ỹ nữ lại không chịu ở vùng biên giới hẻo lánh này, tất phải xuất hiện kỹ nam thôi.” Hắc Ưng nói, nàng nhìn thấy thì cho đó là điều quá sức kinh hãi, nhưng đối với hắn mà nói, quá bình thường.
Ọe… Vân Yên vừa mới nghĩ đến một màn bên trong kia, nhịn không được mà nôn ra.
“Còn nhiều thứ ghê tởm ngươi vẫn chưa thấy đâu.” Hắc Ưng cố ý trêu nàng.
“Muốn xem ngươi tự mình xem đi.” Nói xong Vân Yên từng bước đi khỏi.
“Ha ha…” Hắc Ưng ở phía sau không ngừng cười lớn.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Một ngày rất nhanh đã trôi qua, nhìn thấy sắc trời ngày càng tối, trên mặt Vân Yên càng ít cười, nàng biết hắn muốn đưa nàng trở về.
Nhìn thấy nàng yên lặng sửa soạn lại đồ hôm nay mua được, hắn cũng tinh ý nhận ra cả người nàng tản mát thần sắc u buồn, Hắc Ưng thở dài, có điều, nàng vẫn phải trở về.
“Được rồi, ta chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi.” Vân Yên đứng dậy thoải mái nói, khóe môi còn khẽ cười.
“Ừ.” Hắc Ưng gật đầu xoay người bước lên phía trước.
Vân Yên cứ như vậy đi theo hắn, suốt trên đường đi, hai người không nói một câu, nhìn phía trước mơ hồ có ánh lửa, Vân Yên biết đã về tới quân doanh rồi, đã hết một ngày vui vẻ, nàng lại chuẩn bị đi vào địa ngục.
Cách quân doanh không xa, Hắc Ưng dừng bước nhìn nàng chỉ nói hai chữ: “Bảo trọng.” rồi xoay người đi mất.
Vân Yên nhìn bóng dáng hắn dần biến mất trong đêm đen, đứng ở nơi đó do dự không muốn đi vào, nàng giật mình, hiện giờ muốn trốn có được hay không?
Chính là vẫn chưa kịp động, lập tức suy nghĩ đó tan biến, vì nàng bị binh lính đi tuần phát hiện.
“Ai đó? Ở nơi nào?” Binh lính nhìn thấy bóng dáng người đi tới là nàng, sửng sốt, lập tức quỳ xuống hành lễ: “Ty chức tham kiến Nương nương.”
“Đứng lên đi.” Vân Yên đã rõ, mình không thể đi được.
“Tạ ơn Nương nương. Ty chức đi bẩm báo Vương, nương nương đã trở lại.” Binh lính nói.
“Không cần, ta tự đến gặp Vương.” Vân Yên phản đối, nàng không biết đến gặp hắn sẽ xảy ra chuyện gì?
“Mau ăn cơm.” Hắc Ưng không để ý tới tức giận trên mặt nàng, đưa đồ ăn tới trước mặt nàng.
“Ta nói ngươi cút.” Vân Yên phẫn nộ đem toàn bộ đồ ăn hất đổ xuống đất, “Ta không cần ngươi tới thương hại ta.” Nước mắt của nàng rơi càng mau, là hắn không muốn mình bỏ trốn, là hắn đem mình đuổi về, bây giờ hắn còn đến đây làm gì?
“Không ai thương hại ngươi cả, ta càng biết ngươi không đáng thương, ngươi đã biết làm như vậy không có ý nghĩa gì, tại sao vẫn cam chịu tra tấn chính mình.” Hắc Ưng biết oán khí trong lòng nàng, giờ phút này đã bộc phát ra hết.
“Là ta ư? Là ta không chịu thay đổi cái gì? Ta không thể khiến ngươi thả ta đi, cũng không thể làm cho Long Hạo Thiên dừng tra tấn nhục nhã ta, chẳng lẽ ta tự trừng phạt cùng tra tấn chính mình cũng đều không có tư cách sao?” Trong mắt Vân Yên đều là lệ, u uất hét lên.
“Ngươi đang hận ta?” Hắc Ưng thở dài, hắn biết, nàng thật sự hận hắn.
“Ta không nên hận ngươi sao?” Vân Yên oán hận trừng mắt lườm hắn, tất cả đều là vì hắn gây nên.
“Vậy ngươi cứ hận ta đi, đừng hành hạ bản thân nữa.” Hắc Ưng liếc nàng, biết nàng đang tức giận, nói cái gì cũng đều không nghe, đành xoay người rời đi.
Vân Yên tràn đầy hận ý dõi theo bóng dáng hắn, đột nhiên nghe thấy một hồi trống vang dài, lại khai chiến sao? Nàng lau đi nước mắt rồi đi ra ngoài.
“Nương nương…” binh lính canh ở bên ngoài nhìn thấy nàng liền hành lễ.
“Vương lại cùng Hán triều khai chiến sao?” Nàng nhìn về phía xa kia, hỏi đến.
“Hồi bẩm nương nương, đúng vậy.” Binh lính trả lời.
“Ta đi xem.” Vân Yên nói xong liền đi về phía chiến trường.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trên chiến trường, cát vàng cuồn cuộn, tiếng hét đinh tai nhức óc, hai bên binh lính đang dốc toàn lực chém giết.
“U Linh Vương, hai lần để ngươi trốn thoát là do ngươi tốt số, hôm nay mệnh ngươi sẽ không tốt như vậy, đỡ chiêu.” Đao trong tay Lý Mục bổ tới.
Long Hạo Thiên khinh khỉnh bước lùi lại tránh, kiếm trong tay cũng hướng về phía hắn đâm tới, cười lạnh: “Ngươi không phải đã đánh giá bản thân quá cao đó chứ? Ngươi cho rằng Bổn Vương chỉ biết ngồi không sao?”
“Ăn chay hay không ăn chay sẽ biết ngay thôi, nhưng U Linh Vương trước mắt không thấy đáng sợ như vậy.” Lý Mục châm biếm nói, vừa nói vừa làm, đao không giảm chút tốc độ nào.
“Vậy Bổn Vương sẽ cho ngươi biết gặp được U Linh Vương đích thực là như thế nào.” Ánh mắt Long Hạo Thiên đã trở nên lạnh lùng, thanh kiếm đột nhiên đổi hướng.
Lý Mục cả kinh liền lui ra sau, hô lớn: “Bày trận xiềng xích.”
Rất nhanh giống như lần trước, một đám người cầm thiết liên cùng trường thương nhanh chóng vây quanh hắn thành vòng tròn.
Vân Yên nhìn thấy trận địa này, lần trước hắn không phá vây ra ngoài được, lần này thì sao? Dù thế nào nàng cũng sẽ không ra tay cứu hắn, còn có chút hi vọng ác độc là cho hắn chết trên chiến trường.
Có điều, chỉ chớp mắt thấy trên chiến trường đã không thấy Long Hạo Thiên biến mất khi nào, xông ra khỏi vòng vây chặt chẽ đó, binh lính Hán triều không chết cũng bị thương.
Lý Mục thật sự kinh hãi, hét lớn: “Rút lui.”
“Còn