Snack's 1967
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324072

Bình chọn: 7.00/10/407 lượt.

n kỹ cặp mắt của cô: “Em bây giờ không phải là… đã khỏe lại rồi à?”

“Đi chết đi!” ngực cô đột nhiên cuồn cuộn nâng lên ủy khuất, “Tôi buổi

chiều lúc tỉnh lại anh chết ở đâu, lúc tôi chân đổ máu anh chết ở đâu,

anh dựa vào cái gì…”

“… chân em chảy máu?” Anh khẽ nhăn đầu lông mày, cắt đứt cô, thấp giọng hỏi.

“… Tôi không sao.” Cô quay đầu đi chỗ khác, bỗng hạ quyết tâm không để ý,

không muốn hỏi anh … bởi vì cô nhớ lại một chuyện vô cùng quan trọng…

chiều hôm qua, cũng là bởi vì lời nói của con khỉ này làm cô tức giận,

cho nên buổi tối cô trở về mới không thể không mượn rượu giải sầu, sau

đó cứ uống cứ uống, rồi thì cô vào bệnh viện.

“Em giận tôi?” Anh nhéo mặt cô, không nhìn vào mắt cô.

“… Không có.” Cô giương mắt lên nhìn trời trần nhà, chính là không muốn nhìn anh.

Cao Nguyên cúi đầu thở dài, giống như là muốn nói gì, nhưng lại im lặng.

“Anh cút đi, tôi muốn đi ngủ …” Do gò má bị anh nắm cứng, nên lúc nói chuyện không thể cử động hàm dưới, làm cho thanh âm của cô nghe rất buồn cười.

Nhưng anh không để ý, vẫn đang cúi đầu xuống hôn cô, nhưng lúc này đã dịu dàng hơn rất nhiều.

Tinh Tuệ giãy giụa đẩy ra anh, hung hăng trừng anh: “Cao Nguyên! Anh là không phải uống rượu say đi!”

Anh ngẩn người, sau đó lại cười rộ.

Cô không còn gì để nói rồi. Thì ra, con khỉ này là mượn rượu điên khùng giở trò lưu manh đây…

Đang lúc cô tránh nhìn thì anh đột nhiên vén chăn của cô lên, chui vào.

Trong phòng bệnh, điều hòa trung tâm điều chỉnh 26 độ C, nhưng thân

nhiệt của Cao Nguyên lại nóng hổi, Tinh Tuệ cảm thấy bị anh dán vào mình quả thực muốn đổ mồ hôi.

Chóp mũi anh thân mật cọ cọ chóp mũi cô, anh ngẫu nhiên lè lưỡi, không phải là hôn cô, mà là liếm môi của cô.

Cô quả thực giận không kềm được, nhưng những lúc rất tức giận, cô ngược lại một câu cũng không nói nên lời.

“Em đến rồi sao…” Anh thực không phải bình thường gian trá, mỗi lần muốn

bức cô đi vào khuôn khổ, thường cắn vào lỗ tai cô… con khỉ này biết rõ

đó là điểm trí mạng của cô.

“Tôi… Tôi la to…người.” Tinh Tuệ kiệt lực duy trì giọng điệu tỉnh táo, nhưng chất giọng khàn khàn đã bán đứng cô.

Không biết là sợ cô thật sự kêu lớn hay là đã mất đi tính nhẫn nại, Cao

Nguyên thoáng chốc trở nên thô lỗ chặn lên miệng của cô, không có cho cô bất cứ cơ hội phản kháng nào, nhanh chóng kéo cô nằm xuống rồi kéo lưng quần của mình ra, bắt đầu hành động.

Tinh Tuệ gắt gao cắn môi, tại một nơi xa lạ làm tình thật gây cho cô kích

thích lớn, hơn nữa về vấn đề sinh lý mà nói, cô tuyệt đối không hề kháng cự, nhưng con người cũng không phải là súc sinh, trong đầu cô còn đang

suy nghĩ đến chuyện khác. Chiều hôm qua, Cao Nguyên nói câu kia bây giờ

vẫn còn vang bên tai cô tiếng vọng:

“Không trách được Kỷ Dần Hạo không thích em…”

Anh thật nghĩ như vậy?

Anh là thuần túy muốn sàm sở cô, hay là đang thương hại cô?

Một người con gái bị chồng vứt bỏ, xem ra anh, có phải hay không đang thương hại cô?

“Gọi…” Anh thở dốc bên tai cô nói, “Gọi đi…”

Cô cứ không!

Quật cường chống đỡ đối phó các giác quan kích thích đang nhanh mang đến cảm giác, cô cưỡng bách chính mình không cần phải làm bất kỳ động tác nào

vì như vậy sẽ làm cô xấu hổ chết đi được.

“Tinh Tuệ… !” Trong bóng tối, Cao Nguyên nhíu mày, giống như là đang ra lệnh, vừa giống như cầu khẩn.

Cô cũng chỉ biết gắt gao cắn môi, cho dù Cao Nguyên mấy lần muốn cạy hàm răng của cô ra cũng không được.

“Đường Tinh Tuệ, gọi tên của tôi!” giọng Cao Nguyên nghe như kiên nhẫn, giống

như không đến thời điểm cuối cùng sẽ không tự nguyện bộc phát.

Nhưng cô, Đường Tinh Tuệ, làm sao lại có thể khuất phục với dục vọng của mình?

Cô không sợ nhìn thẳng dục vọng của mình, nhưng cũng sẽ không khuất phục… điều này cũng làm cho cô trở nên rất lạnh lùng.

Cao Nguyên rốt cuộc nhịn không được phóng ra, vô lực nằm ở trên người cô thở dốc.

Tinh Tuệ cảm thấy trên người mình, trên người Cao Nguyên, đều là mồ hôi. Một loại cảm giác nhẹ nhàng rồi lại uể oải truyền khắp toàn thân cô.

Một lát sau, Cao Nguyên ngẩng đầu lên đang muốn nói gì đó thì cửa phòng

bệnh đột nhiên bị người khác đẩy ra. Hai thân thể vội vàng ép vào nhau,

cách một tấm màn ở giữa, nhưng Tinh Tuệ vẫn cảm thấy tim mình và tim Cao Nguyên đập rất mạnh.

Tiếng bánh xe

ma sát vào mặt đất vang lên, sau đó là giọng nói yếu ớt của người bệnh

lúc nãy: “Đào, lái xe cẩn thận nhe, các con về đi, ngày mai lại đến thăm mẹ…”

“Mẹ…” Giọng cô gái có chút lo lắng.

“Mẹ không sao, ” người đàn bà cố gắng hạ thấp giọng, “Mau trở về đi thôi, đừng cãi lời mẹ…”

“Vậy cũng được…”

Sau đó, một giọng nói không ngờ vang lên ở cửa phòng bệnh “Dì à, cháu chở Bội Bội về, sáng mai sẽ trở lại thăm dì.”

Tinh Tuệ thoáng chốc ngây ngẩn cả người, mở to hai mắt, nhìn Cao Nguyên

trước mặt… trong mắt của anh cũng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.

Đó là giọng của Kỷ Dần Hạo!

Tuyệt đối sẽ không sai.

Trong nháy mắt, Tinh Tuệ bị một cảm giác hoang đường nhục nhã bao phủ.

Người đàn ông đó đã từng vứt bỏ cô, đã từng làm cô đau giờ đây đang đứng ở

cửa, có lẽ anh đang tay trong tay một người phụ nữ. M