là bởi vì hắn là đệ đệ của Khang hầu mà thôi. Bây giờ đã biết địa điểm giam giữ Thanh Vũ, nếu như hợp lực lượng cùng Khang hầu, chúng ta chỉ cần bảo vệ Thanh Vũ ở nơi đó thật tốt, dựa vào uy danh của Khang hầu trong lòng tướng sĩ, hóa giải lực lượng binh hùng tướng mạnh trong tay Đường Thiên Kỳ là điều không hề khó khăn. Chàng hà tất… phải liều tính mạng hành động một mình chứ?”
Trang Bích Lam nghe thấy nàng nói vậy, cũng cảm thấy hỗn loạn, trước tiên gấp tấm địa đồ trong tay lại rồi nói: “Ý nàng là muốn nhà họ Trang ở Giao Châu từ bỏ Đường Thiên Tiêu, hợp lực cùng Đường Thiên Trọng hay sao?”
“Điều này…” Nam Nhã Ý bất giác nhớ lại khuôn mặt thuần khiết, tươi tắn của Đường Thiên Tiêu khi chơi đùa cùng mình hồi nhỏ, bất giác thất thần một lát rồi tiếp tục nói: “Thật ra… hợp tác với ai cũng chẳng có gì khác biệt. Chỉ cần Giao Châu không từ bỏ binh lực của mình, vào lúc thiên hạ đại loạn, chẳng ai dám động đến nhà họ Trang cả”.
“Vậy còn lúc thiên hạ thái bình thì sao?”
“Thiên hạ thái bình…”
Nam Nhã Ý thất thần.
Chiến loạn đã lâu, mấy từ thiên hạ thái bình, thạt sự là quá xa vời với mọi người.
Trang Bích Lam liền nói: “Nếu như thiên hạ thái bình, Giao Châu trước tiên phản bội Nam Sở, sau lại bội tín bội nghĩa với Chu Đế, đợi đến khi Đường Thiên Trọng đạp lên xác người em họ bước lên ngai vàng, liệu hắn có yên tâm với một thần tử phản bội hết người này đến người khác như chúng ta không? Vậy tai họa diệt môn e là chẳng thể nào tránh được. Huống hồ…”
Chàng không nói thêm, nhưng Nam Nhã Ý hoàn toàn hiểu được. Huống hồ, chàng và Ninh Thanh Vũ được hứa hôn từ trong bụng mẹ, lại là thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên bên nhau, thân thiết, yêu thương nhau, nếu như để lộ ra thái độ không tiếc mọi thứ, tất cả vì Ninh Thanh Vũ, vậy thì Đường Thiên Trọng sủng ái, yêu thương Ninh Thanh Vũ bao nhiêu, sẽ căm ghét, ganh tị với Trang Bích Lam bấy nhiêu.
Trang Bích Lam không thể nào nói ra được nguyên nhân tiếp theo bởi đó chính là nỗi nhục mà Đường Thiên Trọng ban cho chàng. Có lẽ chàng có thể nhất thời nhẫn nhịn quỳ xuống xưng thần trước mặt Đường Thiên Trọng chứ chẳng thể nào duy trì cả đời được.
Một hồi lâu sau, Nam Nhã Ý lại nói thêm: “Nếu như… chàng có thể cứu được Thanh Vũ ra, vậy bước tiếp theo sẽ là gì?”
Đôi mắt Trang Bích Lam đột nhiên hòa nhã, dịu dàng, mỉm cười quay sang nhìn Nam Nhã Ý nói: “Nếu như muội ấy bằng lòng, ta đương nhiên sẽ đưa muội ấy về Giao Châu”.
Nam Nhã Ý liền khẽ cất tiếng: “Có điều… Hoàng thượng đã nói rằng, Thanh Vũ muội muội không hề muốn về Giao Châu”.
“Lời của Đường Thiên Tiêu không thể nào hoàn toàn tin tưởng, huống hồ… lúc đó trong bụng muội ấy mang cốt nhục của Đường Thiên Trọng, có thể muội ấy cảm thấy không tiện…”
Trang Bích Lam trầm ngâm một hồi, rồi đột nhiên mỉm cười hỏi Nam Nhã Ý: “Vậy nàng có để tâm không?”
“Hả?” Nam Nhã Ý nhất thời không hiểu ra ẩn ý bên trong.
Hai má Trang Bích Lam đỏ ửng lên, hỏi lại lần nữa: “Nếu như ta đón Thanh Vũ cùng về Giao Châu thì nàng có để tâm không?” Nam Nhã Ý cũng đỏ bừng hai má, vội vã quay đầu sang chỗ khác, ho khan vài tiếng rồi nói: “Chàng đưa Thanh Vũ về Giao Châu có liên quan gì đến thiếp? Tại sao lại phải hỏi thiếp có để tâm không?”
Trang Bích Lam im lặng một hồi rồi mỉm cười nói thêm: “Thật sự là không cần phải hỏi nàng sao? Thế nhưng ta luôn cảm thấy rằng, hai chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau. Nàng nhất định không rời xa ta, còn ta nhất định sẽ bảo vệ nàng. May mà… nàng với Thanh Vũ là hảo tỷ muội, chắc là… cũng không có vấn đề gì đâu nhỉ?”
Hai người ở bên nhau đã lâu, hoạn nạn có nhau, tính tình hòa hợp, thậm chí lúc bị thương nặng cũng không hề e dè thân phận nam nữ khác biệt, đã thân mật vượt quá quan hệ bạn bè bình thường, thế nhưng dường như cũng chưa từng thẳng thắn nói về tương lai của cả hai sau này thế nào.
Nam Nhã Ý hoàn toàn không che đậy tình cảm tự nhiên nảy sinh với Trang Bích Lam, thế nhưng nàng biết rõ trong lòng Trang Bích Lam chỉ có mỗi mình Ninh Thanh Vũ, nên cũng chưa từng hy vọng xem hai người có thể đi đến mức quan hệ như thế nào trong tương lai.
Hiện nay, ý tứ của Trang Bích Lam trong mấy câu nói trên đã quá rõ ràng.
Có lẽ chàng không hề yêu nàng như vẫn yêu Ninh Thanh Vũ, nhưng chàng bằng lòng lấy nàng, đối xử bình đẳng như với Thanh Vũ, vui vẻ bên nhau đến trọn đời trọn kiếp.
Nàng dù có hào sảng, thẳng thắn đến đâu cũng vẫn là phận nữ nhi, nghe thấy những lời này liền thẹn thùng cúi đầu xuống, mỉm cười không nói gì.
Trang Bích Lam liền dịu dàng ôm nàng vào lòng rồi than: “Cho dù có thể ở bên nhau, cũng không biết có thể bình an được đến lúc nào. Có điều, được ngày nào hay ngày ấy, được giờ nào biết giờ ấy vậy”.
Nam Nhã Ý đưa tay ôm lấy người chàng, tựa đầu vào vai chàng rồi thì thầm lên tiếng: “Nếu như chàng đồng ý, thiếp nguyện ở bên chàng mãi mãi, được ngày nào hay ngày ấy, được giờ nào biết giờ ấy”.
Trang Bích Lam càng ôm nàng chặt hơn, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán nàng rồi mỉm cười tươi tắn.
Nam Nhã Ý do dự đôi lát rồi lại hỏi: “Vậy thì, nếu Thanh Vũ không chịu cùng chàng quay về Giao Châu thì