anh nằm dài trên bãi cỏ giữa công viên rộng lớn,
bất lực nhìn trời, há mồm thở dốc, mệt đến “tinh bì lực tẫn”(*), mới
quyết định đuổi ra khỏi đầu mình những suy nghĩ về Đường Tinh Tuệ.
Vài năm sau, vào một buổi tối nọ, lúc Đường Tinh Tuệ uống rượu say,
dùng một giọng “chơi xỏ lá” nói với anh: “Tôi mặc kệ, anh phải chịu
trách nhiệm…”
“?”
“Khi đó…” Cô say đến nỗi không thể mở mắt nỗi, “Là anh theo tôi nói, đã quyết định thì không được hối hận… Cuộc sống sẽ phải nhìn về phía
trước…”
“Chẳng lẽ tôi nói sai sao?” Anh buông tay ra.
“Cũng là bởi vì anh nói như vậy, tôi mới quyết định gả cho Kỷ Dần Hạo !” Cô rống to.
Cao Nguyên miệng mở rộng, hòan toàn không hiểu nổi logic của cô … hay
chính xác hơn, đàn ông không bao giờ theo kịp logic của phụ nữ.
“Vậy thì thế nào?” Anh hỏi ngược lại.
“Cho nên hiện tại tôi ly hôn, anh phải chịu trách nhiệm!” Cô ngang ngược đến không thể tưởng tượng nổi.
Cao Nguyên suy nghĩ mấy giây, sau đó không chút sợ hãi đáp: “Được.”
*********
(*) Tinh bì lực tận: Hai chữ “Tinh bì” ở đây là chỉ tinh thần mỏi mệt, còn ” Lực tận” là chỉ sức lực kiệt quệ.
Câu thành ngữ này có xuất xứ từ bài thơ “Trâu ốm” của Lý Cương.
Lý Cương, tự Bá Kim, người Thiều Vũ (tức Phúc Kiến ngày nay), ông là một
đại thần của triều đình nhà Tống. Trong thời kỳ vua Tống Huy Tông tại
vị, ông thi đỗ tiến sĩ, sau nhậm chức Thái thường thiếu khanh. Khi Cao
Tông lên kế vị đã phong ông làm thừa tướng nhưng chỉ được có 70 ngày là
bị bãi chức. Lý Cương tính tình cương trực, một lòng một dạ trung thành
với triều đình. Năm Tĩnh Khang thứ nhất, phủ Khai Phong bị giặc Kim bao
vây. Lý Cương chủ trương chống giặc Kim, kiên quyết phản đối ý kiến của
phái đầu hàng.
Khi giặc Kim mở cuộc
tấn công, Lý Cương đã đứng trên lầu thành độc chiến, khiến tinh thần
binh sĩ càng thêm hăng hái, giặc Kim không thể nào phá được thành buộc
phải bỏ chạy. Về sau, do phái đầu hàng thao túng, Lý Cương nhiều lần bị
giáng chức. Nhưng ông không hề so đo được mất. Dù khi ở triều đình hay ở quê nhà, ông vẫn thường xuyên trình thư lên nhà vua bàn về việc chống
giặc Kim, tuy ý kiến của ông không được vua chấp thuận nhưng ông vẫn
không hề nản lòng. Quân địch nghe tin cũng khiếp sợ trước ý chí sắt đá
của ông.
Lý Cương đã viết một bài thơ tựa đề “Trâu ốm”. Thơ rằng: Canh lê ngàn mẫu thực ngàn sương, Lực tận
cân bì thùy phúc thương? Đãn đắc chúng sinh giai đắc bão. Bất tử doanh
bệnh ngọa tàn dương. Đại ý là ” Con trâu chăm chỉ cày hàng nghìn mẫu
ruộng. Chủ nhân được mùa thóc đầy kho. Nhưng chỉ cần dân được no đủ, dù
mệt đến chết trâu cũng cam lòng” . Thật ra tác giả đã dùng lối ví von êể nói lên hoài bão của mình.
Hiện nay, người ta dùng câu thành ngữ “Tinh bì lực tận” để ví người mệt đến không còn chút hơi sức nào.
Cao Nguyên giơ đôi đũa, mở trừng hai
mắt, thở phào nhẹ nhõm, sau đó tiếp tục gắp miếng sườn xào chua ngọt,
nói: “Sau này, em nói chuyện có thể đừng thở mạnh được không? thật dọa
chết người…”
”Như vậy…” Tinh Tuệ cũng mở trừng hai mắt, “Anh đồng ý?”
Cao Nguyên để đũa xuống, nuốt miếng thịt trong miệng xuống, nghiêm túc nghĩ một chút rồi nói: “Ừ. Anh đồng ý.”
”Không thể có quan hệ thể xác nha.” Cô nhắc nhở.
”Ừ.” Cao Nguyên nhíu mày, sau đó vẻ mặt trầm trọng gật đầu.
”Em cũng không chắc là mình sẽ yêu anh nhe.” Cô chưa từ bỏ ý định.
”Ừ…” Anh trả lời bằng giọng mũi.
”Hơn nữa…” Cô nhìn anh, chần chờ nói, “Có lẽ cuối cùng anh sẽ hận em.”
Cao Nguyên cũng nhìn cô, trong ánh mắt có một loại cố chấp không nói
thành lời. Cô lần đầu tiên phát hiện anh có cặp mắt đẹp như vậy bởi vì
lông mi của anh dài và đậm hơn cả lông mi con gái. Có lẽ cặp lông mi này đi với cặp mắt đàn ông thì hơi có vẻ rất buồn nôn, nhưng với Cao
Nguyên… cô lại thấy rất đẹp mắt.
”Anh chỉ có một vấn đề.” Anh mở miệng nói ra.
”?”
”Giữa chúng ta … lui tới, từ khi nào thì bắt đầu?”
Tinh Tuệ suy nghĩ một chút: “Ngày mai.”
”Được. Như vậy…” Anh nhướng mày, vẻ mặt thành thật, “khuya hôm nay vẫn có thể làm phải không?”
”…”
*********
Bầu trời xanh không một gợn mây, Tinh Tuệ ngẩng đầu luyến tiếc nhìn những
phiến lá xanh biếc như muốn thu tất cả vào tầm mắt. Gió nhẹ nhàng thổi,
vuốt ve làn da làm cô nổi cả gai ốc. Cô giật giật chân, muốn đi, nhưng
không thể nào bước được. Bả vai, cổ, lỗ tai đều rất nhột, cô cười rộ
lên, nghĩ thầm nhất định là chỉ có con chó nhỏ màu trắng lông xù đang
liếm cô… tiếp tục… và tiếp tục…
Tinh Tuệ ưm một tiếng, sau đó khẽ mở mắt ra. Trời đã sáng, phần lớn ánh sáng bị ngăn ngoài tấm chắn cửa sổ, nhưng vẫn còn một vài tia sáng chiếu
vào, làm cô cảm thấy hơi chói mắt.
Di… Thật sự có chó đang liếm cô mà !
Tinh Tuệ xoay người, đối diện là đôi mắt thật đẹp của Cao Nguyên.
”Tại sao lại là anh?…” Cô bật thốt ra. Không phải là con chó nhỏ màu trắng lông xù sao?…
”Nếu không thì em cho là ai?” ánh mắt Cao Nguyên thoáng chốc trở nên giận dữ.
”Chó, ” cô vội vã giải thích, “Em tưởng là con chó…”
Anh nheo mắt lại nhìn cô, giống như muốn đọc được suy nghĩ thật giả
trong mắt cô. Cô cũng nhìn anh, biết rõ bây giờ không thể