i bình tĩnh mở miệng, nói xong liền dẫn đầu đi ra ngoài.
Phạm Đằng mỉm cười đi theo cô.
Xem ra cô là muốn tha thứ cho anh, cũng nguyện ý trở lại bên cạnh anh cùng anh tiếp tục duyên vợ chồng.
Xem ra hết thảy đều tốt đẹp (nguyên : vũ thiên thanh).
Phạm Đằng mới nghĩ như vậy, không nghĩ tới lại thấy cô cầm bao da đặt trên sô pha, chuẩn bị chạy lấy người.
“Em muốn đi đâu?” Anh ngạc nhiên kinh.
“Về nhà.” Văn Dĩ An mặt không chút thay đổi đáp.
“Nơi này chính là nhà em, em còn về đâu?” Anh nhanh chóng đi tới ngăn trở đường đi của cô.
“Nơi này là nhà của tôi sao?”
“Đương nhiên.”
“Nhưng là tôi nhớ rõ nửa tháng trước, tôi hình như không được ở trong này, hình như cũng không có người đến nói cho tôi biết kỳ thật nơi này
mới là nhà của tôi?” Cô nhíu mi, nhìn anh không chuyển mắt.
“Dĩ An……” Phạm Đằng muốn nói lại thôi, mày nhăn lại không biết nên nói cái gì.
“Đừng chặn đường, tôi muốn về nhà.”
“Anh sẽ không để em đi.” Anh kiên định chế trụ cổ tay cô,đôi mắt thâm thúy có mạt liều lĩnh cuồng liệt. “Vất vả lắm em mới quay về, anh tuyệt đối sẽ không để em rời khỏi anh, cho dù muốn anh trả giá hết thảy, bao gồm cả sinh mệnh, anh cũng không tiếc.”
“Anh còn muốn tra tấn tôi?” Văn Dĩ An trầm mặc một chút, nhẹ giọng hỏi.
“Không!” Anh kêu lên, biểu tình trên mặt tràn ngập ảo não cùng hối
hận. “Anh là đồ ngu ngốc, ngu xuẩn, ngay cả chân tướng sự tình chưa biết rõ ràng, liền tự cho là đúng làm một đống chuyện ngu xuẩn thương tổn
em. Nếu em hận anh, anh không lời nào để nói, bởi vì ngay cả anh còn
không thể tha thứ chính mình , tha thứ cho những gì mình đã làm với em.
Nhưng dù như vậy, cho dù cảm thấy chính mình căn bản là không xứng lại
có được em, anh vẫn muốn giữ em bên cạnh, muốn yêu em, muốn cho em hạnh
phúc, thẳng đến khi anh nhắm mắt không còn hô hấp mới thôi.”
Văn Dĩ An cúi đầu im lặng, không cho anh thấy chính mình không cẩn
thận toát ra cảm động cùng tâm động. Anh tuyệt đối sẽ không biết cô giờ
phút này bao nhiêu cao hứng, những lời này có ý nghĩa rất lớn với cô.
“Dĩ An, cho anh thêm một cơ hội được không? Cho dù không phải vì anh, cũng vì chính em, xin em cho anh được không?”
“Vì chính tôi?” Cô không khỏi ngẩng đầu nhíu mày nói.
“Em vẫn còn quan tâm anh.” Anh ngóng nhìn cô, thanh âm ôn nhu nhẹ nhàng.
“Anh thật sự thực tự cho là đúng.”
“Phải không?” Anh lẳng lặng nhìn cô, vẻ mặt không có một tia cưỡng
cầu cưỡng bức, có chính là quyết tâm kiên định, giống như đã muốn quyết
định binh đến tướng chặn, thủy đến thổ dấu, mặc kệ cô nói cái gì, làm
cái gì, cũng không thể bắt anh buông tay cô.
Bộ dáng của anh thoạt nhìn kiên định mà ôn nhu, bất quá sắc mặt lại
tái nhợt tiều tụy, trong mắt tơ máu che kín, người cũng gầy đi,so với bộ dáng lúc trước cao ngất suất khí, tràn ngập tinh lực kém thật nhiều.
“Mỳ Ý sắp nguội, anh còn không đi ăn sao?” Cô bỗng nhiên mở miệng nói.
“Chỉ cần em đáp ứng anh không rời đi, anh sẽ ăn.”
“Anh hẳn là biết, anh không ăn, người đói bụng là anh chứ không phải tôi.”
“Anh biết.”Tuy rằng nói như vậy,nhưng anh không có xoay người đến bàn ăn.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ giằng co một lúc, Văn Dĩ An đột nhiên
thở ra một hơi, như là thỏa hiệp hoặc không kiên nhẫn mở miệng –
“Biết còn không đi ăn mỳ?” Cô khẩu khí ác liệt nói. Vì sao cô không thể mặc kệ anh đâu?
“Em đáp ứng anh ?” Phạm Đằng hai mắt đột nhiên sáng ngời.
“Tôi đáp ứng tạm thời không đi.” Cô làm bộ làm tịch tà nghễ anh, đặc biệt cường điệu hai chữ “Tạm thời” này.
“Tạm thời?” Anh khép hờ hai mắt, không vừa lòng với đáp án này.
“Quá khứ anh làm nhiều chuyện ngu ngốc với tôi” Cô nói . “Kết quả anh cái gì cũng không bổ cứu(dùng các biện pháp để uốn nắn, sửa chữa, xoay
chuyển tình hình bất lợi, nghĩ/bổ túc), thậm chí ngay cả cái cơ bản nhất là một lời xin lỗi cũng chưa nói với tôi. Trên đời này có chuyện tiện
nghi như vậy sao?” Cô trào phúng hừ thanh nói.
Chỉ cần cô tha thứ, cho dù là muốn anh lên núi đao xuống vạc dầu, anh cũng không nhăn mày. Phạm Đằng ở trong lòng thề.
“Thực xin lỗi.” Anh trước hướng cô giải thích, sau đó còn thật sự
ngóng nhìn cô hỏi: “Em muốn anh làm cái gì? Mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần em mở miệng, cho dù có phải mất mạng, anh tuyệt đối làm được vì em.”
“Lời này là anh nói?”
Phạm Đằng vẻ mặt còn thật sự gật đầu.
“Vậy anh ăn mỳ trước,có gì chúng ta nói sau.”
“Được.”
Phạm Đằng mở mắt liền thấy Văn Dĩ An hốc mắt hồng hồng, vẻ mặt lã chã chực khóc ngóng nhìn mình, thoạt nhìn khiến người ta đau lòng không
thôi.
“Anh tỉnh.” Vừa thấy anh tỉnh lại, Văn Dĩ An lập tức đứng lên, miễn
cưỡng mỉm cười, ách thanh hỏi: “Anh thấy thế nào? Có thoải mái không?”
Phạm Đằng không có trả lời cô, nhìn chung quanh đánh giá bốn phía, lập tức biết chính mình hiện tại đang nằm ở bệnh viện.
Đã xảy ra chuyện gì? Anh nhớ lại.
Anh còn nhớ bản thân sau khi ăn mỳ cô nấu, bụng bắt đầu không thoải
mái, tiếp theo liền giống ngộ độc thức ăn bắt đầu phun, khiến cô sợ hãi.
Loại tình huống này anh gặp không ít lần, nhưng là chưa bao giờ
nghiêm trọng như lần này. Anh cơ hồ phun đến hư thoát, ngay cả khí lực
