Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324793

Bình chọn: 8.5.00/10/479 lượt.

huyện có chút kích thích mới mẻ, hoặc do lái xe ban đêm quá nhàm chán, tóm lại,

một người không bao giờ thích tâm sự với người khác như Cao Nguyên lại

suy nghĩ vài giây rồi nói: “Vậy trước hết cậu trả lời cho tôi, cậu có

từng nếm qua canh « bế môn » chưa?”

”Nói nhảm.”

”Vậy nếu như tôi kể chuyện của tôi, cậu có kể chuyện của cậu không ?”

”Ừ… Được rồi. Tôi đồng ý.” Phùng Giai Thụy thường hay nói giỡn, dường

như cũng thường hay đem chuyện nghiêm túc nói thành chuyện đùa. Cao

Nguyên thuộc loại người thích gì nói nấy, sở dĩ cùng Phung Giai Thụy đưa đẩy như vậy, là bởi vì anh rất giữ chữ tín, nói một không hai, chuyện

gì đã nhận lời thì bằng mọi giá phải làm được.

Cao Nguyên gật gật đầu, nhanh chóng khống chế tốc độ xe 90 miles/h,

nói: “Nếu như có một cô gái trẻ và cậu sau khi uống rượu say, trên đường đón taxi về nhà đã hôn nhau… ách, không phải hôn như « chuồn chuồn lướt nước » mà càng hôn càng ham muốn … nhưng hôm sau cô ấy vờ như không đề

cập đến chuyện này nữa. Sau đó bắt đầu trốn tránh cậu, cậu có cảm thấy

giống như là bị đánh trúng một thiết bản không?”

Phùng Giai Thụy suy nghĩ một chút, hỏi: “Nhưng trong buổi tối đó hai người đã làm gì mà lên xe taxi muốn hôn nhau?”

”Không làm gì cả, chỉ là tác dụng của rượu.”

”Cậu không nói thích cô ấy, hoặc là muốn theo đuổi cô ấy à?”

”Đương nhiên không có! Tôi lại không thích cô ấy…” Nói đến đây, lúc đầu anh dừng một chút, sau đó bổ sung, “Ít nhất là khi đó, không thích.”

”Cái này sao lại tính là trúng thiết bản? !” Phùng Giai Thụy nhìn nét mặt anh, cảm giác như mình bị gạt.

”Vì sao lại không tính ?” Cao Nguyên cũng nhìn nhìn Phùng Giai Thụy,

“Nếu là, nếu là cô ấy hôm sau bày tỏ với tôi… Nói không chừng tôi liền…

liền…”

”Cho nên cậu là muốn nói về

sau cậu yêu cô ấy… nhưng khi cô ấy tỏ ra việc đó không là gì cả, thậm

chí bắt đầu trốn cậu, cậu mới bắt đầu cảm thấy hứng thú với cô ấy? Hắc!

Đàn ông a… Thật sự là rất tiện a…”

Cao Nguyên trên trán có ba cây hắc tuyến: “Đừng quên, cậu cũng là đàn ông.”

”Đúng, tôi là đàn ông, nhưng tôi cũng không tiện thể như cậu.”

”Kỳ thật tôi cũng không phải vì cô ấy không để ý tôi mới…” Cao Nguyên

tiếp tục lái xe, trong bóng tối, mơ hồ có thể thấy đằng xa có một làng

nhỏ, “Mà là về sau có một ngày, đột nhiên biết rõ cô ấy có bạn trai, mới phát giác được…”

Phùng Giai Thụy cười cười: “Ghen tị?”

”Không kém bao nhiêu đâu…” Cao Nguyên trong đầu hiện lên cảnh hai năm

trước, “Có người đàn ông, đi tới, cúi đầu xuống, hôn cô ấy một cái. Cô

ấy ngẩng đầu lên, xương quai xanh lõm vào thật sâu, giống như là… rất

mong đợi người kia. Sau đó, tôi đột nhiên cũng rất… đứng ngồi không yên, trái tim như bị ai hung hăng bóp một chút.”

Phùng Giai Thụy trầm mặc một hồi, mới nói: “Huynh đệ, cậu biết không,

cậu thoáng chốc trở nên văn nghệ mùi mẫn như vậy … làm cho tôi cảm thấy

cậu thật biến thái.”

”Cút!”

”Vậy cậu không đuổi theo cô ấy sao?”

”Làm sao đuổi theo? !” Cao Nguyên trừng anh, “Tôi cách xa như vậy,

người ta thì đang ở trước mắt. Nếu đói bụng có thể nấu một chén mì Dương Xuân, đau đầu nhức óc có thể bưng một chén canh nóng đi ra … tôi có thể làm được gì? Gọi điện thoại nói cô ấy chịu đựng một chút là có thể chịu đựng được sao?”

Nghe đến đây, ngay

cả Phùng Giai Thụy cũng không nhịn được thu hồi sắc măt nói giỡn, không

tránh khỏi thổn thức thở dài: “Cũng đúng.”

”Cậu có nói cho cô ấy biết là cậu thích cô ấy hay không?” Một lát sau, Phùng Giai Thụy lại hỏi.

”Nói làm gì? Nói xong, làm sao có thể có việc gì thì liên lạc với nhau? nếu nói ra, ngay cả bạn tốt cũng không làm được, vậy đáng giá sao?” Anh lại tự biện hộ cho mình.

”Vậy…” Phùng Giai Thụy nhìn quanh, “Cậu không phải là yêu thầm sao ? Ôi, ngay cả Cao Nguyên mà cũng yêu thầm người khác!”

”…” Anh mặc cho Phùng Giai Thụy nói, không thèm cãi lại.

Một lát sau, trong bóng tối, Phùng Giai Thụy đột nhiên hỏi: “Cậu vẫn còn thích cô ấy sao?”

Nghe được vấn đề này, Cao Nguyên không khỏi giật mình, anh cũng chưa

từng hỏi mình, lão Phùng lại thay anh hỏi. Anh ho nhẹ một tí, thay đổi

tư thế lái xe, vươn vai, điều chỉnh tầm lái, mới đáp:

”Không biết, tôi chưa từng hỏi qua.”

”Đó chính là còn thích.” Phùng Giai Thụy giúp anh kết luận.

”Cũng không hẳn như vậy, ” Cao Nguyên cười khổ, “Kỳ thật có thích hay

không … tôi cảm thấy đó chỉ là một cảm giác nhất thời. Cho dù trước kia

cặp với những cô gái khác, tôi không thể nói rằng tôi từng giây từng

phút đều rất thích các cô ấy. Chỉ có khi tôi gặp được, tôi mới có thể

xác định được là mình có còn thích cô ấy hay không ? Hơn nữa có đôi khi

tôi cảm thấy, phụ nữ hay tình cảm gì đó, đối với tôi mà nói cũng không

đến nỗi quan trọng lắm.”

Phùng Giai

Thụy không phản bác, cũng không phụ họa, nhưng khi nghe anh nói như vậy, chỉ cười nhạt một tiếng: “Có lẽ là vậy. Từ trước đến nay, đàn ông tìm

được cảm giác thành công trong sự nghiệp hoặc những chuyện khác thường

không quan trọng chuyện tình cảm và phụ nữ.”

”…”

”Nhưng là, tôi vẫn cảm thấy, nếu một người đàn ông không thành công

trong tình cảm thì sẽ không hạnh phúc…chẳng p


XtGem Forum catalog