“Anh ấy cầu hôn tôi! ! !” Cô đánh cho ba cái dấu chấm than, để bày tỏ sự phấn khích của mình.
Nhưng trước màn hình, Cao Nguyên lại cười không nổi.
Anh không biết nên nói điều gì. Ngày hôm qua, lúc Phùng Giai Thụy hỏi
anh có phải anh còn thích “Cô bé kia” hay không, anh thật sự không trả
lời được. Giờ khắc này, anh cũng không cảm giác mình còn thích Đường
Tinh Tuệ, nhưng khi nghe cô nói như vậy, trong lòng anh lại cảm thấy rất không thoải mái.
Qua một hồi lâu, anh mới chần chừ đánh cho mấy chữ: “Vậy em đồng ý sao?”
Cô cũng qua một lúc lâu, mới đáp: “Tôi lúc ấy rất xúc động nên đồng ý.
Anh biết đấy, tôi còn đang buồn chán vì bị mất việc đang uể oải từ ngòai đi vào, đột nhiên xuất hiện một bó to hoa, một bữa tối với ánh nến lãng mạn, một lời hứa hẹn thâm tình.. Tôi giống như không có lý do gì để cự
tuyệt … hơn nữa tôi cũng rất thương anh ấy.”
Đọc những chữ cuối cùng, Cao Nguyên giật giật khóe miệng, nở nụ cười.
Đúng vậy, cần gì phải tự dày vò hỏi mình khi nào mới phát hiện mình
thích cô, cần gì phải quan tâm đến khoảng cách địa lý giữa bọn họ, cần
gì phải lấy mình so sánh với người khác, cần gì phải làm bộ ra vẻ chẳng
hề để ý… Suy cho cùng, người cô yêu căn bản không phải anh, anh nghĩ
nhiều hơn nữa thì có ý nghĩa gì?
Nếu như bọn họ yêu nhau thì khoảng cách địa lý hơn nửa địa cầu có ý nghĩa gì đâu?
Cho nên, anh bỗng như nghĩ thông suốt. Nếu đã tương vương có mộng, thần nữ Vô Tâm, thì anh và Đường Tinh Tuệ, tốt nhất hãy làm một cặp bạn bè
hay châm chọc những cũng quan tâm lẫn nhau đi!
“Nhưng tôi hôm nay ở nhà một mình, suy nghĩ tỉnh táo lại một chút, cảm
thấy giống như… không biết vì sao, trong lòng như thiếu một cảm giác an
toàn.” Cô nói.
Cao Nguyên mấp máy
miệng, gõ bàn phím: “Có lẽ là em đối với tương lai cảm thấy không an
toàn, nhất là ở một quốc gia xa lạ như thế này.”
“Có lẽ anh nói đúng, ” cô nói, “Dù tôi đã ở đây ba năm, nhưng vẫn cảm
thấy, nơi này cũng không phải là nơi tôi muốn ở, nơi này không có vật
tôi cần tìm.”
“Cho nên có khả năng là, em không phải thiếu lòng tin với bạn trai hay hôn nhân mà là thiếu lòng tin với cuộc sống.”
“Vậy thì, Cao Nguyên, anh nói cho tôi biết, tôi có nên gả hay không?”
Đối mặt với vấn đề khó giải quyết này, Cao Nguyên chỉ cười khổ: “Vì sao lại hỏi tôi như vậy, tôi không phải là em, làm sao có thể giúp em quyết định?”
“Cũng là…”
Anh nhìn trên màn hình xuất hiện nhiều lần “Đường Tinh Tuệ đang đánh
chữ…”, nhưng không lời nào xuất hiện. Nên anh nghĩ, cô nhất định đang
rất do dự, bất kể là hôn nhân, hay cuộc sống, thậm chí … chỉ là cùng anh tán gẫu về những vấn đề này, đều làm cho cô lâm vào tình thế khó xử.
“Tinh Tuệ,” vì vậy anh nói, “Con đường là do chính em đi, không có ai
có thể giúp em. Tôi vẫn luôn nhớ em là một cô gái thông minh và quyết
đoán, em nên biết, bất kỳ lựa chọn nào trong cuộc sống của em, em cũng
phải không được hối hận. Bản chất của cuộc sống chính là không ngừng
nhìn về phía trước.”
Anh thoáng tựa
lưng vào ghế ngồi. Anh và cô chưa từng tán gẫu về những vấn đề nội tâm
sâu xa như vậy. Anh khẽ nhíu mày nhìn trên màn hình, cái đầu nhỏ của cô
lắc lư, dù là rất nhỏ nhưng cô giống như…một Đường Tinh Tuệ « sinh long
hoạt hổ » trong ký ức anh… một Đường Tinh Tuệ sẽ không bị bất cứ chuyện
gì đánh ngã.
“Dù sao cũng cám ơn anh đã nói với tôi nhiều như vậy. Tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ !”
Anh chần chờ thật lâu mới nói với cô: “Bạn bè nhiều năm như vậy, khách sáo làm gì.”
Cô gửi cho anh một biểu tượng yahoo đỏ ửng, khuôn mặt tươi cười.
Bọn họ hàn huyên từ xế chiều đến chạng vạng cho đến khi Đường Tinh Tuệ
nói cô muốn đi làm cơm chờ Kỷ Dần Hạo về ăn chung, họ mới ngừng chat.
Lúc đi ra khỏi coffee bar, sắc trời đã tối. Anh hai tay chen vào túi,
cúi đầu đi dọc theo con đường để trở về quán cà phê cũ nơi chia tay với
Đổng Vân và Phùng Giai Thụy. Mùa thu New York, cảnh sắc rất đẹp, nhưng
cũng rét lạnh, Cao Nguyên cảm giác như gió thu đang xuyên qua quần áo
thấm cái lạnh vào tận lồng ngực anh.
Quán cà phê lộ thiên đã vắng tanh, khách bên ngoài đã không còn ai, chỉ còn
lại những bàn ghế trống nhưng Đổng Vân và Phùng Giai Thụy vẫn đang ngồi
đó chờ anh, chân họ lạnh run phải đạp lên nền đất nhiều lần để vận
động…thế mà khi thấy anh bọn họ vẫn không hề một câu oán hận.
Cao Nguyên đứng dưới đèn đường nhìn hai người bạn của mình, cười đến hốc mắt cũng hoen ướt.
Sáng sớm chủ nhật đó, anh họ và chị dâu lái xe đưa ba người bọn họ từ Mahattan đi Verrazano.
Lúc đứng trên cây cầu nổi tiếng Verrazano Narrows để chờ lệnh xuất
phát, Cao Nguyên chợt phát hiện mình dường như đang mong đợi tiếng súng
xuất phát bởi anh cũng muốn biết bản thân mình sẽ chạy được bao xa.
Đây là trận đấu khó quên nhất từ trước đến nay, bởi lần này đối thủ
không phải là ai khác mà là chính bản thân mình. Anh như trong đám người chạy trốn, chạy xuyên qua những phố lớn ngõ nhỏ của một thành phố xa
lạ, phảng phất như anh đang tìm kiếm dấu chân, những hàng quán quen
thuộc của một người bạn rất thân nơi thành phố mà người ấy đang sống.
Cuối cùng, cuối cùng,