XtGem Forum catalog
Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213335

Bình chọn: 7.5.00/10/1333 lượt.

ạp xuống trước người Bát a ka, dập đầu lạy ba lạy. Vẻ mặt hắn có hơi trì hoãn,nghiêng người tránh sang một bên nói: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Ta ngửa đầu nhìn hắn nói: "Cầu xin Vương gia hãy thôi tỷ tỷ." Thư phòng tức thì rơi vào khoảng không ngưng trệ, mãi một lúc lâu Bát a ka gương mặt thê lương, cười vài tiếng, ngồi trở lại ghế cười hỏi: "Đây là ý của Nhược Lan sao?"

Thập Tứ a ka nói: "Sắc phong phế trừ đều phải do hoàng thượng hạ chỉ, sao có thể nói thôi là thôi được?" Ta quỳ lết đến chân Bát a ka nói: "Về phía hoàng thượng ta sẽ đi cầu, nhưng lúc này ra vào cung phải mất một khoảng thời gian dài, chỉ có thể cầu Vương gia trước tiên chấp thuận." Bát a ka tựa người vào ghế, nửa nhắm mắt, cười rồi lại cười, nhưng không nói một lời.

Ta nhìn Bát a ka khẩn cầu: "Tỷ tỷ đã giam hãm mình trong phủ này cả một đời người rồi, giờ đây chỉ lo lắng mình ngay cả làm quỷ cũng sợ không có được tự do.Chàng vẫn luôn biết trong lòng tỷ tỷ căn bản vốn không có chỗ cho chàng, bọn họ âm dương cách trở đã hơn hai mươi năm, cầu xin chàng hãy cho tỷ tỷ tự do, để nàng an tâm đi tìm người thương trong lòng!" Bát a ka sắc mặt càng lúc càng thảm đạm, Thập a ka cùng Thập Tứ sắc mặt sững sờ, kinh ngạc hết nhìn ta rồi lại nhìn Bát a ka.

Thập a ka tiến lên dìu ta, "Nhược Hi, đứng dậy rồi hẵng nói, vương công hoàng tử bỏ phúc tấn không phải là chuyện đùa, cần phải để hoàng thượng trước tiên ân chuẩn đã mới được, bằng không chắc chắn sẽ bị nghị tội."

Ngoài cửa hốt chợt vọng đến vài tiếng cười giòn tan, Bát phúc tấn vén rèm bước vào, cười lạnh nói: "Nghị tội?Dục gia chi tội, hà hoạn vô từ? 4. Thật nếu có tâm định tội, cho dù không làm gì, cũng có thể có tội."

--------------------------------

1. vùng phía Bắc Mông Cổ.

2. kỵ trang: quần áo mặc cưỡi ngựa.

3. thím Tường Lâm: nhân vật trong truyện ngắn Lễ Cầu Phúc của Lỗ Tấn

Thím Tường Lâm là một người phụ nữ bất hạnh nhất trên đời, thím phải đi làm thuê trong nhà Lỗ Tứ, nhưng được đối xử không giống với con người.

Cuộc đời thím là một chuỗi dài những bi kịch. Nỗi đau đớn dày vò bám riết thím ngay lúc gần cuối đời. Trước khi chết thím hỏi nhân vật tôi về thế giới bên kia: Con người ta chết rồi có còn linh hồn nữa không?Câu hỏi mang tính bi kịch nội tâm.Đó là sự dằn xé giữa muốn sống và muốn chết. Muốn chết để được gặp bé Mao con thím ở thế giới bên kia. Không muốn chết vì sợ cưa đôi thân xác cho người chồng mỗi người một nửa.

Những ai yêu thích Lỗ Tấn nên đọc qua truyện ngắn rất cảm động này.



Thập a ka cùng Thập Tứ a ka vội vàng thỉnh an, Bát phúc tấn chằm chằm nhìn ta quan sát vài lần, nhìn Bát a ka ôn nhu cầu nói: "Hãy tác thành cho Nhược Lan đi!" Nói xong, đi đến bên bàn, trải giấy nghiên mực, đưa bút lông cho Bát a ka.

Bát a ka thở sâu, nâng bút vung lên mà viết, viết xong đứng dậy lập tức đi ra khỏi thư phòng. Bát phúc tấn cẩn trọng đọc lại một lần, đưa cho ta vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, "Cầm lấy đi!" Ta tiếp nhận hưu thư 1, hướng về phía Bát phúc tấn dập đầu, "Tạ ơn phúc tấn!" Nàng cười khổ lắc đầu, lạnh lùng nói: "Ngươi không cần cảm tạ ta, ta chẳng qua chỉ vì mình. Ta suốt đời tâm tâm niệm niệm cùng nàng ấy phân tranh cao thấp, cũng không liệu được nàng căn bản không chút để tâm."

Nàng ngửa đầu, nhìn chăm chú trần nhà, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, cười nhạo nói: "Đây chẳng phải là trời cao đang chê cười hay sao?Ta rốt cuộc chỉ đấu đá với chính bản thân mình trọn một đời, ta không muốn lại cùng nàng ấy đến xuống đến lòng đất còn tranh chấp, nàng muốn chạy thoát, ta cầu còn không được, lòng tràn đầy vui sướng tiễn đưa!"Nói xong, nửa ngửa đầu, mỉm cười, bước nhanh ra khỏi phòng.

Ta cầm hưu thư, nước mắt nhỏ xuống, vì tỷ tỷ cũng là vì nàng. Nàng kiêu ngạo như vậy, cứ cho rằng ngửa đầu,là nước mắt không thể chảy nữa sao?

"Người viết thư Liêm Thân Vương Ái Tân Giác La,Doãn Tự, thời niên thiếu phụng chỉ lấy Mã Nhi Thái Thị làm vợ, sau khi xuất giá về nhà chồng, nhiều năm không thể sinh nở, chính hợp với thất xuất chi điều 2, nay lập hưu thư, tùy ý cho tái giá, cũng không phản đối.

Ngày mười ba, tháng một, năm đầu Ung Chính"

Ta ôm tỷ tỷ, đọc từng chữ từng chữ cho tỷ tỷ nghe, tỷ tỷ nghe xong vẻ mặt vừa vui sướng vừa khó tin, cầm tờ hưu thư tỉ mỉ xem xét lần nữa, hỏi: "Thực sự là Vương gia viết đây sao?" Ta nói: "Lẽ nào muội còn dám lừa gạt tỷ tỷ?"

Tỷ tỷ đem hưu thư áp chặt vào lòng ngực, khẽ nhoẻn miệng cười, thở dài: "Thanh Sơn,chàng có nhìn thấy không? Ta không còn là người nhà Ái Tân Giác La nữa, ta đang đi đến đó đây, ta muốn được nhìn thấy cây liễu hồng mà chúng ta vun trồng, còn muốn được uống vài ngụm nước tuyết tan trên núi, chúng ta cưỡi ngựa đi ngày………………….."

Thanh âm càng lúc càng nhỏ dần, đến cực điểm im ắng, tỷ tỷ thả tay vẫn luôn đặt nơi lồng ngực chầm chậm buông thõng, hưu thư khoan thai nhẹ rơi hạ trên mặt đất.



"Nhược Hi, nghe ta! Ngồi dậy húp chút cháo loãng." Ta nhắm nghiền mắt, có tai mà như không nghe thấy. Dận Chân thở dài nói: "Nhược Hi, ta biết nàng trong lòng khổ sở. Nhưng nàng cứ mãi thế này suốt ngày không nói một lời, tỷ tỷ nàng dưới