Polly po-cket
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324921

Bình chọn: 7.00/10/492 lượt.

khi đến Washinton D.C, bọn họ đi lầm đường vì dọc theo xa lộ số 84 có rất nhiều lối ra. Ngay từ

đầu bọn họ còn tưởng rằng đã xác định sai phương hướng, giằng co thật

lâu, mới hiểu được con đường này ngược lại nhanh hơn, chỉ là không được

ngắm cảnh duyên hải mà thôi.

Vì vậy họ dừng lại ở một trạm xăng dầu, bỏ bụng vài cái hamburger, rồi lại tiếp tục lái xe lên đường.

Ban ngày lái xe trên xa lộ đã rất nhàm chán mà buổi tối còn tệ hại hơn. Cả một khoảng tối đen như mực trước mắt, gợi cho người ta những cảnh

tượng khủng khiếp trong phim.

”Đi đi, ” không biết qua bao lâu, Phùng Giai Thụy nhắc lại chuyện cũ, “Ngày mai buổi sáng, đi báo danh vẫn còn kịp mà.”

”Không đi.”

”Đi đi, đi đi.”

”Đã nói là không đi.” phương pháp tốt nhất đối phó với kẹo cao su chính là càng phải kẹo cao su hơn.

”Cậu thật là một người chẳng có gì thú vị!” Phùng Giai Thụy bắt đầu oán hận, “Không bao giờ chủ động làm quen bạn mới, toàn đi ăn những quán

quen thuộc, gọi những món ăn giống nhau,… tại sao có thể có người boring nhưng lại rất mâu thuẫn như vậy… thích mạo hiểm nhưng lại không muốn

thử qua cái gì mới!”

”Xin hỏi lão huynh, cậu là ngày đầu tiên biết tôi sao?” Cao Nguyên giật giật khóe miệng, tiếp tục chuyên tâm lái xe.

”Được rồi…” Phùng Giai Thụy cũng giật giật khóe miệng, “Vậy tôi nói chuyện với Đổng Vân, cậu không được xen vô câu nào nhe.”

Thì ra băng ghế sau có một người ngồi, lúc này đang ngước đầu miệng mở

rộng, dùng tiếng ngáy đều đều để trả lời Phùng Giai Thụy.

”Sách…” cả Cao Nguyên và Phùng Giai Thụy đều lộ vẻ chán ghét.

”Cậu nói xem, chúng ta mang theo Đổng Vân đến nhà anh họ của cậu có làm phiền anh ấy quá không?” Phùng Giai Thụy lại hỏi.

”Dù sao dẫn cậu đi cũng giống như quấy rầy rồi, mang thêm Đổng Vân cũng vậy thôi.” Cao Nguyên nhún vai.

”…” Phùng Giai Thụy mắt trợn trắng.

”Nhưng người anh họ này và tôi chưa từng gặp nhau.”

”Anh ấy đang nghỉ vacation ở đâu?”

”Ở đảo.”

”Là ‘Long Island’ hay là ‘Mahattan’?”

”Thì không phải ‘đảo Staten’ thì sẽ là ‘Mahattan’ chứ còn ở đâu nữa.”

”Ở New York này cậu không còn người thân thích hay bạn bè nào khác sao?”

Phùng Giai Thụy vô tình hỏi câu này nhưng lại làm cho Cao Nguyên không khỏi sững sờ: “Có, có…à không có.”

Phùng Giai Thụy quay đầu hoài nghi nhìn anh: “Cuối cùng vẫn là không có ai à?”

Cao Nguyên không tự chủ sờ sờ mũi: “Muốn tìm thì tìm ra thôi, ai mà chẳng có một hai người quen biết tại New York này !…”

”Có quan hệ qua lại dù xa thì cũng đỡ hơn là người anh họ gần mà cậu chưa gặp lần nào đi !”

”A… Ừ.” Giờ khắc này, trong đầu anh hiện ra hình ảnh của một người.

Nhắc lại mới biết, đã bao lâu rồi anh không nghĩ đến cô? … Đại khái là bắt đầu từ khi bọn họ dần dần ít liên lạc với nhau.

Lần trước, lúc chat webcam hay nói chuyện điện thoại với Đường Tinh Tuệ cũng đã cách đây hơn nửa năm. Khi đó Yuriko bỗng nhiên ra đi, anh đang

thất tình. Hai tuần liền bọn họ liên tục gọi điện thoại cho nhau, nhưng

về sau do cả hai đều bị cuốn vào vòng xoáy của xã hội như phải tìm việc

làm sau khi tốt nghiệp và những nhu cầu mưu sinh khác mà dần dần họ

không còn liên lạc với nhau nữa.

Lần này đến Mỹ chơi, Cao Nguyên cũng không thông báo trước, bởi vì anh cũng không xác định rằng mình có đi tìm cô không, cũng có thể là cô bề bộn

nhiều việc, hoặc căn bản không rảnh. Vì vậy, vấn đề này nói « muốn »

cũng không phải hòan toàn có thể thực hiện được và anh dường như không

hề nghĩ đến. Nhưng khi trên đường lái xe từ Boston hướng New York xuất

phát, ý nghĩ này chợt thỉnh thoảng xuất hiện trong đầu anh.

Vậy tại sao không thử đến gặp cô một lần?

”Cậu đừng nói là cậu có bạn gái cũ ở New York nhe !” Phùng Giai Thụy đột nhiên hỏi.

”…” Cao Nguyên nhịn không được trợn mắt liếc Phùng Giai Thụy một cái, “Trí tưởng tượng của cậu thật là phong phú.”

”Nếu không cậu làm sao ra vẻ muốn nói lại thôi, muốn nói mà ngừng, thái độ rất giằng co?”

Cao Nguyên vừa bực mình vừa buồn cười: “Tôi thừa nhận, cậu dùng từ không sai, được chưa?”

”Vì sao mà mỗi lần vừa nói đến phụ nữ cậu lại cứ như vậy, không dứt khoát gì cả.”

”Tôi nào có? !” Anh lại tự biện hộ cho mình.

Phùng Giai Thụy một tay gác ra sau ót nhìn vào sườn mặt Cao Nguyên,

hỏi: “Cậu chẳng phải còn đang suy nghĩ miên man về cô gái đó chứ?”

Cao Nguyên nghe anh hỏi như vậy, ngược lại thản nhiên cười một tiếng:

“Không đến mức phải như vậy. Chỉ là cảm thấy lúc quan hệ đó kết thúc

thật đột ngột, cảm giác giống như bị đánh rơi vật gì.”

”Tôi cảm thấy cậu không chấp nhận được thực tế là mình bị bỏ rơi, phải không ?”

”Vậy thì cậu xem thường tôi quá ” Cao Nguyên nhếch khóe miệng cười,

“Tôi bị người khác bỏ rơi không phải là lần đầu tiên, hơn nữa tôi cũng

tin đây cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.”

”Không thể nào…” vẻ mặt Phùng Giai Thụy tràn đầy hoài nghi, “Cậu không phải là rất được nhiều phụ nữ thích sao ?”

”Nhưng không có nghĩa là tất cả các phụ nữ đều yêu tôi.”

”Cậu cũng có lúc bị sập cửa vào mặt ư? Kể nghe một chút đi.” Phùng Giai Thụy dường như rất hứng thú.

Có lẽ là do cả ngày lái xe cũng mệt mỏi, muốn duy trì một câu c