Anh quốc.”
Đường Tinh Tuệ kinh ngạc nhìn anh, mở trừng hai mắt, không nói gì.
”Mấy hôm trước, anh định nói với em nhưng không biết nên nói như thế nào… cuối cùng vẫn là… chưa nói.”
”…” Cô đành phải giữ vẻ mặt bình thường.
”Anh và cô ấy hẹn nhau lúc bảy giờ ở nhà hàng, anh đến, đợi đến chín
giờ rưỡi, cô ấy… không tới. Khoản chín giờ rưỡi, cô ấy gọi điện thoại
cho anh, nói…”
”?”
”Cô ấy nói, thật ra cô ấy từ đầu đến cuối không có ý định đến gặp anh.
Nếu như anh vẫn còn chờ cô ấy ở nhà hàng, nhất định sẽ hồi tưởng lại
những kỷ niệm khi anh và cô ấy cùng sống ở Anh. Nếu anh còn đợi cô ấy
chứng tỏ anh vẫn còn áy náy. Còn nếu anh chỉ chờ trong chốc lát rồi đi,
chứng tỏ anh không xứng đáng với tình yêu mà trước đây cô ấy đã dành cho anh. Cho nên…” Nói đến đây, Cao Nguyên không khỏi cười khổ một cái, “Cô ấy không đến. Mà anh thì thật sự áy náy hơn hai tiếng đồng hồ.”
”…”
”Cuối cùng, cô ấy nói cho anh biết, sau khi tốt nghiệp đại học, cô ấy
trở về Nhật Bản tìm được một công việc tốt. Hiện tại cũng sắp đám hỏi,
định đến mùa xuân năm sau sẽ xuất giá. Cô ấy làm như vậy, không phải vì
muốn trả thù anh mà chỉ là muốn… muốn… đặt một dấu chấm hết cho mối
quan hệ của anh và cô ấy.”
Đường Tinh Tuệ ngẩng đầu nhìn anh, chờ anh nói hết lời.
”Nghe được cô ấy nói như vậy, tự nhiên anh phát hiện… thật nhẹ nhỏm.
Thật ra, anh biết rõ, anh vĩnh viễn nợ cô ấy những năm tháng thanh xuân. Vì vậy, chỉ cần trong lòng cô ấy dễ chịu hơn một chút, lương tâm anh
mới không bị cắn rứt. Anh mong sao đến một ngày cô ấy hòan toàn quên đi, lúc đó lương tâm anh sẽ được thanh thản.”
”Anh rốt cuộc… đã làm chuyện gì thật có lỗi với cô ấy? Đã lừa gạt sắc còn lừa gạt tiền?”
Cao Nguyên nghiêm mặt, đưa tấm hình cho cô xem.
Cô nhận lấy, nghiêm túc nhìn tấm hình kia. Trong hình là anh và Yuriko lần đầu gặp nhau trong dạ tiệc vào ngày lễ các Thánh.
Đường Tinh Tuệ nhìn thật lâu mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó hiểu.
”Em không biết là…” Mãi cho đến hôm nay, ngay tại lúc muốn thừa nhận
này, Cao Nguyên vẫn có cảm giác như mình đang làm một việc trái với
lương tâm, “Khuôn mặt của cô ấy khi nhìn nghiêng rất giống em sao?”
Đường Tinh Tuệ mĩm cười nhìn người đàn ông trước mặt.
Bọn họ đã biết nhau bao lâu ? Ít nhất cũng hơn hai mươi mấy năm rồi…
Nhưng cho đến giờ phút này, cô mới thật sự cảm nhận được là Cao Nguyên yêu cô.
Nói như vậy thật hèn hạ bởi vì cảm giác « thật sự » này phải trả giá
bằng sự tổn thương, bằng sự lừa gạt một cô bé khác mà có được. Nhưng… cô vẫn không thể không ngừng nghĩ rằng anh đã yêu cô từ lâu lắm rồi !
”Em đừng hỏi anh, lúc ở bên cạnh cô ấy, anh có nghĩ đến em không nhe ! ” anh duỗi ngón trỏ ra, chỉ vào chóp mũi của cô, “Tuyệt đối không có!”
”…”
”Anh có thể bình thản nói với em rằng anh không xem cô ấy là thế thân
của em… Nếu như vậy, anh sẽ hoài nghi nhân cách của mình. Nhưng thành
thật mà nói khi anh theo đuổi cô ấy, ở bên cạnh cô ấy là vì cô ấy có đôi gò má rất giống em. Không phải em đã từng hỏi anh yêu cô ấy vì cái gì
sao ? Đáp án chính là…” Anh cúi đầu như người có lỗi, hai tay chen vào
túi, “Anh kỳ thật không thương cô ấy. Anh chỉ thích cảm giác ở bên cạnh
cô ấy, nó làm anh cảm thấy mình không cô đơn.”
Anh vẫn nói liên miên. Cô thấy anh giống như một đứa trẻ đang thành
thật thú nhận việc ăn trộm gà bị hàng xóm bắt gặp. Một cảm xúc ấm áp cứ
thế lan mãi, lan mãi trong lòng cô…
Cô ngẩng đầu lên, chỉ vào ảnh chụp, cố ý kinh ngạc nói: “Giống ở đâu, chẳng có chổ nào giống cả!”
Cô làm sao mà giống một người khác được? Cô chỉ là cô thôi !
Cô bé kia cũng không giống cô, bởi vì cô ấy cũng là người độc nhất vô nhị trên thế giới này.
Cô và cô bé đó cần phải không giống nhau, không thể là bản sao của
nhau. Điều giống nhau duy nhất của cô và cô bé ấy là cùng gặp một người
đàn ông !
Cao Nguyên khó xử vò đầu
bức tóc, cầm lấy ảnh chụp, chỉ vào khuôn mặt nói: “Chổ này không phải là rất giống sao, còn có mũi, lỗ tai… A, nhất là cặp mắt.”
Cô đứng lên, đưa tay vòng qua cổ anh, hôn vào môi anh, nói: “Ngốc ạ,
không có người phụ nữ nào nghe anh nói cô ấy giống người khác mà sẽ vui
đâu. Nhất là khi hai người đó đều cùng anh lên giường !”
”…” Cao Nguyên ngạc nhiên nhìn cô, không biết nên nói thế nào.
”Nhưng em muốn nói là, ” cô khôi phục tâm trạng, “Cao Nguyên, cám ơn
anh. Anh thật sự, thật sự đã vì em làm rất nhiều chuyện… Em cũng vậy,
rất muốn anh được hạnh phúc.”
Cao Nguyên nhìn cô, ánh mắt từ thấp thỏm bất an đã từ từ trở nên bình tĩnh.
”Tuy nhiên, có đôi khi em nghĩ, cá tính của anh cũng có điểm kém cỏi,
không có gì kiên nhẫn lại không biết cách săn sóc người khác…” Nói đến
đây, cô mỉm cười tiếp nhận ánh mắt cảnh cáo của anh, “Nhưng nói tóm lại, anh là một người đàn ông tốt. Nhưng mà … một người đàn ông tốt như anh, lại vừa ý em ở điểm nào?”
Không đợi anh trả lời, cô liền cướp lời: “Cá tính của em có điểm tản mạn, chẳng
có tham vọng gì trong sự nghiệp, cuộc sống cũng không có kế hoạch gì cụ
thể, không biết tiết kiệm cũng như quản lý gia đình, ngay cả cơm cũng
không biết nấu … mấu chốt nhất