a.
Ta vui sướng nói: "Thật sự cảm ơn ngươi.". Có ý muốn cám tạ hắn bằng chút bạc, nhưng trên người lại không có đồng nào, đành phải hỏi: "Ngươi ở cung nào?". Hắn cười trả lời rõ ràng, ta sau khi ghi nhớ, cầm mũi tên xoay người đi.
--------------------------------
1 Khách Nhĩ Khách (Khalkha) Mông Cổ hoặc mạc bắc Mông Cổ, nằm ở phía bắc sa mạc Go bi, thuộc về Ngoại mông cổ hay nước Mông Cổ hiện nay, có 3 bộ lạc lớn là Thổ Tạ Đồ Hãn, Xa Thần Hãn và Trát Tát Khắc Đồ Hãn.
2 明断是非,定取舍;慧力不灭,知虚� � �
phán đoán sáng suốt thị phi, tự biết lấy hay bỏ;.
3 戎行亲莅制机宜
沐浴风霜总不辞
随侍晨昏依帐殿
焦劳情事尔应知
Hành quân xử lý tuỳ cơ ;
Tắm nắng dầm sương chẳng nề hà
Sớm tối theo hầu bên trướng
Lao khổ ai nấyđều hay
4 Lan Lăng Vương tên là Cao Trường Cung (高長恭), lại có tên là Cao Hiếu Quán (高孝瓘), là cháu của Cao Hoan (高歡) – một vị đại thừa tướng phong lưu anh hùng khởi nghiệp từ bàn tay trắng, một vị đại thần của Đông Nguỵ. Sau khi ông mất, trưởng tử của ông là Cao Trừng (高澄) tiếp tục lên làm quyền thần thời Đông Nguỵ. Cao Trừng rất sáng suốt trên mảng chính trị, nhưng vào năm 29 tuổi thì lại chết trong tay của bọn nô lệ, để lại sáu đứa con nheo nhóc; trong đó, người con thứ tư đã trở thành Lan Lăng vương được truyền danh ngàn đời nay. (Cao Trừng định cướp ngôi Đông Ngụy thì bị hành thích chết.. Năm sau, Em Trừng là Cao Dương cướp ngôi Đông Ngụy, thành lập ra nhà Bắc Tề).
Cao Trường Cung rất kiêu dũng thiện chiến. Tương truyền rằng, vì chàng có vẻ ngoài rất dịu dàng đẹp đẽ, không đủ làm cho kẻ địch khiếp sợ, nên mỗi lần ra trận đều phải đeo chiếc mặt nạ dữ tợn vào. Đời sau có một câu chuyện nổi tiếng kể lại rằng: một lần đi cứu viện Lạc Dương – Lạc Dương là thành phố quan trọng của thời Bắc Tề, lúc đó, Lạc Dương vấp phải sự vây hãm của 10 vạn quân Bắc Chu, Bắc Tề Vương lập tức cử các tướng quân và binh sĩ đến giải cứu, Lan Lăng Vương đích thân đưa 500 kỵ binh tinh nhuệ xông vào phá vỡ vòng vây, áp sát đến tận thành Lạc Dương( Kim Dung thành nằm ở góc Tây Bắc của thành Lạc Dương) hợp với lực lượng canh giữ nội thành, hai lực lượng đồng tâm hiệp lực mở trận tấn công dữ dội vào quân địch, nhờ đó đã bẻ gẫy quân đội của nước Chu, khiến Lạc Dương thoát khỏi vùng vây của địch.
4 Trích từ Bắc Tề sử.
Ngày hai mươi tháng mười một, ngày giỗ Lương Phi nương nương, ngày hai mươi mốt ta mới dám đi tế điện, cắt hai nhánh trúc xanh đặt trước cửa cung của nàng.Vật đổi sao dời, tĩnh lặng mà nghĩ, chợt cảm giác được sự ra đi sớm của nàng, âu cũng có thể xem là một chuyện tốt. Lúc nàng chưa mất, mặc dù Khang Hi có e dè thực tâm của Bát a ka,nhưng mọi biểu hiện đều khá tốt. Nếu để nàng tận mắt chứng kiến Bát a ka mỗi ngày đều bị Khang Hi chán ghét, e là phải chịu nhiều thống khổ.
Đang nghĩ vẩn nghĩ vơ, chợt nghe có tiếng người nói chuyện, vội vàng mau lẹ vọt đến phía sau một bên bức tường lẩn trốn. Chừng một lúc sau, nghe được tiếng bước chân đi đến trước cửa cung, Giọng nói của Thập Tứ a ka, "Trúc xanh nằm trên mặt đất này không giống với người tiện tay quăng ở đây, là có ý bày ra ở chỗ này rồi.". Hồi lâu không có động tĩnh gì, Bát a ka nhàn nhạt nói: "Trên lá trúc còn đọng sương, xem ra nàng vừa mới đi chưa được bao lâu." Thập Tứ nói: "Người nào chịu ân huệ nương nương lén lút đặt cũng không biết rõ được, nàng bây giờ chưa chắc đã có lòng ấy."
Thập Tứ tại sao lại nói như thế?Nhưng mà như vậy cũng tốt.Lại yên tĩnh không một tiếng động, qua một hồi lâu, nghe được Thập Tứ nói: "Bát ca, hôm qua mới ở trước mộ nương nương quỳ lâu như vậy, hôm nay lại đau buồn khó đè nén, nương nương dưới suối vàng nếu biết, cũng không muốn huynh cứ mãi như vậy mà làm tổn hại đến thân thể mình đâu." Lặng yên qua một hồi, bát a ka thở dài nói: "Quay về thôi!".
Tiếng bước chân hai người dần xa, trong yên lặng, ta lại đứng một hồi, đi đến cửa, đứng lặng lẽ cả buổi, mới chậm rãi quay về.
…
Đến kì mai nở, năm Khang Hi năm mươi ba cũng lặng lẽ đến.
Ta đang sai bảo hai tên thái giám tay cầm rìu và dao, Thập Tứ a ka xa xa tiến đến, chúng ta hướng về phía hắn thỉnh an. Hắn cười hỏi: "Ngươi đang làm cái gì vậy ?Cái giá đỡ lớn như thế?" Ta trả lời: "Chiết hoa mai." Hắn cười nhạo nói: "Ta còn tưởng rằng ngươi dự định chặt cả cây mai xuống đó chứ!"
Ta sai hai tên thái giám dẹp thang đi, nghiêng đầu nói: "Đây là ngươi kiến thức nông cạn ,bình thường chưng mai chỉ là đặt trên mấy cái án,khổ lọ có hạn.Nhưng cái lọ của ta bây giờ lại rất lớn, không như thế này thì sao có thể hợp với cái lọ ấy?" Hắn nói: "Lọ lớn thì có hơi thô, không chắc cắm mai vào đã hợp." Ta cười hỏi: "Vậy cái lọ mà cuối năm ngoái Lưu Cầu 1 tiến cống thì sao?"
Thập Tứ suy nghĩ một chút cười nói: "Uhm hợp. Tuy lớn nhưng kiểu dáng tao nhã, màu sắc trong suốt thanh thoát, ngay đến hoàng a mã cũng rất yêu thích,sau khi được tiến cống, vẫn luôn bày suốt trong phòng,ngày ngày thưởng ngoạn, chủ ý này của hoàng a mã thật là mới mẻ khác biệt."
Ta cười nói: "Không phải ý kiến hoàng thượng, là chủ ý của ta." Nói xong, hai bàn tay các ngón di lại tạo thành một cái khung hình, hé mắt từ khung hình tay nhìn về phía ho