còn đau nữa, nhưng… dù sao đó vẫn là miệng vết
thương.
”Anh đã đặt bàn tại nhà hàng XX lúc bảy giờ rưỡi tối nay.” Anh nói như vậy cũng không phải câu hỏi
nhưng cũng đang chờ câu trả lời của cô.
”… Được.” Cô đáp ứng, thật ra hơn phân nửa là vì tò mò muốn biết Kỷ Dần Hạo định đề cập đến chuyện gì.
”Vậy, tối gặp.”
”Ừ.”
Cúp điện thoại, Tinh Tuệ bất an đứng dậy đi đến phòng giải khát rót một chén trà bưởi nóng. Ngay khi hương vị ngọt ngào quen thuộc xen lẫn chua xót bay vào mũi cô, cô bỗng thấy hối hận khi nhận lời ăn tối với Kỷ Dần Hạo. Nhưng cô lại là người thích ứng trong mọi hòan cảnh, vì vậy nếu đã đáp ứng, cũng đừng suy nghĩ nhiều như vậy, đi đi.
Dù vậy, trước khi rời phòng làm việc, cô cũng trang điểm lại. Cô tự an
ủi mình, dù sao thì những trang sức trang nhã quá đơn điệu này… cũng
không phù hợp lắm dưới ánh đèn của nhà hàng.
Lúc lái xe ra khỏi tầng hầm garage, Cao Nguyên đột nhiên gọi điện thoại cho cô. Nhìn trên màn hình điện thoại hai chữ “Sex friend” đã được đổi
trở về tên anh, cô chột dạ dừng lại mấy giây, cuối cùng quyết định nhận
cuộc gọi.
”Em hôm nay có làm thêm giờ không?” Anh hỏi.
”Không có.”
”A, vậy em có nghĩ ra đi nơi nào ăn cơm không?”
”Ách… Em buổi tối nay có chuyện.”
”Chuyện gì?”
Tinh Tuệ đem di động chuyển sang chế độ handsfree, để sang một bên, lái xe ra khỏi garage: “Em hẹn ăn cơm với J.”
”A?” giọng Cao Nguyên như đang cười, “Vậy em hỏi J một chút xem thêm một chỗ ngồi được không?”
”Để em hỏi thử…” Cô lấy lại bình tĩnh, quay qua không khí trong xe nói: “J, Cao Nguyên nói muốn cùng nhau ăn cơm? … Được rồi.”
Cô lại dừng một chút, mới trả lời Cao Nguyên: “J cho anh biến, chúng tôi là muốn đi gặp khách hàng.”
Cô cho là anh sẽ cười trừ, sau đó hẹn cô đi ăn khuya hoặc tiếp tục tìm
cách lừa gạt cô lên giường, nhưng kỳ quái là, đầu bên kia điện thoại lại rơi vào im lặng.
”Allo?” Cô đánh tay lái cua quẹo, chạy nhanh ra đường chính, “Anh có nghe em nói không?”
”Ừ…” Giọng anh nghe có vẻ lạnh lùng.
”?” Chỉ trong chớp mắt, Tinh Tuệ chợt hoảng hốt, giống như người định ra ngoài ăn ăn trộm lại bị chủ nhà bắt được.
Nhưng Cao Nguyên nói rất nhanh: “Vậy em cơm nước xong gọi cho anh nhe.”
”Được… Tốt.”
Cúp điện thoại, Tinh Tuệ cảm giác dường như có gì đó là lạ nhưng lại
không giải thích được. Cuối cùng, cô quyết định đi đến nơi hẹn với Kỷ
Dần Hạo trước, mấy chuyện khác tính sau.
Nhà hàng Kỷ Dần Hạo đặt là nhà hàng mà hai người bọn họ trước kia
thường xuyên đến ăn. Khi cô vừa mới đi vào, người quản lý đại sảnh quen
biết liền mỉm cười nhìn cô chào hỏi, giúp cô cởi áo khoác.
