Old school Swatch Watches
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324303

Bình chọn: 7.5.00/10/430 lượt.

giác đỉnh đầu mình có ba cây hắc tuyến không ngừng giáng xuống.

Một bác sĩ thực tập rất trẻ tuổi mở cửa đi vào, vẻ mặt non nớt, hình

như nghe được những lời vừa nói của Phùng Giai Thành thoáng chốc ngây

ngẩn cả người, sau đó mới nói: “Sư huynh, chủ nhiệm xin anh bớt thời giờ đi đến đó một chuyến.”

”A, ” Phùng Giai Thành gật đầu đáp, “Tôi khám cho bệnh nhân này xong sẽ đi.”

Thừa dịp bác sĩ thực tập còn ở đó, Tinh Tuệ cố ý hỏi: “vậy bác sĩ Phùng, tôi có thể làm phẩu thuật không?”

”Được chứ, ” Phùng Giai Thành không đếm xỉa gì, nói, “Nếu không phẩu

thuật, tỷ lệ chuyển biến xấu là 99%, phẩu thuật có thể hạ thấp còn 98%,

cũng vẫn có thể xem là một loại lựa chọn rất tốt.”

”…” Tinh Tuệ muốn giữ khóe miệng không run rẩy, nhưng không thể nào giữ được.

Bác sĩ thực tập đóng cửa lại, lui ra ngoài. Trước khi cửa được đóng

kín, Tinh Tuệ thoáng thấy một ánh mắt đồng tình và tiếc hận của cậu ấy.

”Bác sĩ các người thật đúng là một đám người đáng sợ…” Tinh Tuệ nghiến răng nghiến lợi.

”Biết rõ như vậy là tốt rồi, vì vậy,” Phùng Giai Thành cười cười nhìn

cô, “phải đối xử với tôi đàng hoàng một chút, không có việc gì thì đừng

đến chọc tôi.”

Cô thở dài, nói: “Cùng lắm là tôi giới thiệu bạn gái cho anh thôi, không được sao?”

Phùng Giai Thành đảo mắt một vòng: “Như thế nào, nói nghe một chút.”

”Ách… Cái này…” Tinh Tuệ lại bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, “Tạm thời còn chưa tìm được người thích hợp.”

Bác sĩ Phùng ngược lại không nói gì, chỉ dùng ánh mắt sắc như dao quét cô một cái.

Trầm mặc một hồi, anh bỗng thở dài: “Không biết vì sao, nhưng từ lúc

vừa mới bắt đầu, tôi đã biết rõ tình cảm này sẽ không có kết thúc tốt

đẹp.”

”?”

”Bởi vì khi ‘Yêu’ sẽ không tránh được sự ích kỷ. Người ta nếu không muốn mình bị tổn thương thì sẽ làm tổn thương người khác.”

”Tôi hy vọng không ai bị tổn thương cả.”

Phùng Giai Thành cười cười, nói một câu chẳng xứng gì với tuổi tác của

mình: “Ý của cô rất hay nhưng trên thực tế thì những tình cảm như vậy

thường đi kèm với sự thương hại mà như thế thì không phải là tình yêu.”

”…”

”Trên đời này, có những người nhân cách rất tốt nhưng cũng đã từng hoặc nhiều hoặc ít, đã làm những chuyện hèn hạ, tổn thương người khác. Muốn

xem một người có nhân phẩm tốt hay không chính là nhìn người đó ngoài

đời có muốn làm tổn thương người khác hay không?”

”Trong tình yêu, mỗi người đều có sự hèn hạ tối thiểu nào đó phải không?”

”Ừ, ” Phùng Giai Thành gật đầu, “Nhưng cô phải nhớ kỹ, một người hèn hạ sẽ là người không cảm nhận được sự hèn hạ của mình. Họ hay dùng những

lý do như bất đồng để che dấu sự tư lợi, sự hèn hạ của chính mình. Nhưng ngược lại, một người thẳng thắn sẽ can đảm thừa nhận sự hèn hạ đó, sẽ

luôn áy náy, sẽ tìm cách đền bù, đó là điều mấu chốt để biết… bản chất

của một người.”

Tinh Tuệ nhìn Phùng

Giai Thành, giống như muốn đọc những suy nghĩ từ trong đôi mắt không gợn sóng của cậu ấy. Nhưng cuối cùng, cô chỉ khẽ mỉm cười, nói: “Cậu chỉ là một đứa trẻ không cần phải giả trang thành một ông già, nói toàn những

lời không xứng với tuổi tác. Tất nhiên, đôi lúc cũng có thể “làm nũng”

với chị một chút cũng được…”

Nói xong, cô buồn cười đưa tay muốn sờ đầu Phùng Giai Thành, lại bị Phùng Giai Thành không khách khí đẩy tay ra.

Phùng Giai Thành đứng dậy nói muốn đến chổ chủ nhiệm, thuận tiện tiển

Tinh Tuệ ra về. Lúc chia tay tại hành lang bệnh viện, Phùng Giai Thành

đột nhiên nhìn cô nói:

”À, nếu… không có anh Cao Nguyên, cô sẽ tiếp nhận tôi sao?”

Tinh Tuệ nháy mắt suy nghĩ một chút, cố làm ra vẻ thoải mái đáp: “Không thể nào. Tôi nói rồi, tôi không thể chấp nhận được người nhỏ tuổi hơn

mình.”

Phùng Giai Thành nhíu mày: “Cô nói dối thành thói quen mất rồi!”

Cô mỉm cười thoải mái tiếp nhận đánh giá của Phùng Giai Thành, sau đó

xoay người, phất phất tay, hướng hành lang bên kia rời đi.

”Đường Tinh Tuệ,” Phùng Giai Thành gọi cô từ xa, cách một hành lang

không dài không ngắn, nói với cô: “Cái « u » kia trong đầu cô phải nhanh chóng nghĩ biện pháp lấy xuống, như vậy cô mới có thể sống thật tốt”

”Ah” cô xoay người, nói, “Được…”

**************

Buổi chiều trở lại công ty, Tinh Tuệ uống một ly trà bưởi nóng hổi,

ngồi ngẩn người trên ghế. Triệu chứng cảm mạo càng ngày càng nghiêm

trọng, dù đã uống thuốc cũng chẳng có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp nào,

ngược lại càng thêm mỏi mệt làm cho đầu óc cô đặc quánh.

Vì vậy khoảng bốn giờ, cô quyết định xin J nghỉ phép.

”Vì sao cô hay đợi những lúc tôi bận rộn nhất lại xin nghỉ, thật làm phiền tôi hết sức!” J rống lên.

”Này…” Tinh Tuệ ngạc nhiên, “Ai kêu anh điều chỉnh nhiệt độ máy điều hòa trung ương cao như vậy, hại tôi cảm mạo”

”…” J phải ngậm bồ hòn làm ngọt, “Được rồi, được rồi, cô cút về nghỉ

ngơi thật tốt đi. Chừng nào khỏe rồi thì trở lại đây “làm trâu, làm

ngựa” cho tôi.”

“Được…” Tinh Tuệ nhếch khóe miệng ra khỏi phòng làm việc của J, thu dọn đồ đạc, sau đó lái xe về nhà.

Về đến nhà, mới phát hiện mình ngay cả tắm rửa cũng không còn sức nên

chỉ thay một bộ áo ngủ rồi chui vào chăn, ngủ không biết trời đất gì.

Đến khi tỉnh