anh có thể tan sở đúng giờ.”
”Tốt.” Cho dù chỉ là vì trấn an anh mới nói như vậy, nhưng nghĩ đến
buổi tối có thể ăn được món sườn xào chua ngọt do anh làm, cô cũng cảm
thấy mãn nguyện lắm rồi.
Cúp điện thoại, Tinh Tuệ tựa lưng vào ghế ngồi, thở ra một hơi thật dài.
”Cô không biết là như vậy là rất hèn hạ sao?” J không biết từ lúc nào
đã đứng ở cửa phòng làm việc của cô, dựa vào tường, nhăn mày lại nhìn
cô.
”…” Cô không khỏi nghĩ, chắc chắn J đã nghe hết !
”Lần trước còn nói cái gì, nói anh ấy không cần phải yêu cô, ” vẻ mặt J căm giận bất bình, “Nhưng cô bây giờ rõ ràng giống như là đang hưởng
thụ quá trình theo đuổi của anh ta!”
Tinh Tuệ bị lời của J hù phát run. Vì sao mà J chỉ cần một câu có thể
nói toạc cả thiên cơ? ! Mặc dù “Thiên cơ” này, ngay cả chính mình, cô
cũng không phát giác được…
Nhưng cô
cũng chỉ biết vụng về nhíu mày: “Tôi nói thật, bình thường không phải là anh không hợp với con khỉ kia sao? hận không thể làm cho đối phương
biến mất, nhưng vì sao bây giờ lại theo nói giúp anh ta? …”
J liếc mắt: “Tôi không phải là nói giúp anh ta… tôi chỉ là nhìn không
được! Cho dù tôi chán ghét anh ta, tôi cũng không thể nhìn cô chà đạp
lên chân tình của người khác.”
”…” Tinh Tuệ toét miệng sờ sờ lên cánh tay của mình đang nổi một tầng da gà.
”Cô bớt giả bộ đi, bớt dùng những cử chỉ nhỏ nhặt để che dấu bối rối của mình đi.”
”…” Đúng là trước mặt J, cô không thể che dấu được điều gì.
”Cô… nếu không thương anh ấy thì đừng lui tới nữa; nếu thương anh ấy,
thì hãy yêu giống như một cô gái mười tám tuổi; đừng không thương lại
muốn cùng người ta lên giường, yêu lại không dám yêu bằng cả trái tim …
tôi hận nhất loại người này, nhìn chỉ giống như một đống cứt chó thối!”
Nói xong, J rất tàn khốc xoay người đi, cũng không quay đầu lại, chỉ để
lại một mình Tinh Tuệ trợn mắt há hốc mồm mà giật mình, muốn giải thích
cũng không được, muốn phản bác cũng không xong.
Vì vậy tối hôm đó, lúc Tinh Tuệ ngồi ăn sườn xào chua ngọt ở nhà Cao Nguyên, bỗng nổi lên dũng khí nói:
”Chúng ta… đừng có tiếp tục làm đi.”
”?” Cao Nguyên đang dùng chiếc đũa kẹp miếng sườn, thình lình nghe được cô nói như vậy, động tác trên tay như dừng lại.
Do che dấu cảm xúc không được tự nhiên, Tinh Tuệ ho nhẹ một tí, tiếp
tục nói: “Ý của em là nói, chúng ta trước kia là loại đó… quan hệ thể
xác, mỗi lần gặp mặt toàn là làm mà thôi, rất ít nói chuyện với nhau,
hoặc là… hàn huyên một chút những suy nghĩ trong lòng của hai bên. Chúng ta rất quen thuộc cơ thể của nhau, nhưng giống như « đồng sàn dị mộng
». Xế chiều nay, em nghĩ, thật tình là em không thể nào hiểu rõ anh, mà
anh dường như cũng không hiểu rõ em, cho nên…”
”?”
”Nếu như, ý em là nói nếu như, chúng ta thật sự phải đổi thành một loại quan hệ khác… anh cũng biết, đó là, không phải chỉ quan hệ trên thể
xác, mà là, mà là…”
”Trên linh hồn ?” Cao Nguyên nhịn không được thay cô nói.
”Ách, đúng rồi, chính là… Anh cũng biết…” Ngay cả chính cô cũng không
hiểu, vì sao mà người đàn ông trước mặt này cô quen biết hơn hai mươi
mấy năm, lại ngủ với nhau hơn nửa năm, nhưng thật khó khi mở miệng nói
những lời này với anh “Em muốn nói là lần trước anh đã nói với em là
anh… yêu em. Vì vậy em cứ nghĩ mãi rằng chúng ta có nên thử hay không?…”
Cô dường như nói không ra lời nữa, cô phát hiện mình luống cuống, giống như khi Cao Nguyên nói yêu cô, nhưng sâu trong nội tâm, cô luôn sợ hãi
và nghi ngờ tình yêu này.
”Lui tới?” Cao Nguyên nhìn ánh mắt của cô, không một cái chớp mắt.
”… Chính xác.” Cô lúng túng gật đầu. Suy nghĩ một chút, lại bổ sung: “Em nói là bình thường lui tới.”
”?”
”Chính là… không có quan hệ thể xác, tất cả bắt đầu lại từ đầu.”
Đi đi.” Phùng Giai Thụy cong miệng nói những lời này khi vừa qua khỏi sinh nhật 30 tuổi của mình. ”Cậu có thể đừng làm nũng được không…” Cao Nguyên lộ vẻ mặt chán ghét nhìn Phùng Giai Thụy, trên cánh tay nổi cả da gà.
”Đi đi, đi đi.” Người này từ đầu đến cuối đều nhất quyết không tha.
”Không đi!” Cao Nguyên hơi nổi nóng.
Trong đêm tối, bên làn xe đối diện có một chiếc xe tải đồ sộ lao đến
với tốc độ chóng mặt, hai chiếc đèn xe như đôi mắt của một con mãnh thú
rọi thẳng vào mắt Cao Nguyên và Phùng Giai Thụy làm bọn họ đều sợ đến
nhíu mày, cảm giác đôi mắt như muốn nổ tung.
Cho đến khi xe tải lướt qua khỏi, đôi mắt Cao Nguyên dường như vẫn chưa
quen lại với ánh sáng bình thường chỉ nhìn thấy những ánh đèn xe ngược
chiều lướt qua như những ánh đuốc lập lòe, những thứ khác như hòa lẫn
cùng đêm đen trước mặt.
Không ai nói thêm được lời nào, Cao Nguyên đã sớm thả chậm tốc độ xe, sẳn sàng thắng xe lại khi cần thiết. Qua một hồi lâu, mắt anh mới hồi phục thấy được
lùm cây hai bên đường, sườn núi và cây cối… anh nhẹ nhàng thở ra, sau đó phát hiện Phùng Giai Thụy bên cạnh cũng như vậy.
Trong bóng tối, Cao Nguyên không nhịn được mĩm cười.
Sau khi ăn cơm trưa xong, bọn họ từ Boston xuất phát, mục đích là đi
New York. Lúc đầu định đi một đoạn xa lộ liên tiểu bang số 84 sau sẽ
chuyển sang xa lộ liên tiểu bang số 95, nhưng
