Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324210

Bình chọn: 9.5.00/10/421 lượt.

chúng ta ở bên nhau, bất kể sau này có điều gì xảy ra, anh cũng sẽ không sợ hãi.”

Tinh Tuệ ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào mắt người đàn ông trước mắt.

Anh không phải người biết săn sóc, rất ít khi dụ dỗ hay chìu chuộng phụ nữ. Anh có điểm gia trưởng, bất cứ việc gì anh cũng có nguyên tắc của

mình, nhiều lúc sai anh vẫn mạnh miệng không nhận nhưng sẽ mềm lời cầu

xin tha thứ. Anh không có tính nhẫn nại nhưng khi đối mặt với những vấn

đề yêu cầu sự kiên nhẫn anh lại là người luôn giữ được bình thản…

Anh là người như thế, có lẽ đối với người khác chẳng có gì thú vị nhưng cô lại thấy anh quan trọng và quen thuộc như hơi thở đến nỗi cô không

bao giờ muốn…mất anh.

”Em yêu anh.” Không một lời dư thừa, cô chỉ nói những gì mình muốn nói, sau đó, nhoài người hôn anh…

áy điều hòa trong phòng thổi vào người

rất ấm áp, nhưng đôi môi Cao Nguyên lại hơi lạnh… không nóng bỏng nhiệt

tình như lửa giống những khi bọn họ làm tình với nhau.Trên thực tế, Tinh Tuệ thường cảm thấy người đàn ông này có rất nhiều khuôn mặt.

Có khi bốc đồng như một đứa trẻ, có khi lại tri kỷ đến nỗi làm người ta

đau lòng. Nhưng cô phát hiện cho dù anh như thế nào, làm cho người ta

hận cũng tốt, làm cho người ta yêu cũng được, cô đều không thể rời bỏ

anh.

Cảm giác này thật kỳ diệu. Trước kia, khi cô và Kỷ Dần Hạo yêu nhau, Kỷ Dần Hạo dường như không có điểm

nào không tốt. Cô yêu Kỷ Dần Hạo, yêu tất cả những gì thuộc về anh. Khi

Kỷ Dần Hạo đề nghị ly hôn, bọn họ thậm chí chưa bao giờ có những trận

cãi nhau kịch liệt… Cô đã từng cho rằng hôn nhân của mình thật mỹ mãn.

Trước kia, cô không thể nào lý giải được vì sao có những cặp vợ chồng cãi

nhau liên miên nhưng lại không bao giờ muốn chia tay nhau. Cũng như bây

giờ, cô không thể nào lý giải được vì sao mà cô và Cao Nguyên, khác nhau như vậy, lại thành một đôi.

Vận mệnh luôn thần bí nhưng lại kỳ diệu vô cùng.

Cô nghĩ là cô yêu Cao Nguyên, có thể cô không yêu tất cả những gì thuộc về anh. Anh có nhiều khuyết điểm như vậy, trong cảm nhận của cô, anh

không phải là một người đàn ông hòan mỹ nhưng cô nguyện ý vì anh thỏa

hiệp, nguyện ý vì anh buông thả từng chút một những cố chấp của chính

mình … đơn giản là vì cô yêu anh và không muốn rời xa anh.

Cao Nguyên thoáng giật mình, tùy ý để cô hôn môi, anh dường như bất động không phản ứng gì.

Vì vậy, cô bỗng nhiên chần chờ. Có khi nào… anh cũng không tin rằng cô yêu anh nhiều như thế?

Tinh Tuệ buông môi Cao Nguyên ra, ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng không khỏi khủng hoảng một hồi… anh sẽ không đổi ý chứ ?…

“Em vừa mới nói cái gì…” Cổ họng anh muốn khô cứng, thốt không ra lời.

“…” Cô không dám trả lời, sợ sau khi mình mở miệng, anh lập tức muốn chạy trốn.

“Đường Tinh Tuệ, ” anh nhíu nhíu mày, “Em vừa mới nói cái gì, lặp lại lần nữa…”

“… Em không, sẽ không.” Do dự mấy giây, cô đáp như « chém đinh chặt sắt ».

“Vì sao?” Cao Nguyên kinh ngạc.

“Anh rõ ràng nghe được…” Cô cũng nhăn mày lại.

“Anh chỉ là…” Gương mặt anh đeo mắt kiếng nhìn thật ngây ngốc, “không dám xác định.”

Cứ nghĩ rằng mình nổi lên dũng khí thổ lộ sẽ đem lại cảnh tượng lãng mạn

đến nghẹt thở, không ngờ Cao Nguyên lại ngây người như đứa ngốc không hề cảm giác, làm Tinh Tuệ bỗng muốn nổi giận.

Vì vậy, cô xoay người chui vào chăn, quyết định không để ý tới anh, giống như chưa từng nói qua điều gì!

“Tinh Tuệ…” Cao Nguyên đưa tay bắt lấy cô, lôi cô từ trong chăn ra, “Đường

Tinh Tuệ, anh không nghe lầm chứ? Em nói em yêu anh? !”

Cô chưa bao giờ cảm thấy ảo não như lúc này, bỗng thấy vô cùng hối hận… vì sao lại thốt lên như vậy? !

“Em không biết…” Cô mím môi trừng anh.

Anh không nói lời nào, chỉ cầm cánh tay cô, cả ánh mắt đều lộ ra ý cười.

Tinh Tuệ trừng anh, được anh đổi bằng một nụ hôn, phảng phất như những lần

anh hôn cô nhưng rất nhanh sau đó nó giống như lửa rừng rực, nóng bỏng

lan nhanh trên đồng cỏ khô…

Cao

Nguyên bỗng ôm cô thật chặt, hôn cô không dứt, giống như hôn người yêu

sau bao ngày « cửu biệt trùng phùng ». Anh cầm bàn tay cô, áp tay cô vào bộ ngực anh, cô gần như có thể cảm nhận được trái tim anh đang đập mãnh liệt. Chỉ bằng hành động đơn giản này của anh thôi, cô cũng cảm động

nói không nên lời.

Phải chăng cô quá

may mắn ? Đúng, cô thật sự rất may mắn, vào những thời khắc gian nan

nhất trong cuộc đời mình, anh đã ở bên cạnh cô, giúp cô có dũng khí đối

diện với chính mình, với cuộc đời trước mặt.

Anh nói cô là người dũng cảm, bất cứ khó khăn nào cô cũng vượt qua được,

nhưng kỳ thật, dũng khí của cô chính là đến từ những người bạn đã từng « chịu đựng » cô những ngày qua là Jacob, là Tương Dao, là Phùng Giai

Thành, là Vu Nhâm Chi… và, tất nhiên, quan trọng nhất là người đàn ông

trước mặt, người đã tiếp cho cô sức mạnh, dìu cô từng ngày qua những khó khăn…

Cao Nguyên trầm thấp hừ một tiếng, đưa bàn tay thật to thuần thục vào trong áo ngủ, vuốt ve làn da của cô.

Bên ngoài, cô bị anh làm nhột, bên trong, tâm hồn cô như có một sợi lông vũ đang nhẹ nhàng vuốt ve làm cô ý loạn tình mê, nên nhịn không được bật

cười ra tiếng. Cao Nguyên vừa t


The Soda Pop