Disneyland 1972 Love the old s
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324231

Bình chọn: 8.5.00/10/423 lượt.

ất phát từ bản năng. Bản năng chống lại tình yêu, không tin tưởng vào tình yêu… Cô giống như một con chim bị trúng thương thấy cành cây mà cứ tưởng mũi tên không dám lao về phía trước.

Đúng vậy, lúc nào cô cũng tự nhủ với lòng mình không cần phải yêu Cao

Nguyên. Cứ như vậy, cô trốn trong sự sợ hãi, sự hoang man về thất bại

của tình yêu nhưng… cuối cùng cô không thể chống đỡ được trái tim của

mình, cô yêu anh.

Liệu tình yêu này có thể duy trì được bao lâu?

Cô nhìn vào gò má anh, không khỏi nghĩ: Có khi nào đến một ngày, cô và

Cao Nguyên cũng khó tránh khỏi vận mệnh phải chia tay nhau, giống như sự chia tay của cô và Kỷ Dần Hạo?

Lúc Tinh Tuệ đang nghĩ ngợi lung tung, Cao Nguyên chậm rãi mở mắt ra, đưa thay sờ sờ tóc cô: “Tỉnh… em đang nghĩ gì?”

Cô bị anh sợ làm hết hồn, bật thốt ra: “Chúng ta sẽ chia tay sao?”

Cao Nguyên nhắm mắt lại, trầm mặc một hồi lâu, mới nói: “Em có thể đừng vào lúc anh vừa mới tỉnh ngủ, hỏi một vấn đề nhạy cảm như thế này được

không?”

Cô bị anh chọc cười, gối đầu trên bả vai anh: “Vậy lúc nào thì hỏi được?”

”Ừ…” Anh trầm ngâm một chút, “Lúc gây gổ đi. Sau này, những lúc gây gỗ, em hỏi lại câu này thì tốt lắm.”

”Lúc gây gổ mà hỏi câu này chẳng khác nào muốn nói « em muốn chia tay

với anh » sao? Lúc đó anh nhất định sẽ la to « Chia thì chia !»!” Tay

của cô lại đi xuống, định giở “tuyệt chiêu”, lại bị anh nhạy bén nửa

đường chặn lại.

”Không biết sao?” Cao Nguyên nửa híp mắt, giống như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh, “Lúc đó, anh sẽ nói ‘Nghĩ hay quá nhỉ’!”

”?”

”Lúc gây gổ không phải là lúc không nên kiếm thêm chuyện để gây gỗ với

đối phương sao … em còn nghĩ đến chia tay? « Lão tử » cứ không thèm chia tay với em! Gắn bó với em cả đời!”

Không biết vì sao lúc nói lời này, giọng anh lại dữ dội, lại giống như

nửa đùa nửa thật, nên chỉ trong nháy mắt, cô đã bị chinh phục bởi… người đàn ông này, người chưa bao giờ biết dỗ ngon dỗ ngọt, lúc nào cũng

thích hung hăng chọc ghẹo cô.

”Hừ,

quen anh nhiều năm như vậy nhưng cũng không biết, thì ra anh lại là loại người vô lại như vậy!” Cô cố ý nói, “Vậy để em sớm cách xa anh một

chút, nếu không đến lúc em muốn bỏ rơi anh, cũng bỏ không được.”

”Ừ, ” Cao Nguyên nghe cô nói vậy cũng không nhảy dựng lên như một « mao đầu tiểu tử » mà vẫn nhắm nửa con mắt như cũ, cười cười nói, “Em nếu

sớm giác ngộ còn có thể cứu, nhưng bây giờ đã quá muộn, em chỉ có thể đi theo anh …”

Tinh Tuệ ngoài mặt trừng mắt, trong lòng lại ấm áp.

*****************

Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng Tinh Tuệ quyết định đứng lên đi làm.

Cuối năm là lúc công việc bận rộn nhất, không phải vạn bất đắc dĩ, cô

cũng không muốn đem công việc của mình ném cho người khác.

Triệu chứng cảm mạo của Cao Nguyên có vẻ rất nghiêm trọng. Ngoại trừ sốt anh

còn ho khan và chảy mũi thoáng chốc đã giày vò anh đến sắc mặt trắng

bệch. Tinh Tuệ tìm ra một cái khăn choàng lông dê dày nhất của mình đeo

vào cổ anh, quả thực che đi cả nửa gương mặt của anh, chỉ lộ ra đôi mắt

vô thần ẩn sau đôi kính đen.

”Hay là anh ở nhà ngủ đi.” Tinh Tuệ nhịn không được nói.

“Không sao, anh đưa em đi làm. Hơn nữa, trong ngân hàng, anh cũng có một số việc phải xử lý.”

“Nhưng anh vừa uống thuốc cảm, làm sao lái xe?” Cô lo lắng trùng trùng.

“Anh không lái, là em lái a.” Anh đáp như chuyện đương nhiên.

”…” Tinh Tuệ đỉnh đầu có ba cây hắc tuyến, “Vậy xin hỏi như vậy là anh đưa em đi làm sao?”

”Đưa em đi không có nghĩa là anh lái xe đi.”

”Tóm lại, anh nói thế nào cũng có lý.”

Anh cười cười nhìn cô, thình lình hắt hơi một cái, nước mũi toàn bộ

văng vào khăn choàng lông dê yêu quí của cô. Cô khóc không ra nước mắt.

Cao Nguyên ngồi xe Tinh Tuệ, đến dưới lầu công ty cô, sau đó anh lại đón

taxi đến ngân hàng làm việc. Lúc vào thang máy, Tinh Tuệ nhìn mình trong gương, bỗng nhiên cảm thấy, thế giới này, bắt đầu từ hôm nay, đã trở

nên khác lạ.

Hai giờ chiều, Tinh Tuệ

mới có chút thời gian đi đến nhà hàng gần đó uống trà chiều, nhưng chính xác là cô đến ăn cơm trưa. Công việc dồn từ hai ngày qua làm cô loay

hoay không thở nổi, cảm giác vô cùng buồn ngủ, cô quyết định để tất cả

sang một bên, đi ra ngòai, hít thở không khí.

Vừa uống được một ngụm trà sữa, liền nhận được điện thoại của J, hỏi cô

đang ở đâu. Cô cho là J gọi đến bắt cô trở về công ty làm việc, không

ngờ J chưa nói đến tiếng thứ hai đã bảo cô ở nhà hàng đó đợi J.

J đi đến trước mặt Tinh Tuệ, hai ngày không gặp mặt, hai người nhìn nhau, sau đó đồng thời chỉ vào đối phương nói: “Anh làm sao vậy?”, “Cô làm

sao thế?”

Tinh Tuệ cúi đầu nhìn lại

mình, từ đầu đến chân, không thấy bất kỳ điều gì không ổn, lại ngẩng đầu lên nhìn J, phát hiện thấy anh cũng đang tự nhìn lại mình giống cô…

chẳng lẽ nói, đây là một loại ăn ý không thể giải thích được sao?…

J cũng không có gì không ổn, cô chỉ cảm giác được sự khác thường của J…

và có lẽ J cũng vậy, nên Tinh Tuệ đợi J đến ngồi xuống bên cạnh cô,

chuẩn bị nghe J kể.

“Sáng sớm hôm nay, tôi nhận được điện thoại của tổng bộ châu Âu nói… John muốn trở về .” Nói xong, J cúi đầu xuống, ngượng