XtGem Forum catalog
Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212785

Bình chọn: 9.5.00/10/1278 lượt.

hải cái gì mà giữa đường ngã chổng vó, cứ như thế vừa bò vừa đi đến phòng cấp cứu, chưa vào bên trong thì Đường Nhã Nghiên ngăn anh lại, khuyên, “Lăng Lệ, chúng ta đừng vào nữa.” Lăng Lệ biết được rồi, coi như xong, coi như xong, chắc chắn là Phương Nam, lắc đầu, “Tôi phải vào xem sao.”

“Đừng xem nữa,” Mọi người khuyên, “Đừng để mình phải khó chịu.”

Lăng Lệ vẫn vùng vẫy, “Để tôi vào trong xem sao.”

Đồng nghiệp của anh không cho.

Lăng Lệ vùng vẫy không lại, hét lên, “Để tôi vào!”.

Đường Nhã Nghiên khóc, cô ấy khóc, liền có người khóc theo, Đường Nhã Nghiên nhượng bộ trước, “Nào, để tôi đi cùng.”

Hiện trường cấp cứu từ trước đến nay vẫn luôn khủng khiếp, lúc nào nền nhà cũng bừa bãi, lần này cũng không ngoại lệ, Phương Nam nằm lặng lẽ trên giường đẩy, xương bị va đập mạnh, làm cho khuôn mặt có hơi biến dạng, vết máu còn vương lại trong mắt, tai miệng và mũi, khuôn mặt cô lại tỏ ra thanh thản hiếm thấy, cô sẽ không bao giờ được tỏa hương sắc, không cười thoải mái và khóc vô tư như trước đây được nữa.

Chỉ vào thi thể không còn hơi thở của sự sống, cuối cùng, Lăng Lệ hét lên một câu, “Phương Nam, rốt cuộc cô muốn cái gì?”.

Lăng Lệ không biết mình đã hét lên mấy lần với Phương Nam, anh bị một đám người kéo về phòng làm việc của anh, có người đưa cho anh một ly trà nóng, anh gắng gượng uống được vài ngụm, nhưng lại nôn ra hết, phản ứng khi bị kích thích quá mạnh, nôn khan vào bồn rửa tay. Anh vẫn còn nhớ vừa mới ban nãy thôi, Phương Nam còn nói lời tạm biệt với anh, “Em đi đây, phải nhớ đến em đấy, đừng có nhíu mày suốt như thế…”. Lăng Lệ hận, muốn tôi không nhíu mày, cô lại dùng cách này sao? Anh cũng hối hận, tại sao không phát hiện sớm hơn cô ta có ý đồ này chứ? Cho dù chỉ phát hiện ra một chút thôi, mấy ngày trước anh sẽ không nói với cô ta những lời tuyệt tình như thế. Anh còn cảm thấy sợ, khuôn mặt biến dạng của Phương Nam cứ lắc lư trước mặt anh. Anh muốn khóc, anh nhớ Giản Minh nói rằng, “Anh Lệ này, ngày nào anh muốn khóc, nhớ đừng khóc một mình, bây giờ anh còn có em.” Anh nhớ Giản Minh, bây giờ anh cần cô ấy, anh muốn trốn vào trong lòng cô ấy để nương tựa và trú ẩn. Lăng Lệ nhổm dậy, loạng choạng, vội vàng lao ra khỏi phòng.

Có người ngăn lại, “Đi đâu?”.

“Tôi muốn tìm Giản Minh,” Ánh mắt Lăng Lệ hoảng loạn, dáng vẻ mơ hồ, “Tôi phải đi gặp vợ tôi.”

“Để tôi đưa anh đi, về nhà hả?”.

Lăng Lệ không quên Giản Minh đang gặp La Thế Triết ở phòng trà, nói chính xác địa điểm của phòng trà. Thế rồi, có người đưa anh đến quán trà. Lên tầng hai của phòng trà, đi qua mấy chiếc bàn, sau một tấm bình phong khắc họa những bông hoa, Lăng Lệ nhìn thấy Giản Minh và La Thế Triết đứng trước cửa sổ nói chuyện, bên cạnh Giản Minh có mấy kệ hoa, trên kệ hoa có trang trí chậu hoa lan, những lá lan dài mướt mát. Họ đứng quay lưng lại với anh, đang nói chuyện rất chăm chú, giọng nói của La Thế Triết vẫn luôn đều đều như máy điều hòa, “Một khi cái gì cũng không sợ, chi bằng lấy anh lần nữa đi. Anh là cha đẻ của Đông Đông, cả gia đình ba người chúng ta được đoàn tụ.” Anh mở lòng bàn tay ra về phía Giản Minh, trong lòng bàn tay là hai chiếc nhẫn bạch kim cũ, Giản Minh nhìn La Thế Triết, thái độ điềm nhiên, thờ ơ, ánh đèn trong phòng hắt xuống mái tóc đen nhánh của cô, làm cho màu mắt cô càng thêm thuần khiết. Bước chân của Lăng Lệ dừng lại, bật cười, ý cười sâu thẳm mà tuyệt vọng, cầu hôn kiểu này, hay hơn anh nhiều, nói ra thì, anh chưa từng nghiêm chỉnh cầu hôn Giản Minh… Thảo nào anh sẽ đánh mất, đánh mất từ lần này đến lần khác. Không chậm trễ dù chỉ một giây, anh quay lưng bước vội đi, giống như chưa từng xuất hiện. Giống như trong phút chốc, cả cơ thể và thế giới này đều trở nên trống rỗng, trống rỗng đến nỗi chẳng còn suy nghĩ nào nữa.

Lại bị đưa về văn phòng của mình ở khoa Nội tiết, khi rời khỏi đó, phó chủ nhiệm Lăng dù sao ít nhất cũng còn có chút sức sống, khi quay trở về, giống như một xác chết, mặt mũi nhợt nhạt, ai nói gì cũng không có phản ứng. Đối với Lăng Lệ, không phải anh không có phản ứng, anh chỉ không nghe thấy, không nhìn thấy mà thôi. Ngồi trước bàn làm việc, móc trong túi áo blouse ra bức thư Phương Nam gửi cho anh, là nét chữ của Phương Nam, viết bằng tay, viết ngoáy xiên xẹo, ngoài cái tên của bản thân mình có thể viết đẹp như rồng bay phượng múa ra, chữ của cô ấy từ trước đến nay vẫn luôn xiên xẹo như thế, trên trang giấy chi chít lộn xộn những chữ là chữ, Lăng Lệ đọc bức thư. “Anh Lệ, là em, Phương Nam.

Khi anh nhận được bức thư này, có lẽ em đã rời khỏi thế giới này rồi. Viết bức thư này, là bởi vì, anh là người duy nhất trên thế giới này đáng để được em nghiêng mình nói lời tạm biệt. Bởi vì anh, em không muốn đến một cách lặng lẽ, rồi sau đó chết cũng chết một cách lặng lẽ, em muốn anh phải nhớ mãi về em.

Từ trước đến nay, lý tưởng của cuộc đời em, chỉ có một chữ, tiền! Những thứ khác đối với em mà nói, đều giống như cứt chó. Anh Lệ, em không cần phải giấu giếm, gặp được anh, được yêu anh, kết hôn với anh, thậm chí là ly hôn, lý tưởng của cuộc đời em chưa bao giờ thay đổi. Thực ra cũn