ông nhìn rõ được gương mặt cô, chỉ mơ hồ ôm một hình dáng quen
thuộc.
Cự ly một trăm mét có xa
không? Thật sự là không xa không gần, chỉ cần chạy có mười mấy giây
thôi, nhưng nếu xảy ra tai nạn, thì chỉ cần chậm một giây thôi anh cũng
phải hối hận cả đời. Lúc ấy trong lòng anh chỉ có một ý niệm trong đầu:
ngàn vạn không thể để cho cô có chuyện gì!
Lúc vừa ôm cô vào lòng, anh nhẹ nhõm thở ra. Nhưng giờ khắc này, một
cảm xúc sợ hãi bắt đầu tràn khắp toàn thân, cả máu huyết cũng có cảm
giác như đang chạy ngược trở lại.
”Em điên rồi? !” Anh buông cô ra, hai tay đặt tại trên vai cô, hét lớn,
“Em muốn đuổi theo sao không chạy trên lối đi bộ? ! Nếu đuổi không kịp,
sao không gọi điện thoại cho anh? !”
Đường Tinh Tuệ vẫn đang thở gấp, vẻ mặt đưa đám, trả lời: “Em đâu phải
người không biết điều đó… Em gọi điện thoại cho anh cả đêm anh cũng
không thèm nhận… em… em…”
”Em thật
làm anh tức chết!!” Cao Nguyên dường như giận đến phát run, nói không rõ ràng, tức giận vì bị hù dọa, anh không dám nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, cảm giác cả trái tim mình đều muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không ngờ chỉ sau khi bị anh rống lên vài tiếng, Đường Tinh Tuệ đột nhiên “Oa” một tiếng khóc lên.
Cao Nguyên sửng sốt một chút, vừa giận vừa mắng: “Em khóc cái gì?”
Người bị sợ hẳn là anh mới đúng chứ? !
Đường Tinh Tuệ trong bộ áo váy công sở, chỉ đứng đó khóc lớn nhìn thật
buồn cười. Cô gắt gao ôm lấy eo anh, vừa khóc vừa nói: “Anh đừng nóng
giận… Em không biết anh ấy định giở trò quỷ gì ở nhà hàng, nếu là biết
rõ em đã không đi…”
Cao Nguyên kinh
ngạc há to miệng, nỗi sợ hãi trong lòng anh chính là chỉ trong nháy mắt
nữa thôi cô có thể bị tai nạn, mà cô khóc lớn vì sợ anh hiểu lầm về sự
kiện ở nhà hàng vừa rồi…
Chỉ thiếu
chừng một giây thôi, mọi sự như treo trên đầu sợi tóc… nhưng giờ đây,
chỉ cần cô bình an, mọi sự khác đối với anh mà nói đều trở nên vô nghĩa!
”Anh không tức giận…” Anh dở khóc dở cười.
”Anh gạt người!” Cô khóc càng thảm hại hơn, bởi cô cho là anh đang qua loa, “Anh mới vừa rồi còn nói anh tức chết đó thôi!…”
”Anh…” Cao Nguyên liếc mắt. Trong chuyện này đúng là “ông nói gà bà nói vịt” mất rồi!
Bỗng nhiên, Đường Tinh Tuệ nhào vào lòng anh, làm anh mềm lòng muốn giải thích cũng không thể nào bật thốt nên lời…
Cô cúi đầu chui vào trong ngực anh, mạnh đến nỗi anh đau cả xương sườn, gắt gao ôm eo của anh, nói:
”Cao Nguyên, anh đừng bao giờ rời khỏi em…”
Tiết trời đã vào cuối thu, ban đêm, đắp
một cái chăn mỏng thì hơi lạnh nhưng nếu đắp một cái chăn lông lại hơi
nóng…vì vậy, Đường Tinh Tuệ cứ lăn qua lăn lại.
“Anh giúp em kéo cái chăn lông lên một chút.” Cô nằm quay lưng về phía
anh, chắc do khi nãy khóc nhiều quá nên cô nói toàn giọng mũi.
Cao Nguyên làm theo.
Một lát sau, cô lại bắt đầu đá chăn lông.
Một lát sau, cô lại kêu lạnh nên lại kéo dịch góc chăn.
“Em có thôi đi không?” cuối cùng Cao Nguyên nhịn không được, “Bây giờ
đã hơn một giờ ! Mới vừa rồi, ai nói muốn ngủ nên không chịu làm, em mà
còn lăn qua lăn lại, anh sẽ không khách khí với em.”
“Ah…” trải qua một buổi tối “kinh hồn lạc phách”, giọng cô rất mệt mỏi.
Cao Nguyên nén giận, trở mình, quyết định không để ý đến cô.
“Nhưng ” qua một hồi lâu, cô bỗng nói, “Em không có nói muốn ngủ nên mới không làm.”
Cao Nguyên vừa nghe lập tức xoay người kích động ôm lấy cô, hai tay
không an phận tìm khuôn ngực mềm mại của cô, đôi môi anh đặt trên vành
tai cô mơn trớn những sợi tóc mai…
“Anh làm gì thế? !” Đường Tinh Tuệ thoát khỏi cánh tay anh giống như
thoát khỏi những cái vòi bạch tuộc, xoay người lại vẻ mặt kinh ngạc
trừng anh.
“Không phải em nói có thể làm sao?” Lúc cô bổ nhào vào trong lòng anh gọi anh đừng rời khỏi cô,
trong đầu anh oanh một tiếng, chỉ đọng lại một ham muốn cháy bỏng … anh
muốn cô!
“Em có nói như vậy sao? !” Cô kinh ngạc.
“Thì em mới nói đó ! em nói là em không có nói bởi vì muốn ngủ cho nên không làm!” Anh cũng trừng cô.
“… Em là nói, ” Đường Tinh Tuệ từng chữ từng câu, “Em không có nói bởi
vì muốn ngủ mới không cùng anh làm … là bởi vì chúng ta đã hứa chừng nào nhất định ở bên nhau thì mới có thể làm … cho nên em mới nói không bằng anh làm!”
Này… Gì mà ngổn ngang ?
Cao Nguyên thấy mình đường đường là tốt nghiệp MBA vậy mà không thể nào
lý giải được logic của Đường Tinh Tuệ, vĩnh viễn không thể nào hiểu
được, nhưng anh vẫn nhớ lúc nhào vào lòng anh cô nói gì cơ mà !
“Em kêu anh đừng rời bỏ em chẳng lẽ còn không phải là nhất định muốn ở bên anh sao?”
“Không phải à nha…” Cô vẻ mặt vô tội lắc đầu.
“…” Anh cảm giác khó khăn như bị ăn một con ruồi chết.
Đường Tinh Tuệ nhún vai, lại buồn ngủ. Trong bóng tối, Cao Nguyên cảm
giác mình bị dục vọng thiêu đốt, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định
xuất ra đòn sát thủ …
Anh khẽ rên vài tiếng, sau đó ôm cô từ phía sau, bắt đầu làm nũng:
“Tinh Tuệ… em không thể như vậy…”
“Không được.” Cô trả lời cực kỳ kiên quyết.
“Anh muốn…” âm cuối của anh kéo cực kỳ dài.
“Không được.” Lúc này Đường Tinh Tuệ, tựa như pháp sư Tam Tạng, giọng
cực kỳ cương quyết