Duck hunt
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324041

Bình chọn: 8.00/10/404 lượt.

g nghĩ càng thấy không phải việc của cô, nhưng lại không cách nào ngăn cản cô đi Hongkong.

Đường Tinh Tuệ ước chừng là đã về đến nhà, qua loa cùng anh hàn huyên đôi câu liền cúp máy. Cao Nguyên một mình ngồi ở bàn làm việc cảm thấy ngột

ngạt, nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên đứng dậy, cầm áo khoác và khăn quàng

cổ trên ghế dựa rồi xông ra ngoài.

“Chừng nào số liệu đến thì để lên bàn tôi, sau đó mọi người có thể về.”

Anh như một trận cuồng phong, thư ký và các đồng nghiệp khác nhìn bóng lưng của anh, kinh ngạc nói không ra lời.

Nửa đêm mười hai giờ, từ ngân hàng đến nhà Tinh Tuệ chỉ tốn một phút. Lúc

Cao Nguyên từ trong thang máy đi ra vẫn còn thở hổn hển, anh vội lấy

chìa khóa ra, mở cửa nhà cô.

Đường Tinh Tuệ nghe tiếng động trong phòng khách. Từ phòng ngủ đi ra, thấy anh, thở phào nhẹ nhỏm.

“Sao anh lại tới đây? …” cô nói được một nửa, đã bị anh lao đến, môi vừa vặn đặt lên môi cô.

Cao Nguyên không nói một lời, ôm lấy cô đi vào phòng ngủ, ném cô lên giường, sau đó nhào đến.

“Cao Nguyên!” Cô vừa tức vừa buồn cười, đưa tay muốn đẩy anh ra.

“Em muốn đi thì bây giờ cho anh “vào” một lần.” Anh nửa như ra lệnh nửa như cầu khẩn.

“Không được.” Cô không phản kháng nhưng cũng không thuận theo, chỉ là cười cười nhìn anh, trong ánh mắt tràn đầy cưng chiều.

“Vì sao?” Anh cúi đầu xuống hôn cô, hai tay không an phận vuốt ve cô.

Cô khanh khách cười rộ lên, bộ dáng rất đẹp mắt: “Không được là không được.”

Cao Nguyên tức giận nhíu mày trừng cô, mắt cô giảo hoạt liếc một vòng, sau

đó đưa tay ôm cổ của anh, chủ động hôn anh. Đầu lưỡi của cô rất mềm,

chọc cho anh ý loạn tình mê, khó có thể tự đè nén được.

Cô xoay người một cái, nằm đè lên người anh, như nữ vương cường thế hôn

anh, làm cho anh thoáng giật mình. Hai người dây dưa một hồi lâu, Đường

Tinh Tuệ mới buông anh ra, làm mặt xấu nói: “Tốt lắm, khuya hôm nay,

chơi đến đây thôi.”

“?” Dục vọng tự nhiên bị đứt đoạn, anh nhăn mày lại không hiểu chuyện gì nhìn cô.

“Anh phải về đi!”

Anh ôm eo cô lúc này vẫn đang ngồi trên phần dưới người anh, nói: “Vậy em hỏi qua « nó » một chút xem « nó » có đồng ý không?…”

Cô cúi đầu xuống hôn trán của anh một cái, tươi cười rạng rỡ nói: “Mặc kệ « nó » có đồng ý hay không, dù sao thì « đại di mụ » (*) của em cũng

không đồng ý.”

Cao Nguyên kinh ngạc

nhìn người phụ nữ trước mặt mình, bỗng nhiên ý thức được, là mình bị cô « chơi xỏ ». Vì vậy anh phẫn nộ gầm nhẹ một tiếng, xoay người ấn cô xuống giường, đưa tay hung hăng bóp vào hai bên eo cô một cái. Sợ nhột, cô

lập tức cười hét rầm lên.

Anh vẫn

không thỏa mãn định tìm chỗ khác. Dưới người anh, cô vùng vậy một hồi

lâu mới thở hồng hộc nói: “Chán ghét, anh làm gì? !”

Cao Nguyên ngừng tay, ôm trán cô, cười nói: “Đường Tinh Tuệ, sau này em nếu còn dám đùa kiểu này, anh sẽ trừng phạt em cả đêm…”

Mười hai giờ đêm, trong xe, tiếng nhạc

dìu dặt phát ra từ radio, Cao Nguyên không nhớ được tên bài hát chỉ biết đây là bài hát đang thịnh hành gần đây, thường được radio phát đi phát

lại.

“Robert’ s got a quick hand.

He’ ll look around the room,

He won’ t tell you his plan.

He’ s got a rolled cigarette,

Hanging out his mouth he’ s a cowboy

…”

Trong xe, Cao Nguyên để rất ít đĩa nhạc, mỗi lần vào xe, anh hay phóng như

bay nên thường chỉ mở radio. Lúc sắp đến lối ra trên đường cao tốc, anh

do dự một chút, quyết định không rẽ vào, tiếp tục chạy thẳng, sau đó

theo hướng sân bay thoát ra ở ngã ba kế tiếp. Anh có một thói quen, mỗi

khi trong lòng buồn bực hoặc bị áp lực vì một chuyện gì đó, khi đêm về

anh sẽ lái xe một vòng ra sân bay. Anh không giải thích được vì sao mình có thói quen này, có lẽ đây là di chứng của những ngày anh đi học xa

nhà… nó luôn làm anh bồi hồi nhớ đến ngày anh và cô cùng rời khỏi Trung

Quốc năm nào… cảm giác mâu thuẩn đan xen giữa yêu thương và tiếc nuối…

Mỗi lần ra sân bay, là một lần ly biệt, lại đồng thời là sự bắt đầu ở một

nơi khác. Mỗi lần từ sân bay trở về nhà, là một lần đoàn tụ nhưng đồng

thời cũng là sự kết thúc ở một nơi rất xa. Trùng phùng rồi chia tay,

nước mắt và nụ cười… nơi đây tràn đầy những hỉ, nộ, ái, ố làm anh như

chìm trong mê võng và phiền muộn nhưng cũng là nơi bắt đầu những ước mơ

và hy vọng.

Anh nghĩ, có lẽ là như

thế, những lúc bị áp lực hoặc không biết xoay sở thế nào, anh thường

chạy một vòng đường vào sân bay trước khi về nhà, cảm giác như một cách

để lấy lại cân bằng cho chính mình.

Đường Tinh Tuệ đi Hongkong đã ba ngày nay, bọn họ rất ăn ý, không ai liên lạc với ai. Nói yêu một người có lẽ không khó nhưng làm cách nào để bảo vệ

tình yêu, đó mới là vấn đề phức tạp.

Tối hôm qua, tan việc, anh cùng Đổng Vân và Phùng Giai Thụy uống rượu

với nhau. Phùng Giai Thụy hỏi anh, qua nhiều năm như vậy, có phải anh

một mực chờ Đường Tinh Tuệ hay không? Anh lập tức lắc đầu.

Anh không đợi cô, một thoáng ý định về điều đó cũng không có. Nếu nói về sự chờ đợi, chính là anh đang đợi một thời cơ, chờ mình trở nên chín chắn, chờ một người xuất hiện lúc anh đã đủ trưởng thành… có thể là bất kỳ

người nào… nhưng th