h tự nói chuyện phiếm với mình đi !”
”…”
Cô nhịn không được cười rộ lên, cười đến nghiêng ngả: “Ah, anh biết không, hôm nay J nói em mệnh rất tốt.”
”Phải, không sai a.”
”Ý của J là, em mới vừa bị ném khay đã có người đón khay, mệnh rất tốt.”
”Vậy sao ?…” âm cuối Cao Nguyên kéo thật dài, “Như vậy, nhìn qua J cũng không phải là người nhàm chán, lần sau anh sẽ mời anh ta ăn cơm.”
Mắt Tinh Tuệ không khỏi trợn trắng.
”Nhưng…” Cô tràn đầy nghi vấn không biết bắt đầu từ đâu.
”?”
”Anh bắt đầu yêu em từ khi nào ? Sau khi lên giường với em thì anh bắt đầu yêu em sao?”
Đầu bên kia điện thoại Cao Nguyên trầm mặc một hồi, mới nói: “Vấn đề
thứ nhất, anh nghĩ nói dăm ba câu sẽ không giải thích được rõ ràng. Vấn
đề thứ hai, anh có thể thẳng thắn trả lời là không phải.”
”Vậy mà anh còn dám nói yêu em.”
”Vì sao không được, anh cũng là trong quá trình này mới hiểu được là mình muốn cái gì.”
”…”
”Em còn nhớ buổi tối em trốn từ bệnh viện về nhà anh, ngồi chơi game
trong phòng khách không ? Lần đó anh dẫn về một người phụ nữ”
Tinh Tuệ suy nghĩ một chút, nói: “Nhớ, em nhớ. Anh trách em phá hủy trò chơi anh đã copy.”
Cao Nguyên thở dài: “Đây không phải là trọng điểm anh muốn nói, thưa tiểu thư!”
”Ách… Được rồi, anh tiếp tục đi.”
”Kỳ thật, ngày đó khi đưa em đến bệnh viện, tự nhiên anh lại có cảm giác « anh yêu em ».”
”Tại sao là ‘Lại’ ?” Cô chen miệng vào.
”…” Cao Nguyên như ẩn nhẫn tức giận, “Em có thể để cho anh nói hết được không?”
”Thật xin lỗi…”
”Anh muốn nói là, anh bỗng nhiên cảm giác anh không thể thỏa mãn với
quan hệ ‘Pháo × hữu’ như thế này… mặc dù trước đó, anh cảm thấy chuyện
đó không thành vấn đề. Đêm đó, lúc đưa em đến bệnh viện, anh phát hiện
là anh không muốn mất em.”
”…” Thành thật mà nói, cô rất cảm động.
”Vì vậy anh cứ suy nghĩ mãi, hình như là anh đang có tham muốn giữ
riêng em cho mình. Hay nói khác hơn, ý nghĩa của em trong anh không
giống với quan hệ lúc đó của chúng ta. Cho nên đêm đó, lúc đi quán bar
chơi, anh muốn thử xem mình có trở lại trạng thái không hề vướng bận như trước đó hay không ? muốn thử xem thật sự chỉ muốn xem em là một sex
friend thôi hay như thế nào… Sau đó anh phát hiện ra là anh không thể
nào làm được.”
”Có phải tại vì lúc đó em ở ngoài phòng khách nhà anh không?”
”Đương nhiên không phải vậy, ” anh kêu lên, “Anh chỉ là không thể tiếp tục làm chuyện đó với người khác.”
”…” Tinh Tuệ thử hồi tưởng cảnh tượng lúc đó, khi đó thật sự cô hoàn
toàn không ngại, cô nghĩ anh có quyền tự do cá nhân, muốn anh tùy tiện.
Nhưng nếu như vậy, bây giờ cô còn có thể bình thản như thế này hay không ?
”Vì vậy, anh đã tùy tiện tìm lý do bảo cô ấy rời đi. Sau đó… trùng hợp là, người đó hiện tại làm đồng nghiệp của anh.”
”Cái gì? !” Lúc này đến phiên Tinh Tuệ hét to.
”Đừng kích động, đừng kích động, ” Cao Nguyên tại đầu bên kia điện
thoại trấn an cô, “Thật sự chỉ là đồng nghiệp mà thôi, hơn nữa còn là
đồng nghiệp rất bình thường. Sau này cô ấy đã cảm ơn anh, bởi vì đêm hôm đó cô ấy cũng thất tình nên muốn phóng túng chính mình mà thôi.”
”…”
”Về sau có một lần lúc ăn cơm, cô ấy nói với anh, rất may đã gặp được anh”
”… Vì sao?”
”Cô ấy nói vì đêm hôm đó thấy anh cũng có tâm sự nặng nề, không cần nói, cô ấy cũng hiểu.”
”… Nghe thật phức tạp, ” Tinh Tuệ nhếch miệng, ” Đồng nghiệp bình
thường đi ăn cơm tại sao lại đi nói chuyện này? Không phải chỉ cần tán
gẫu về thời sự chính trị và nạp tiền điện thoại để chơi game thôi sao?”
”… Được rồi, anh đồng ý với em. Về sau, chỉ tán gẫu với cô ta về thời sự chính trị hoặc nạp tiền chơi game thôi.”
”…” Nhưng ngực cô vẫn có chút nghèn nghẹn.
”Ah, anh nói nè, Đường Tinh Tuệ, ” Cao Nguyên cười rộ lên, “em không phải là đang ghen chứ?”
”Cút!” Nói xong, cô “Pằng” một tiếng, cúp điện thoại, chui đầu vào trong chăn bắt đầu ngủ.
”Cho nên kỳ thật…” sau khi thao thao
bất tuyệt giảng giải một hồi, Tinh Tuệ hít mũi một cái, “có phải trong
tình yêu này tôi hèn hạ lắm phải không?”
Phùng Giai Thành nheo mắt lại, giọng bực dọc: “Là cô đến đây khoe khoang với tôi đúng không?”
”Sao cậu lại nghĩ thế? Làm sao có thể!” Cô kinh ngạc mở to hai mắt,
“Chỉ là đã lâu không gặp mặt, thuận tiện tới thăm cậu một chút…”
Phùng Giai Thành mặc áo blouse trắng, trợn mắt: “Tôi đây còn chưa nói, thưa
Đường Tinh Tuệ tiểu thư, cô nghĩ sao mà đến khoa ngoại thần kinh để khám cảm mạo? Cô muốn gì đây? Có phải cô cảm thấy mỗi ngày tôi đi làm đều
đến đây chơi phải không? “
”Này…” Tinh Tuệ mở trừng hai mắt, “Dù sao cũng là bệnh viện, chẳng phải cũng đều là bác sĩ sao, có khác biệt bao nhiêu đâu…”
”Tôi muốn nói là những người trong ngành y thấy tôi cho cô đơn thuốc
cảm mạo sẽ cười cô chết luôn, cô có hiểu không?!” bác sĩ Phùng thật sự
muốn phát điên.
”…”
Lúc này, có người gõ cửa, Phùng Giai Thành tiện tay cầm lấy một tờ phim
chụp X quang trên bàn đặt lên đèn chiếu, chỉ tay vào nói: “Khối u trong
não của cô đã được chẩn đoán chính xác là ác tính, hơn nữa chuyển biến
xấu cực kỳ nhanh, nhiều nhất chỉ có thể sống thêm ba tháng nữa…”
”…” Tinh Tuệ cảm