, nắng chiều cuối tháng tám đã liếm vào phòng khách, toàn bộ bức tường nhuộm một màu vàng nhạt.
“Này, “bà”!…” Cao Nguyên vừa xoa bóp, vừa ghé bên tai Đường Tinh Tuệ chế nhạo hỏi, “Thoải mái lắm sao?”
“Thoải mái…” Cô nhắm mắt lại, dùng giọng mũi trả lời.
“Em muốn tiếp tục không?”
“Ừ…”
“Vậy em về sau còn muốn làm chỗ nào khác ngòai giường nữa hay không? “
“Muốn a…”
Cao Nguyên không tự chủ trong đầu buồn bực cười.
Qua một hồi lâu, Đường Tinh Tuệ mới tỉnh lại dường như há mồm trừng anh. Anh chỉ nhún nhún vai giống như đang cười.
Tối hôm đó, nồi soupe nấu đặc biệt cho anh lại không có người ăn. Nha đầu
chết tiệt kia ầm ĩ nói muốn ăn cánh gà, vì vậy Cao Nguyên đành phải gọi
điện thoại cho tiệm ăn nhanh đặt hai phần cánh gà.
“Em không phải là muốn ăn thịt viên sao?” Cúp điện thoại, Cao Nguyên nhướng mi nhìn cô.
“Tôi hiện tại muốn ăn cánh gà .” Cô bật đĩa CD trong máy chơi game lên, đổi
nick thành “người phóng khoáng lạc quan thời cổ đại” rồi chuyên tâm
chơi.
Anh bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người đi dọn dẹp nhà bếp và bãi chiến trường trong tủ lạnh.
Chỉ trong chốc lát thức ăn đã được mang đến, Cao Nguyên quyết định dọn tủ
lạnh xong rồi sẽ ăn sau. Đợi đến khi tủ lạnh sạch sẽ, anh tắm rửa xong
đi ra, thì cánh gà đã bị Đường Tinh Tuệ ăn hết hơn phân nửa.
“Trong bụng của em sao có thể chứa nhiều đồ như vậy?” Anh kinh ngạc nhìn cô.
“Tôi là con mèo máy.” Cô đút thêm một cái cánh gà chiên vào miệng, sau đó tiếp tục chơi trò chơi.
“…” Cao Nguyên cảm giác máu mình lại muốn sôi lên, nhưng lần này không phải là do phản ứng sinh lý, mà là bởi vì anh xem máy chơi game như bảo bối!
“Em thả tay cầm xuống.” Cao Nguyên rít lên từng tiếng.
Sống lưng Tinh Tuệ cứng đờ, vội vàng nhấn nút tạm dừng, thả tay cầm xuống,
quay đầu lại vẻ mặt nịnh nọt nhìn anh. Cô cần phải, hơn nữa đương nhiên
biết rõ: tang vật chứng cứ rõ ràng ở đây, tay phải sạch sẽ mới được đụng vào máy chơi game của anh!
“Tôi sẽ giúp anh lau sạch sẽ…” Nói xong, cô định cầm khăn giấy ở bàn trà, tay lại bị anh một phát bắt được.
“Đi tắm rửa!” Anh ra lệnh.
Cô vội vã chạy tóe khói vào phòng tắm.
Cao Nguyên thất vọng quan sát: vài vụn bột chiên giòn như viên bi rớt đầy
trên mặt thảm lông dê, vài vũng nước đọng trên bàn trà, còn tay cầm máy
chơi game là hai luồng dầu mỡ dính đầy dấu tay … anh đột nhiên muốn khóc không ra nước mắt.
Đường Tinh Tuệ người này… Đáng đời không có người đàn ông nào thèm!
Tối hôm đó, hai người họ cũng không có ý định làm tình, cho nên tựa như một đôi bạn ngủ chung phòng, mỗi người nằm một bên giường trái phải, một
người đọc sách còn một người lên mạng.
“Ngày mai em đi làm sao?” Cao Nguyên vừa đọc sách vừa hỏi.
“… Đi a, ” Tinh Tuệ gật đầu, “Vừa rồi J gọi điện thoại đến mắng cho tôi một trận.”
” Vì em không đi làm?”
“Bởi vì tôi không nhận điện thoại của anh ta.”
“…”
“Vậy còn anh?”
“Tôi đương nhiên đi làm, ngày mai là hạn chót phiên giao dịch, trong ngân hàng, có rất nhiều vấn đề rối rắm phải giải quyết.”
“Ah.”
Hai người lại phối hợp đọc sách và lên mạng.
Một lát sau, Tinh Tuệ hỏi: “Anh đang xem sách gì?”
” 《 Cuộc đời của Khải Ân》.”
“Ai?”
“John Maynard Keynes.”
“Ah…” Cô ra vẻ như hiểu biết gật đầu, sau đó nói, “Chưa bao giờ nghe.”
“…” Cao Nguyên liếc mắt, giải thích, “Một nhà kinh tế chính trị nổi tiếng Anh Quốc đầu thế kỷ trước.”
“Đọc được không?” Cô lại hỏi.
“Không hề dễ đọc.”
“? !” Cô không hiểu nhíu mày, “Vậy vì sao anh lại đọc?”
“Nếu như chưa xem qua những cuốn khó hiểu, làm sao em biết được thế nào là dễ đọc?”
Tinh Tuệ bĩu môi: “Ừ, nghe rất có lý, rất nhiều nhà thiết kế thành công nhất trong giới thời trang thường là tiếp tục ý tưởng chưa làm xong của
những nhà thiết kế trước đó!”
“…”
“Vì sao anh không đọc hồi ký của Ba Phỉ hay là Kiều Bố Tư tự truyện? Ít nhất bọn họ đều còn sống.”
“…”
“Anh chẳng lẽ cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ đọc tiểu thuyết sao… “
“- – Đường Tinh Tuệ, ” Cao Nguyên rốt cuộc nhịn không được buông sách
xuống trừng cô, “Em có thể im lặng một chút được không? Nếu không có
chuyện gì làm thì ngủ đi!”
Cô nhìn anh mấy giây, lặng lẽ khép máy tính lại, đặt lên tủ đầu giường, nằm xuống.
Cao Nguyên bất đắc dĩ thở dài, quay đầu lại chuyên tâm xem sách của anh.
Không biết qua bao lâu, anh chợt nghe cô nhẹ nói:
“Thật xin lỗi, tôi chỉ là muốn tìm người trò chuyện mà thôi…”
*********************
Trong phiên giao dịch ngày cuối cùng, Cao Nguyên quả nhiên tất bật giải quyết cục diện rối rắm.
“Ngày hôm qua, tôi không phải là đã thông báo ngoài tôi ra không ai được
quyết định các giao dịch này sao? ” anh hai tay chống nạnh, đứng ở cửa
phòng làm việc. Sau khung làm việc (cubical), các đồng nghiệp đều có vẻ
mặt khẩn trương nhìn anh, không ai dám thở.
“Là ai quyết định?” Anh đem một trang giấy dằn mạnh trên bàn.
“…”
Vẫn không có người nào trả lời.
Ánh mắt của anh đột nhiên lạnh lẽo: “Không điều tra ra, hôm nay không ai được về.”
Nói xong, anh quét mắt nhìn mọi người một cái, xoay người trở về phòng làm việc của mình.
Chỉ chốc lát sau, có người gõ cửa đến tự thú, là một thạc