XtGem Forum catalog
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324163

Bình chọn: 8.5.00/10/416 lượt.

định thích phụ nữ, tôi thề tôi lập tức vứt bỏ Cao Nguyên.”

J giật giật khóe miệng: “Chỉ sợ đây chính là nguyên nhân vì sao tôi không thể yêu phụ nữ… các người thật là đáng sợ.”

Tinh Tuệ cười miệng đến mang tai.

Sau khi trở lại phòng làm việc, Tinh Tuệ dậm chân đi qua đi lại trước

cửa sổ vài bước, sau đó lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Cao Nguyên.

”Allo?” Anh trả lời bằng giọng mũi rất nặng.

”Khá hơn chút nào không?”

”Không biết, anh chỉ thấy trong đầu một mảnh hỗn loạn, chỉ muốn ngủ…”

”Giống như là có một đống nhão nhoét?”

”A, phải rồi, đúng vậy! Anh vẫn chưa tìm được từ thích hợp để hình dung trạng thái này, bây giờ đã tìm ra…”

Cô cười rộ lên: “Vậy anh về sớm một chút để ngủ đi.”

”Còn em? Em hôm nay có thể đúng giờ tan sở sao?”

”Chỉ sợ không được.”

”Được rồi, vậy để anh về trước đợi em.”

Tinh Tuệ hít sâu một hơi, nói: “Cao Nguyên…”

”?”

”Ừ…” Cô cố gắng nói rõ suy nghĩ của mình, “Đúng vậy, con người em rất

cố chấp, nghĩ kỹ chuyện gì đều nhất định phải làm, làm không thành sẽ

phát giận. Lúc “xuôi chèo mát mái” thì trời sập cũng không sợ, gặp cản

trở cũng làm như không thấy. Có đôi khi em nghĩ, em rốt cuộc có gì hay,

trừ tính dũng cảm mà anh nói, em rốt cuộc có gì đáng giá để người khác

thích?”

”…”

”Nhưng nói thế nào nhỉ, thật ra em cũng không thích bản thân mình trước kia, chỉ nhìn thấy thất bại của cuộc hôn nhân rồi đắm chìm vào đó để

rồi cảm thấy thành công của những thứ khác cũng đều không ý nghĩa gì.

Hiện tại, em biết rõ không thể tiếp tục như vậy, em không thể sống cuộc

sống như vậy, càng không thể đối xử với bản thân mình như thế. Kỳ thật,

em không tốt và kiên cường như anh nghĩ nhưng anh đã nói như vậy, em sẽ

cố gắng làm được. Em hy vọng anh vẫn tiếp tục bên cạnh em, có đôi khi

giận em cũng không sao, chỉ cần đừng rời khỏi em.”

”…”

“Nói nhiều như vậy, thật ra em muốn nói là, nếu như anh muốn nghe, em sẽ lặp lại lần nữa…” Giờ khắc này, lần đầu tiên, Tinh Tuệ cảm nhận được sự

bình an của tâm hồn, đối diện với tình yêu, với chính mình, thản nhiên

nói, “Cao Nguyên, em yêu anh.”

“Con giờ này mới nhớ đến mẹ…” Mẹ vừa gắp thức ăn vào chén cho Cao Nguyên vừa nói.

Cao Nguyên hít mũi một cái, giọng áy náy: “Mẹ không thể nói vậy, mẹ cũng biết… con đã quen độc lập từ nhỏ.”

“Ừ, ” mẹ gật gật đầu, “Bé trai độc lập là tốt.”

Cao Nguyên dở khóc dở cười, trong mắt mẹ, anh vẫn mãi là một “Bé trai”.

Nhưng cũng đúng, cha mẹ vĩnh viễn là cha mẹ, con trẻ vĩnh viễn là con

trẻ.

Nhà anh dạy gia giáo rất nghiêm

khắc, nên suốt trong giờ ăn thường tự giác im lặng không nói tiếng nào.

Mẹ vừa chuyển vào nhà mới không bao lâu, vài thùng giấy còn chưa được mở ra, chất thành một chồng cao trong góc phòng khách, nhưng tuyệt nhiên

vẫn không cảm thấy mất trật tự.

Lúc ăn canh, anh bình tĩnh nói: “Con có bạn gái.”

Mẹ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh một cái, sau đó, rất nhanh khép hờ mắt lại tiếp tục ăn cơm: “A, vậy là tốt rồi. Làm nghề gì? Bao lớn?”

“…” Cao Nguyên chần chờ một chút, cuối cùng phải thẳng thắn nói, “Là Đường Tinh Tuệ.”

Lần này mẹ dường như nhịn không được lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “A?”

Cao Nguyên cảm thấy có chút bực bội: “Mẹ… không đồng ý sao?”

Mẹ suy nghĩ một chút, nói: “Thật cũng không phải là…, chỉ là không nghĩ tới hai đứa sẽ yêu nhau.”

“A, ” anh uống xong muỗng canh cuối cùng, giọng buồn bực nói, “Thật ra, con đã thích cô ấy từ lâu lắm rồi.”

Hai mẹ con ngồi bên cạnh bàn ăn, trầm mặc một lúc, mẹ mở miệng hỏi: “Con sẽ kết hôn với cô ấy sao?”

“… Có lẽ là vậy.”

“Ừ, ” mẹ dừng một chút, giọng rất nghiêm túc, “Nếu như các con thật sự có ý đó thì hãy cùng nhau vui sống hạnh phúc từng ngày với nhau. Con đối với mẹ là… hy vọng duy nhất.”

Cao Nguyên nhìn mẹ, thản nhiên mĩm cười.

Có lẽ do ám ảnh về sự thất bại từ cuộc hôn nhân của ba mẹ mình mà anh luôn khát vọng có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cũng chính sư khát vọng này

mà từ rất lâu nay anh chần chờ không có ý định lập gia đình vì sợ mình

dẫm vào vết xe đỗ của cha mẹ.

Nhưng

trong cuộc sống, đôi khi chỉ cần một chút do dự, một chút ngập ngừng đã

có thể bỏ lỡ một cơ hội hay bỏ qua một người mà cho đến cuối cuộc đời

vẫn không thể nào có được.

Từ nhà mẹ đi ra, Cao Nguyên gọi điện thoại cho Đường Tinh Tuệ.

“Có muốn anh đón em lúc tan sở không?”

“Ý anh là… bây giờ anh đi taxi đến công ty em, đợi em lái xe đưa anh về sao?”

“Ừ.” Nói xong, anh lại nhịn không được hắt hơi một cái.

“Vậy mà cũng nói là anh đến đón em ?…”

“Vậy rốt cuộc em có muốn anh đến hay không?” Anh cố ý ra vẻ bực mình.

Đầu bên kia điện thoại Đường Tinh Tuệ trầm mặc mấy giây, mới nói: “… Muốn.”

Cao Nguyên mừng rỡ mỉm cười, nhưng vẫn ra vẻ tự cao tự đại nói: “Ừ, vậy nửa tiếng sau anh đến.”

Anh vừa thả một vòng khói, quay người lại, đã thấy Đường Tinh Tuệ đứng sau lưng.

“Ngã bệnh, còn hút thuốc…” Những lời này của cô, vừa giống như trách cứ, vừa giống như làm nũng. Lúc tiến đến gần anh, cô nói “Anh đừng hút nữa”.

Cao Nguyên tắt thuốc, hai tay chen vào trong túi áo khoác: “Em ăn cơm tối chưa?”

Cô cười lắc lắc đầu.

“Anh đã uống thuốc chưa?” Cô