Lúc đi đến bàn ăn, tim cô nhảy thình thịch, cô không dám nhìn Kỷ Dần Hạo, chỉ là phối hợp ngồi xuống.
Chờ quản lý đại sảnh rời đi, Kỷ Dần Hạo đem thực đơn đẩy tới trước mặt cô nói: “Em muốn ăn gì thì gọi đi.”
Tinh Tuệ gật đầu, bắt đầu nghiêm túc xem thực đơn. Một lát sau, cô gọi
người phục vụ tới, bắt đầu gọi thức ăn, nhưng chưa gọi xong đã nghe Kỷ
Dần Hạo nói: “Chẳng lẽ em không còn thích ăn vi cá, bò sốt tiêu đen và
vài cái nấm trà chiên sơ sao ? Hồi trước, mỗi lần em đến đều gọi những
món này, hơn nữa em còn nói, gọi những món mới cũng không biết ăn có
ngon không ? Nên thay vì hối hận thà gọi mấy món đã ăn qua.”
Tinh Tuệ kinh ngạc nhìn Kỷ Dần Hạo, không biết anh nói những lời này là dụng ý gì, vì vậy đợi người phục vụ xoay người bước đi, mới nói với Kỷ
Dần Hạo: “Tôi ngẫu nhiên cũng muốn đổi khẩu vị.”
Kỷ Dần Hạo ngoài ý muốn nhún nhún vai, ngược lại cũng không nói thêm gì.
”Anh tới tìm tôi để nói chuyện gì?” vì không thích bị nhử, cho nên cô trực tiếp hỏi.
Kỷ Dần Hạo cười khổ: “Em vẫn như vậy không có tính nhẫn nại…”
”…”
Kỷ Dần Hạo không còn mĩm cười nữa, nhìn cô: “Em… Lần trước nằm viện, thân thể không có sao chứ?”
Tinh Tuệ suy nghĩ mấy giây mới nhớ Kỷ Dần Hạo đang nói điều gì, bỗng trở nên bực bội: “Không có việc gì.”
”Vậy em hơn nữa năm nay có ổn không?”
Trong nháy mắt, cô bắt đầu nổi giận, một người không tiếc dùng mọi hành động làm tổn thương người khác để đạt được cái mình muốn thì có tư cách gì để hỏi vấn đề này ?
Kỷ Dần Hạo thấy cô không trả lời, trầm mặc một hồi, mở miệng nói: “Tinh Tuệ, kỳ thật anh … “
”Di?” Có người ở bàn vuông vừa ngồi xuống, nói, “J đi phòng rửa tay sao?”
Nói xong, người nọ còn quay đầu nhìn chung quanh một hồi, cuối cùng
nhìn bên cạnh bàn ăn thấy chồng cũ của người yêu mình đang ngồi đó trên
mặt vẫn đang mĩm cười.
Tinh Tuệ há to miệng, ngồi yên không nhúc nhích, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
”Cao Nguyên, ” Kỷ Dần Hạo nhíu mày, “Tôi dường như không có mời cậu đến.”
”Cậu tất nhiên là không có mời tôi, ” Cao Nguyên như không có việc gì nhún vai, “Mời tôi đến là J.”
Kỷ Dần Hạo vẻ mặt nghi ngờ nhìn anh, lại nhìn Tinh Tuệ, trong lòng đang tự hỏi mình có quan hệ gì với J?
Tinh Tuệ ngẩng đầu lên, phát hiện Cao Nguyên vừa vặn cũng xoay đầu lại
nhìn cô, vẻ mặt vẫn bình thản ung dung, nhưng ánh mắt của anh nói cho cô biết: anh đang tức giận.
Vì vậy cô
lấy lại bình tĩnh, thành khẩn nói với anh: “Nói dối là em không đúng.
Nhưng là, em hy vọng anh có
