ên người Long Hạo
Thiên, gắt gao giữ chặt vạt áo hắn, nàng cũng không có mang theo bạc.
Nhìn thấy nàng tìm kiếm sự bảo hộ từ mình, Long Hạo
Thiên đem nàng ôm vào trước ngực, từ bên hông lấy ra một túi tiền, tùy tiện ném
ra ngoài.
“Loảng xoảng.” Tiền đồng vương vãi đầy trên đất.
“Của ta, của ta, của ta,” Bọn ăn mày lập tức ào
đến nhặt tiền.
Vân Yên nhìn hắn, thì ra hắn đã sớm chuẩn bị tốt.
Những người đang trốn ở bên trong, nghe được động tĩnh
không bình thường bên ngoài. Một người ăn mặc giống như ăn mày lén ra bên ngoài
nhìn. Hắn lập tức nhận ra là công chúa Vân Triều, lập tức bỏ chạy vào bên trong
bẩm báo.
Ở cuối phòng,Vân Hổ, Vân Dương, Vân La, cùng các tướng
sĩ Vân triều ngồi ở chỗ kia đều đã hết đường xoay xở, mấy ngày nay đã nghĩ hết
tất cả biện pháp nhưng không thể rời khỏi.
“Cha, như thế này thì không được. Đêm nay chúng ta
liền xông ra, chứ không thể đợi mãi ở chỗ này được.” Vân Dương mất kiên
nhẫn.
“Không được.” Vân Hổ lập tức liền cự tuyệt, răn
dạy: “Tại sao con lại có thể thiếu kiên nhẫn như vậy? Biết rõ Long Vương
đã sớm có chuẩn bị, chúng ta sao có thể xông ra ngoài. Chẳng phải tự chui đầu
vào lưới ư?”
“Này cũng không được, kia cũng không được, vậy chúng
ta phải làm sao bây giờ?” Vân Dương có chút nóng nảy.
“Chờ, chỉ có thể chờ.” Vân Hổ nói.
“Tướng quân, nhưng chúng ta cứ chờ đợi mãi như thế
cũng không phải là biện pháp.” Tướng sĩ cũng lên tiếng, mỗi ngày bọn họ
đều giả dạng thành ăn mày xin tiền, sau đó cho bọn ăn mày bên ngoài một nửa,
bọn họ đã có chút phiền chán.
“Nhưng hiện tại ngoại trừ chờ, chúng ta không còn biện
pháp nào khác.” Vân Hổ nói. “Bây giờ chúng ta không sao, nhưng không
thể để công chúa ở nơi này, ngày mai các ngươi tìm hai người hộ tống công chúa
trở về. Mục tiêu của bọn họ là chúng ta, nên họ sẽ không làm khó công chúa.”
“Không, Vân bá bá, ta không đi, ta muốn ở lại cùng các
người.” Vân La lập tức nói, nàng không muốn rời khỏi Vân ca ca.
“Tướng quân, thiếu tướng quân, công chúa đang ở bên
ngoài.” Một người vội vàng trở về bẩm báo.
Hả???... Vân Hổ ngẩn người, nhất thời chưa có phản ứng
kịp.
“Yên tỷ tỷ đến rồi.” Vân La vui mừng nói, đang
muốn chạy ra thì bị Vân Dương vươn tay giữ lại, “Nàng không thể lỗ mãng
như vậy.”
“Yên tỷ sẽ không làm thương tổn đến chúng
ta.” Vân La thì thầm cười nói.
“Ngươi nhìn thấy rõ ràng chứ?” Vân Hổ quay lại
hỏi thị vệ, Yên nhi sao lại đến đây được?
“Dạ, thuộc hạ thấy rõ chính là công chúa, có điều Long
Vương và công chúa cùng đến.” Hắn hồi bẩm lại.
“Long Vương cũng đến?” Vân Hổ nhíu mày, vì sao
bọn họ lại cùng nhau tới đây? Lập tức trở nên cảnh giác, hỏi: “Còn có
người nào khác nữa không? Hắn dẫn theo bao nhiêu thị vệ?”
“Dạ không có, chỉ có hai người, công chúa và Long vương,
không còn nhìn thấy thị vệ nào cả.” Hắn nói, về điểm này chính hắn cũng
cảm thấy kỳ quái.
“Chỉ có hai người bọn họ? Có chuyện gì vậy
nhỉ?” Vân Hổ nghi hoặc không yên.
“Cha, chúng ta có nên đi ra ngoài hay không? Hay tốt
hơn là trốn đi?” Vân Dương hỏi.
“Chờ một chút, trước tiên cứ để xem tình huống như thế
nào rồi nói.” Vân Hổ ngăn cản, ông muốn xem Yên nhi có phải có chuyện gì
rồi hay không?
“Vâng, thưa cha.” Vân Dương đáp, nhanh chân bước
đến bên khe cửa nhìn ra bên ngoài.
Vân Yên đi vào bên trong, tức khắc có một mùi khó ngửi
bay tới, lấy tay che mũi lại, Long Hạo Thiên ở bên cạnh cũng như nàng, tay quạt
quạt trước mũi, hoàn cảnh như vậy thật khổ cho bọn họ.
“Cha, ca ca, mọi người có ở trong đó không? Mau đi ra
đi.” Vân Yên hướng vào bên trong, vừa đi tới vừa hô lớn.
Tránh ở bên trong, Vân Hổ nghe được nàng đang gọi
mình, xem bộ dạng của nàng không giống như bị bắt ép. Mặt khác, Long Hạo Thiên
cùng nàng tới, hiển nhiên đã biết bọn họ trốn ở chỗ này, nếu muốn bắt cũng
không cần tự mình một người đến, chỉ cần phái người đến là được rồi. Nghĩ vậy,
quay sang những người khác phân phó: “Chúng ta đi ra ngoài đi.”
“Dạ.” Người phía sau đáp, tướng quân cũng đã nói
như vậy, bọn họ chỉ có thể tuân lệnh.
“Yên nhi, cha ở trong này.” Vân Hổ dẫn bọn họ
vòng ra phía sau, trong tay thị vệ đều xuất kiếm chĩa thẳng hướng Long Hạo
Thiên.
Hắn chỉ cười cười: “Ta chỉ đến một mình, các
ngươi đã khẩn trương đến vậy sao?”
“Buông kiếm xuống.” Vân Hổ ra lệnh, nếu hắn thật
sự muốn đối phó mình, hiện tại hắn đã cho người làm, sao bọn họ còn có cơ hội
mà vung kiếm, chỉ sợ đã sớm phơi thây trong này rồi.
“Cha, cha có khỏe không?” Vân Yên lập tức chạy
đến trước mặt ông, đau lòng nhìn một lượt, tuy cha không mặc trang phục rách
rưới như ăn mày, nhưng sắc mặt cũng đã tiều tụy đi nhiều
“Cha không có việc gì.” Vân Hổ nói.
“Yên tỷ tỷ.” Vân La ở bên cạnh vui vẻ kêu lên.
“Vân La.” Vân Yên mỉm cười với nàng.
“Thuộc hạ tham kiến công chúa.” Thị vệ phía sau
cùng nhau hành lễ.
“Đứng lên đi.” Vân Yên phân phó, sau đó đỡ lấy
ông: “Cha, chúng ta trước tiên đi khỏi nơi này đi.”
“Yên nhi, hắn cùng muội tới đây làm gì?” Vân
Dương đi đến bên cạnh nàng, hạ giọng hỏi. Xem ra không phải là tới bắt bọn họ
rồi.
“Ca ca, huynh yên