một lần được không?”
“Cô nương,
đừng nói là tiểu nhân không vào nổi cung Đức Thọ, cho dù có vào được đó, hiện nay thái hậu quản lí Nhã Ý cô nương chặt chẽ, nghiêm ngặt là vậy,
tiểu nhân chẳng thể nào gặp được chứ đứng nói là chuyển lời dùm cô
nương.”
“Hoàng thượng chắc là sẽ vào được cung Đức Thọ đúng không? Liệu có thể nhờ ngài đích thân truyền tin này được không?”
“Cái này…
hầy, bà cô của tiểu nhân ơi, bản thân hoàng thượng cũng đang vô cùng
phiền não vì việc này, ai dám đem chuyện này tới kinh động đến ngài
chứ?”
Trong lòng
tôi cảm thấy vô cùng hốt hoảng, liền buột miệng hỏi thăm: “Phải chăng
bây giờ ngay đến hoàng thượng cũng chẳng thể nào gặp được tỷ tỷ?”
Cận Thất quả nhiên do dự, liếc nhìn ra phía ngoài cửa sổ, dáng vẻ giống như gặp
chuyện gì vô cùng kinh hãi, lui người về phía sau.
Tôi cũng nghi hoặc thò đầu ra nhìn, còn kinh hãi hơn của Cận Thất, nhanh chóng quay đầu lại.
Một người
đàn ông thân hình cao lớn khoác trên người bộ áo bào đen nhánh, bàn tay
đặt lên phần thắt lưng, giữ lấy thanh kiếm, khuôn mặt sầm lại nhanh bước đi về phía điện Càn Nguyên. Khi bước đến gần cửa lớn vào cung, hắn bỗng khựng người lại, đưa mặt ngước nhìn về phía cung Đức Thọ. Khuôn mặt
lạnh lùng, cương nghị, trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhanh chóng hiền hòa, dịu dàng hơn nhiều, ngay cả đôi mắt sâu thẳm, huyền bí kia cũng phát ra tia sáng vui mừng không chút xa lạ.
Người này chính là Khang hầu Đường Thiên Trọng.
Mãi cho tới
khi Khang hầu đi mất, Cận Thất mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục lau vội
mồ hôi rồi khẽ khàng thì thầm: “Khang hầu và hoàng thượng … chắc hẳn đã
thương lượng với nhau rồi.”
“Thương
lượng? Thương lượng cái gì chứ?” Lòng bàn tay tôi không ngừng tuôn mồ
hôi, không dám suy nghĩ sâu xa thêm, có biết bao nhiêu âm mưu và cạm
bẫy, chẳng khác nào mạng nhện, lặng lẽ bao trùm xuống… Nam Nhã Ý… hoặc
giả có cả tôi nữa.
Đôi môi dày
của Cận Thất khẽ rung lên, cuối cùng cũng bật cười hối lỗi: “Cô nương
đừng làm khó tiểu nhân nữa, những chuyện chưa chắc chắn, chưa công bố,
bọn tiểu nhân này nào dám ăn nói linh tinh. Nói ra, tiểu nhân cũng chỉ
có mỗi một cái đầu này để mà bị chặt thôi.”
Nhìn thấy
tôi vẫn cố chấp đứng nguyên đó, Cận Thất nghĩ một hồi rồi nói thêm: “Hay thế này đi, cô nương cứ quay về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đã, tiểu nhân sẽ
nghe ngóng, quan sát thái độ của hoàng thượng, có cơ hội, tiểu nhân sẽ
đưa hoàng thượng đến Tĩnh Nghi viện. Hoàng thượng rất thích ở nơi đó,
cho dù Nhã Ý cô nương đã không còn ở đó nữa… hầy, hoàng thượng nhất định vẫn sẽ tới đó thăm.”
Nói cho cùng tôi vẫn cảm thấy không cam tâm, đúng lúc đang muốn tìm hiểu cặn kẽ mọi
chuyện thì Cận Thất đã nhanh chóng đứng bật dậy rồi nhanh chóng bước ra
khỏi phòng trực, đi thẳng về phía điện Càn Nguyên.
Hoa lê trong Tĩnh Nghi viện đã rơi rụng gần hết, cánh hoa trên bậc thềm chẳng có ai
quét dọn, nên lại càng chất thành đống lớn. Bốn góc tường lạnh lẽo, vô
hồn, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gió rít, những cánh hoa tàn nhẹ bay lên trong cơn gió đầu hè. Còn cả Tĩnh Nghi viện cũ kĩ lại hiện lên
trống vắng, lạnh lẽo vô ngần.
Tôi đã một
mình ở trong Tĩnh Nghi viện khá lâu, cuối cùng cũng đành phải chấp nhận
sự thật hiện nay: Người tỷ tỷ mà tôi vốn cho rằng có thể nương tựa vào
nhau suốt đời giờ đây đã bị ngăn cách bởi những bức tường nơi thâm cung
rộng lớn, lạnh lùng. Cho dù khoảng cách không xa, nhưng muốn gặp mặt một lần, thậm chí chuyển lời thôi bây giờ cũng đã trở thành nguyện vọng xa
xỉ. Thậm chí tôi còn chẳng biết tỷ tỷ sống ra sao, từ việc ngay cả Đường Thiên Tiêu cũng chẳng thể nào gặp nổi tỷ tỷ, cũng có thể suy đoán rằng
tỷ tỷ nhất định không thoái mái, dễ chịu gì.
Đường Thiên
Tiêu hoàn toàn không tới Tĩnh Nghi viện. Hai ngày sau, thánh chỉ truyền
tới, chỉ hôn Nam Nhã Ý, thiên kim tiểu thư nhà họ Lục cho Khang hầu
Đường Thiên Trọng. Kết hợp cùng với khoảng thời gian trước Đường Thiên
Trọng ráo riết truy tìm tung tích người tình trong mộng, hiện nay trong
ngoài cung lại có thêm rất nhiều lời đồn thổi. Lần này, lời đồn thổi
biến thành Đường Thiên Trọng tình cờ giải cứu Lục đại tiểu thư ngoài
biên quan, nhất kiến chung tình, hẹn ước suốt đời bên nhau.
Thế nhưng mấy năm nay, Nam Nhã Ý đều bị chôn chân ở chốn thâm cung này, đã bao giờ bước chân tới vùng biên quan?
Tôi thực sự
không muốn đem chuyện Nam Nhã Ý sắp sửa trở thành chính thất phu nhân
của Khang hầu liên hệ với chuyện đêm hôm ấy tôi tình cờ gặp Đường Thiên
Trọng. Thế nhưng chỉ cần ngồi xuống là tôi lại nhớ đến cảnh tượng đêm
hôm ấy khi Đường Thiên Tiêu bế tôi quay lại nơi này.
Dưới ánh
trăng trong trẻo, Đường Thiên Trọng với áo bào đen tuyền khoác trên
người, chậm rãi bước ra khỏi thân cây đại thụ, đôi mày rậm rạp dựng đứng lên như kiếm, ánh mắt sâu thẳm, sắc nhọn như đao, lạnh lùng nhìn về
phía tôi, chẳng khác nào thần chết đến từ chốn âm tào địa phủ, trên
người toát ra sát khí nặng nề.
Cả cuộc đời
tôi dường như chỉ để chịu dày vò, mòn mỏi trong chờ đợi, lẽ nào ngay cả
Nam Nhã Ý cũng chẳng thể thoát khỏi tấn bi kịch này, giươ