Đổng Vân một cái: “Mẹ kiếp ! Cậu mới bị vứt bỏ đó…”
“Nếu không bây giờ cậu phải về nhà để vận động chứ !”
Cuối cùng, anh nhịn không được cười rộ lên.
Anh chưa từng cùng Đổng Vân đàm luận qua chuyện của anh và Đường Tinh
Tuệ. Trên thực tế, nếu không phải tự nhiên nửa đường nhảy ra một Phùng
Giai Thành, anh cũng sẽ không nói chuyện này với Phùng Giai Thụy. Phải
lý giải như thế nào đây, cũng không phải vì sợ sự dè bĩu của Đổng Vân và Phùng Giai Thụy về mối quan hệ sex friend này, mà là, từ lúc bắt đầu
anh đã không đặt cô vào loại quan hệ “Tùy tiện vui đùa một chút”. Chỉ có điều cứ giống như đã « phóng lao phải theo lao » anh không xác định
được phải làm như thế nào, làm theo ai, càng không biết làm sao để mở
miệng nói với người khác.
“Cho nên, ” Đổng Vân lau mồ hôi nói, “Cậu lần này là thật sự đến?”
“Vậy xin hỏi lần thứ nhất của tôi là đến giả sao?” Cao Nguyên hỏi ngược lại.
Đổng Vân nhướng mi: “Những lần trước cậu đều mơ ước sẽ kết hôn với những người bạn gái đó sao?”
Anh suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ lắc đầu: “Không, thật không có.”
“Còn Đường Tinh Tuệ thì sao?”
“Ừ…” Cao Nguyên mím môi, “Nếu cô ấy muốn thì cưới.”
“Thấy chưa ?” Đổng Vân nhún vai.
“Không hòan toàn như vậy đâu.” Anh giải thích, “Có đôi khi tôi thấy
tình cảm cũng không bằng duyên số, có duyên nhất định có phận”
“?”
“Nhiều lúc tôi nghĩ thật nghiêm túc, nếu tôi và Đường Tinh Tuệ sau khi
tốt nghiệp đại học xong đã cặp nhau thì bây giờ có khi cũng đã chia tay
rồi. Hay nói cách khác, người tôi gặp lúc này không phải là cô ấy mà là
người khác, có khi cũng đã đi đến quyết định…”
“Vậy đây là kết luận sau khi cậu đã « suy nghĩ nghiêm túc » phải không?”
“Không biết.” Anh thản nhiên đáp.
“Không biết?” Đổng Vân nở nụ cười.
“Ừ, đâu ai biết trước được sẽ xảy ra chuyện gì? Không ai biết chính xác số phận mình sẽ như thế nào.” Cao Nguyên dừng một chút, nói tiếp, “Tôi
chỉ cảm thấy, hiện tại hai người chúng tôi là nam chưa cưới nữ chưa gả,
hạnh phúc sống qua từng ngày đã là chuyện tốt rồi.”
Đổng Vân nhìn anh, trong mắt có một loại tán thành: “Cao Nguyên, cậu đã trưởng thành.”
Hiếm khi thấy Đổng Vân bày tỏ cảm tính như vậy, Cao Nguyên cười vỗ vỗ
vào vai bạn mình, nói: “Vì sao những gì từ miệng cậu nói ra lại… có vẻ
mang “hơi hướng” khác vậy?”
“…”
Sau khi tắm rửa xong ra khỏi phòng tập, Cao Nguyên và Đổng Vân rủ nhau đi ăn khuya.
Cao Nguyên đã tiên đoán rằng Đường Tinh Tuệ sẽ say mèm nên trước đó đã
gọi điện hỏi cô rõ ràng địa chỉ nơi tổ chức buổi tiệc. Thoáng thấy thời
gian cũng không còn nhiều lắm, anh chạy đến đó trước đợi cô.
Nửa đêm, vài chiếc taxi dừng hai bên đường, anh tìm một chỗ đậu xe gần
đó dừng lại, bắt đầu gọi điện thoại. Nhưng chuông reo vài lần vẫn không
ai bắt máy, anh đoán chắc là cô không nghe tiếng chuông điện thoại nên
không thèm gọi nữa, bật nhạc lên nghe.
Giọng Lily Allen mang đậm âm hưởng Luân Đôn, có vài chữ phát âm rất
cứng làm anh chợt nhớ đến những ngày còn học ở Anh, mỗi cuối tuần thường cùng bạn bè đi đến quán rượu gần đó để xem nhạc “rock and roll” do các
cô gái hát.
Khi vừa hết một ca khúc, điện thoại di động liền vang lên. Anh bấm nhận, giọng trêu chọc: “Điện
thoại di động của em không bị ai sờ đến, thật đúng là kỳ tích a.”
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc mấy giây, sau đó vang lên: “Matthew?”
Đó là một giọng nữ, dù chỉ phát ra một tiếng nhưng cũng có thể nghe
được kiểu phát âm giọng Anh rất nặng, âm bật từ đầu lưỡi rất cứng… hơn
nữa… đã nhiều năm nay không ai gọi anh bằng cái tên này. Phải chăng nó
đã được chôn vùi ở một vùng ký ức nào đó mà mỗi khi nhắc tới anh lại nhớ đến một Luân đôn với bầu trời luôn phủ đầy sương mù. Anh sợ run một hồi lâu, mới kinh ngạc mở miệng nói:
“Yuriko, is that you?”
Cô ấy như thế nào?” Trên màn hình máy vi tính, Đường Tinh Tuệ đeo một cặp kiếng rất to màu đen che gần kín khuôn mặt. Dường như cô mới vừa tắm xong, tóc cột thành một cái đuôi ngựa sau ót, mặt đã được tẩy trang, không một chút son phấn. Dù so với những lúc cô trang điểm thì cặp mắt có vẻ hơi vô thần nhưng khi cười vẫn rất
quyến rũ. Lúc này, ở New York là chín giờ rưỡi tối mà ở Luân Đôn đã là hai giờ rưỡi sáng hôm sau.
Ngồi trước màn hình máy tính, Cao Nguyên nhếch khóe miệng cười cười: “Là một cô gái trẻ”
”Xinh đẹp không?”
Cao Nguyên gãi gãi lỗ tai: “Có thể nói là đẹp.”
”Vóc người thế nào?”
”Không tệ.”
”Tính tình ra sao?”
”Không biết nói sao… nhưng thường những cô gái Nhật Bản nếu không bị điên thì dịu dàng đến chết đi được.”
”Vậy cô ấy là người điên hay người dịu dàng đến chết đi được?”
”Ừ…” Cao Nguyên suy nghĩ một chút, “Không phải là người điên, nhưng cũng không phải là người quá dịu dàng.”
”Cô ấy rất thú vị sao?”
Anh nhíu mày, suy nghĩ một chút: “Hơn nữa còn có… một điều là… các cô gái Nhật khi nói tiếng Anh nghe vô cùng thú vị.”
”Cô ấy học ngành gì?”
”Văn học.”
”Oa, ” Đường Tinh Tuệ cảm thán, “Anh quen với một cô gái văn khoa, các
cô ấy không phải là những người làm đàn ông chết vì sự lãng mạn sao? Anh là người không lãng mạn, làm sao có thể lọt vào mắt xanh của cô