khác sao?”
“Có! Từ bỏ binh quyền, quy ẩn sơn lâm, Hoàng đế không còn thấy lo lắng nữa, tự nhiên quân thần hòa mục, sau này không còn hậu họa gì nữa”.
“Điều này… bá phụ sao chấp nhận được chứ?”
Trang Bích Lam mỉm cười rồi nói: “Cho nên, ta vẫn luôn có dự cảm, nếu như một ngày bản thân gặp điều gì bất trắc thì tuyệt đối không phải là do bỏ xác nơi sa trường, trên lưng ngựa mà là hàm oan chết trong triều đình”.
Nam Nhã Ý lạnh hết sống lưng, toàn thân run rẩy.
Trang Bích Lam để ý thấy, liền nằm dịch vào bên trong rồi nói: “Mau lại đây, nằm lên giường đi”.
“Ừm…” Nam Nhã Ý đáp lại, nhưng do dự mãi chưa chịu lên.
Trang Bích Lam lại than dài nói: “Nói cho cùng vẫn không thể vượt qua được điều tiếng thế gian”.
Từ lúc ban đầu gặp nhau cùng vượt qua hoạn nạn, đến khi bị truy binh của Đường Thiên Trọng ép buộc phải dưỡng thương trong một gian phòng, sau đó đi Nam về Bắc, họ không hề rời xa nhau nửa bước.
Dường như tất cả mọi người đều cho rằng hai người chính là một đôi. Còn hai người, thật sự cũng chỉ nhận lấy cái hư danh đó mà thôi.
Nam Nhã Ý bùi ngùi, cởi lớp y phục bên ngoài, chui vào bên trong chiếc chăn ấm áp.
Nàng mỉm cười nói: “Người thiếp chắc chắn lạnh lắm đấy”.
“Ta cũng cảm thấy lạnh”.
“Chàng còn đang sốt cao đấy”.
“Hai người nằm cùng nhau, rõ ràng ấm áp hơn nhiều”.
Thì ra hai người cô đơn lạnh lẽo, tựa vào nhau thì có thể ấm áp, có thể sưởi ấm cho người còn lại.
Đã quen với hơi ấm, cũng quen với cảm giác có người ta bên cạnh, lại càng chẳng nỡ để người ta ra đi. Thế nên, hai con người vốn dĩ cách nhau cả trăm sông ngàn núi, do cơ duyên kì ngộ, sau cùng lại ở bên nhau một cách lạ thường thế này.
Điều đó chưa chắc đã không hạnh phúc.
Ba ngày sau.
Người từ Giao Châu phi ngựa tới gấp, báo Trang Bích Lam và Nam Nhã Ý phải quay về Giao Châu gấp.
Đường Thiên Tiêu thấy Trang Bích Lam vẫn bị thương nặng, có ý muốn giữ chàng ở lại tĩnh dưỡng thêm vài ngày, Trang Bích Lam thì nói sức khỏe đã đỡ nhiều, không an tâm chiến sự biên cương nên quyết tâm từ biệt.
Đường Thiên Tiêu đành phải chào thua, nói: “Được rồi, ái khanh cứ quay về tĩnh dưỡng đi. Bên chỗ Đường Thiên Trọng cũng đang điều động binh mã, không biết liệu hắn có tới đỉnh Khốn Long không nữa. Thế nhưng sớm muộn gì cũng không tránh khỏi một trận quyết chiến ác liệt. Nói cho cùng thì chỗ của trẫm chưa chắc đã an toàn hơn biên cương được bao nhiêu đâu. Ái khanh lên đường chậm rãi đôi chút, từ từ quay về Giao Châu đừng để vết thương tái phát nữa”.
Huống hồ, đích thân Đường Thiên Tiêu đã chứng kiến vết thương nghiêm trọng của Trang Bích Lam, nên cũng không nghi ngờ chàng có thể làm được điều gì vào lúc này, ngoài ra còn ban thêm một số linh dược quý giá khác để trị thương cũng như rất nhiều trân châu, gấm lụa mà ở Giao Châu hiếm khi được thấy, có điều nói là ban tặng cho cha chàng – Trang Dao đại tướng quân.
Ngài không hề câu nệ thân phận đế vương, đích thân tiễn Trang Bích Lam ra tận ngoài cửa. Mấy đại tướng tâm phúc của ngài còn tiễn chân Trang Bích Lam một đoạn đường khá xa, mãi cho tới khi nhìn thấy chiếc xe ngựa cùng đoàn tùy tùng khuất bóng ở rừng thẳm, họ mới chịu quay về doanh trại.
Dựa vào thái độ đối xử với thần tử của Đường Thiên Tiêu cũng có thể coi là một minh quân coi trọng nhân tài rồi. Thế nhưng minh quân không nhất định là một nhân quân. Ít nhất thì Trang Bích Lam sẽ không nhận tấm thịnh tình này của ngài nữa.
Sau khi đi một quãng đường xa khỏi doanh trại của Đường Thiên Tiêu, Trang Bích Lam liền vén rèm lên ra lệnh: “Lập tức thay đổi lộ trình, đội quân tiên phong chuyển thành đội phòng bị tuyến sau. Mau… tiến về hướng Ly Sơn”.
Cả đội binh mã thay đổi hướng đi, tiến thẳng về phía Ly Sơn.
Sau mấy ngày tĩnh dưỡng, bồi bổ, Trang Bích Lam đã hạ sốt, thần sắc cũng tốt hơn trước nhiều. Thế nhưng Nam Nhã Ý vẫn không tin rằng, với tình trạng trước mắt, chàng vẫn có thể cưỡi ngựa cầm gươm, đối kháng cùng kẻ địch.
Hôm qua lúc nàng thay băng, trên lớp vải vẫn còn rơm rớm máu tươi.
Bây giờ ngay cả ngồi trên xe ngựa bôn ba khắp nơi cũng là việc không thích hợp với chàng chút nào.
Vậy mà lúc này, chàng vẫn cầm bản địa đồ mà quân do thám nằm vùng tại Ly Sơn truyền về nghiên cứu kỹ càng, rõ ràng là có ý định đích thân đi cứu Thanh Vũ.
Nam Nhã Ý nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt, mỏi mệt của chàng rồi hỏi: “Có nên thông báo cho Đường Thiên Trọng biết không?”
“Cái gì?”
Trang Bích Lam ngẩng đầu lên nhìn, dường như không hiểu ý nàng muốn nói. Nam Nhã Ý do dự đôi lát, sau cùng vẫn nói: “Đường Thiên Trọng lúc này đang điều động binh mã, cho dù là tiến quân lên đỉnh Khốn Long như giao ước hay là tiến quân thảo phạt Đường Thiên Tiêu thì vẫn không hề có ý từ bỏ Thanh Vũ”.
Trang Bích Lam cau chặt đôi mày, tiếp tục nghiên cứu bản đồ địa hình Ly Sơn rồi lãnh đạm lên tiếng: “Đó là việc của hắn”.
Bởi tuổi trẻ lỗ mãng, chàng đã phải chịu thiệt thòi to lớn, nhà họ Trang nhà tan cửa nát, người chết, từ đó hai phụ tử phải lang bạt chân trời góc bể. Sau này lại trải qua nhiều khổ luyện của cuộc đời, chàng vẫn chẳng hề thay đổi khí chất nho nhã, thanh tao