ngập.
“Anh không vui sao?”
“?”
”Anh đừng nói là anh đã thật sự quên anh ấy rồi?”
J ngẩng đầu lên, đôi mắt ấm áp vương một chút u buồn: “Là tôi không thể
quên anh ấy, nhưng cô đừng quên… anh ấy thích phụ nữ, anh ấy vĩnh viễn
không thể yêu tôi.”
Nghe J nói như
vậy, Tinh Tuệ cảm giác lòng mình như bị đánh một gậy, đau lòng vô cùng.
Cô chợt nhớ J đã từng nói với cô, trên đời này, không nên xem thường
những hạnh phúc mà mình có được. Cô lại nhớ đến cuộc hôn nhân của mình,
nhớ đến Kỷ Dần Hạo, nhớ đến Cao Nguyên, nhớ đến những vui buồn trong
cuộc sống… thẳm sâu trong nội tâm, dường như cô vẫn còn đang sợ, do dự
một điều gì đó?
”Có phải tôi dại lắm phải không?” J cười khổ.
“Chúng ta đều ngu xuẩn,” Tinh Tuệ không phủ nhận, cũng không an ủi J, chỉ như
tự nói với chính mình, “Một khi có dính líu đến tình cảm, chúng ta đều
trở nên ngu xuẩn.”
J mĩm cười nhìn đến đau lòng nhưng vẫn có sức cuốn hút.
“Không phải tôi cũng rất dại sao, tôi cứ cho rằng tôi là người có thể phân
biệt rạch ròi giữa tình yêu và tình dục, nhưng thật ra tôi không chơi
nổi trò chơi này của người trưởng thành…” Tinh Tuệ uống một ngụm trà
sữa, cảm thấy đôi môi khô khốc.
”Đây không phải là dại, chỉ là vì cô có nhân tính, có tình cảm… nếu một
người có thể tách biệt tình yêu và tình dục thì hẳn đó chỉ là một động
vật máu lạnh không hơn không kém! “
”Vậy thì anh cũng không phải là dại,” cô nhìn J, mỉm cười suy nghĩ một
chút, nói, “Anh chỉ là không thể khống chế được trái tim của mình.”
J thất thần thở dài: “Không bằng tôi từ chức rồi trở về New York cho xong.”
”Anh biết không, lúc tôi vừa ly hôn cũng nghĩ như vậy, tôi nghĩ tôi
không muốn tiếp tục sống ở đây, tốt nhất tìm một nơi nào đó hoàn toàn
không liên quan với cuộc sống trước kia của tôi, đi đến một nơi không ai biết tôi là ai.”
J nhìn cô: “Vậy vì sao cuối cùng cô không đi, bởi vì con khỉ kia sao?”
Tinh Tuệ cười lắc đầu: “Không chỉ có anh ấy, còn anh nữa a, và những
người vẫn luôn quan tâm đến tôi, kể cả cha mẹ tôi… Tôi đã đặt lên bàn
cân: nếu như tôi muốn thay đổi cuộc sống chẳng khác nào tôi muốn dứt bỏ
tất cả bạn bè, gia đình và sự nghiệp nhưng như vậy tôi không biết mình
phải tốn thời gian bao lâu mới có thể khôi phục lại một lần nữa những
thứ mà không phải một sớm một chiều tôi có thể đạt được… Vì vậy tôi tự
hỏi, chẳng lẽ tôi chỉ vì một cuộc hôn nhân thất bại mà vứt bỏ tất cả
những gì liên quan đến cuộc sống của mình sao? như vậy có đáng giá
không?”
”…” J như có điều gì suy nghĩ nhìn cô, không nói một lời.
”Đáp án đương nhiên là không đáng.” Giờ khắc này, cô bỗng nhiên thấy
rất may là mình đã sáng suốt nghĩ thông vấn đề này. Có lẽ nếu như lúc đó cô đi đến một nơi khác, đó chỉ là cách trốn tránh nhưng không phải là
cách duy nhất để thoát ra khỏi sự đau khổ. Có đôi khi cô nghĩ, nếu như
khi đó cô rời bỏ nơi đây, thì cuộc sống của cô sẽ ra sao? Có lẽ với cá
tính của mình, cô cũng không đổ lỗi cho bất kỳ ai nhưng… chưa chắc cuộc
sống đó sẽ tốt hơn cuộc sống hiện nay.
”Cho nên, J à, ” Tinh Tuệ vỗ vỗ bờ vai của J, “Cho dù người anh yêu
không yêu anh, anh cũng không nên nản chí. Tôi tin một ngày nào đó anh
sẽ gặp được người anh yêu và người đó cũng yêu anh rất chân thành, anh
xứng đáng được như vậy.”
J mấp máy miệng, có chút ít hài hước, nói: “Ừ, tưởng hết gái ế rồi, sao còn bị dư lại ở đây.”
”…” Tinh Tuệ nhịn không được mắt trợn trắng.
J lại cười: “Bây giờ đổi lại cô an ủi tôi sao? Xem ra cô cùng kia con khỉ tiến triển cũng không tệ lắm.”
Tinh Tuệ hỏi: “Anh cảm thấy tôi và anh ấy sẽ có kết quả tốt đẹp sao?”
J nhìn vào mắt cô, không đáp mà hỏi ngược lại: “Cô cảm thấy điều này đối với cô quan trọng lắm sao?”
Thoáng chốc cô cảm thấy vui buồn lẫn lộn nên không biết phải trả lời J như thế nào.
”Bởi vì khi một câu chuyện chưa kết thúc thì không ai biết được kết quả cả. Thậm chí ngay cả khi câu chuyện đó kết thúc nhưng thật ra nó vẫn
còn tiếp tục.” J dừng một chút, tiếp tục nói, “Ý tôi muốn nói là, không
có gì bất biến với thời gian, con người cũng vậy. Vì vậy, không cần phải võ đoán cho rằng, người này nhất định sẽ đi theo mình cả đời, hoặc là
người này nhất định sẽ không cùng mình đến cuối cuộc đời. Thời gian là
đáp án duy nhất. Cô hãy tự hỏi lòng mình rằng cô muốn kết quả như thế
nào thì hãy cố gắng thực hiện như vậy. Tất cả những thứ khác chỉ là vặt
vãnh.”
Tinh Tuệ nhìn J, thầm nghĩ, J
thật là một người kỳ lạ. J không phải một người có ngũ quan sáng lạng
nhưng J có đôi mắt rất đẹp. Bề ngòai J không tỏ ra giống như một phụ nữ
nhưng tâm hồn rất nữ tính; nếu như nói J là đàn ông thì người đàn ông
này lại có thiên tính của một phụ nữ; còn nếu như nói dáng vẻ J giống
như một phụ nữ thì người phụ nữ này lại dũng cảm, kiên cường hơn đại đa
số đàn ông mà cô quen biết… Đối với Tinh Tuệ, không quan trọng J là nam
hay nữ, J chính là J, không giống bất kỳ ai trên thế giới này.
”J, vì sao anh luôn “đi guốc trong bụng” tôi, biết lúc nào tôi không
biết nên làm gì, kẹt trong ma trận, chỉ đường cho tôi ra?” Cô cười nói,
“Nếu như lúc nào anh quyết