pacman, rainbows, and roller s
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324571

Bình chọn: 7.5.00/10/457 lượt.

ửa sang lại một chút áo

veste và cổ áo chemise. Sau khi xác định đã đạt tới trạng thái tốt nhất

mới lững thững đi vào nhà hàng, trực tiếp đi tới bàn bên cạnh ngồi

xuống, bắt đầu châm chọc khiêu khích.

Đường Tinh Tuệ thấy anh, ngay cả thở mạnh một tiếng cũng không dám, anh ngoài mặt tỏ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đã tức điên… Biết rõ sợ hãi? Biết

rõ sợ hãi còn dám cùng người cặn bã nọ ăn cơm? Còn dám gạt anh? !

Cô mời anh đi về trước, xin anh cho một chút thời gian xử lý việc này sau đó sẽ đi tìm anh.

Anh nóng như lửa đốt, rất muốn nói với cô vài câu sau đó trực tiếp lôi

kéo cô rời đi. Nhưng chiều nay, những câu nói của Phùng Giai Thụy vẫn

còn lởn vởn trong đầu anh. Vì vậy, anh chợt nghĩ: lúc này anh có nên

dùng những nguyên tắc của mình không? Nhưng trên đời này… đâu chỉ có

mình anh, còn có Đường Tinh Tuệ nữa! Chẳng lẽ cô sẽ dựa vào ý anh mà đi

an bài cuộc sống của mình ư? Chẳng lẽ những khi anh và cô bất đồng quan

điểm thì suy nghĩ của anh lúc nào cũng đúng sao? Chẳng lẽ cô không có

chủ kiến của riêng mình, không thể dựa theo ý nguyện của mình sao?

Nghĩ tới đây, những oán giận trong lồng ngực anh bỗng tiêu tan một nửa.

Nếu như trước tiên, cô muốn xử lý xong chuyện này, sau đó sẽ giải thích với anh… vậy vì sao mà anh không thể thỏa hiệp?

Cô nói dối là cô không đúng. Dù sao trong chuyện có nguyện ý cùng Kỷ

Dần Hạo ăn cơm hay không, rất khó xác định ai phải ai trái. Anh không

thích chồng cũ và cô gặp lại nhau, dù là không có gì sai nhưng … có lẽ

bọn họ thật sự có chuyện gì đó mà chỉ có thể gặp mặt mới nói rõ ràng

được…

Cho nên, dù trong lòng vẫn cực kỳ khó chịu, thái độ Cao Nguyên lại rất khác thường gật đầu đáp ứng.

Anh đứng dậy, lúc dự định trở về xe chờ cô thì một màn hí kịch bỗng

nhiên xảy ra. Đúng lúc cuối cùng, quản lý đại sảnh đi đến nói những lời

tự đáy lòng chúc Kỷ tiên sinh cùng “Kỷ phu nhân” kỷ niệm đầy năm vui vẻ, sợi dây trong đầu anh đang kéo căng đột nhiên đứt đoạn.

Anh tức đến tay chân lạnh buốt, Đường Tinh Tuệ, người phụ nữ đó vẫn chỉ ngây ngốc ngồi yên, tùy ý người khác đến chúc phúc.

” Lần này, em thật quá đáng !” Anh bỏ lại những lời này, quay người rời đi.

Trở về xe, ngồi trong chốc lát, bình phục tâm tình, sau đó anh thấy Đường Tinh Tuệ cầm lấy ba lô lo lắng vọt ra.

Anh không biết cô có biết rõ sẽ xảy ra chuyện như vậy hay không, nhưng

hiện tại anh không thể bình tĩnh nói chuyện với cô, vì vậy kéo thắng

tay, đạp ga, vội vã rời đi.

Mười một giờ rưỡi đêm, Cao Nguyên lái vào garage dưới tầng ngầm. Vừa quẹo vào,

đã có người lao ra ngăn trước đầu xe anh, anh vội vã đạp phanh xe, là

Đường Tinh Tuệ đang đứng chắn phía trước. Anh hạ cửa sổ xe xuống mắng

một câu: “Muốn chết hả! Nếu anh đụng thật thì làm sao bây giờ?”

Vẻ mặt cô lại quật cường nhìn anh, mày nhíu lại cực kỳ sâu.

”Tránh ra.” Anh quát lớn.

”Không cho đi…” Cô vừa như đang dùng tính đại tiểu thư để đùa, vừa giống như đang cầu xin tha thứ.

Cao Nguyên trừng cô: “Anh đang dừng xe ở đường đi bộ không phải là vấn đề sao?”

Cô suy nghĩ một chút, quyết định nhượng bộ, thối lui sang bên cạnh chờ anh.

Cao Nguyên chạy tới trước một chút, dừng lại chuẩn bị de xe. Nhưng

trong nháy mắt, trong lòng anh có một giọng nói ác liệt: đùa giỡn, đùa

giỡn với cô một chút cũng tốt, ai kêu cô quá đáng như vậy!

Vì vậy sau khi chiếc SUV dừng lại tại chỗ một chút, đột nhiên được nhấn ga, thẳng tiến đến cửa sau của garage vẫn đang được mở ra. Từ trong

kính chiếu hậu, lúc đầu anh thấy Đường Tinh Tuệ ngẩn người, sau đó lập

tức đuổi theo. Anh cảm thấy cơn giận bỗng nhiên tiêu tan, cần ga dưới

chân cũng được giẫm lên một cách sảng khoái.

Cửa sau garage trực tiếp thông ra đường chính, Cao Nguyên không giảm

tốc độ xe, cũng không đạp cần ga, để xe chạy vừa phải nhưng dường như

Đường Tinh Tuệ đã đuổi rất gần với xe anh, dáng cô chạy hơi cồng kềnh …

ai kêu cô bình thường không nghe lời anh đi tập thể dục thẩm mỹ … hình

như cô còn đang gọi to tên anh. Anh không tự chủ cười rộ lên, cục tức

tại ngực bị nghẹn ngột ngạt cả buổi tối cuối cùng cũng tan hơn phân nửa.

Cao Nguyên đạp thắng xe, nhưng xe vẫn lao về phía trước, chỉ có tốc độ

được giảm xuống một chút. Đúng lúc này, trong kính chiếu hậu, sau lưng

cô là hai ánh đèn pha chói mắt của một chiếc xe tải. Anh giật mình nhớ

ra bọn họ đang chạy trên đường cái … anh đang lái xe trên đường cái và

cô tự nhiên cũng đuổi theo trên đường cái. Bây giờ đã mười một giờ rưỡi

đêm, trên đường xe rất ít, nhưng phần lớn đều chạy rất nhanh nên cũng là lúc thường xảy ra tai nạn.

Trong

kính chiếu hậu, bóng dáng đó vẫn còn ngu ngốc đuổi theo, phía sau cô,

một chiếc xe lao tới như tên bay, đèn xe chói mắt. Anh bị hù dọa đến tim cũng muốn ngừng đập, vội vàng dừng xe lại, nhấn đèn warning, nhảy xuống xe chạy ngược trở lại.

Anh điên

rồi, dường như chỉ chạy chừng một trăm mét thôi nhưng sao anh thấy như

vô tận… anh ôm cô vào lòng… nhảy sang một bên… chiếc xe với ánh đèn sáng chói kia đã sớm đổi sang hướng khác.

Anh ôm cô thật chặt, vẫn còn chóa mắt bởi ánh đèn xe tải mà anh dường

như kh