“Có lẽ là bởi vì… Yêu quá phức tạp.”
Tối hôm đó, Tinh Tuệ dời tất cả các cuộc hẹn, cùng J đi xem triển lãm tranh, không ngờ lại ngẫu nhiên gặp Vu Nhâm Chi.
Từ sau lần họp sửa đổi một vài chi tiết trong bản thảo bức tranh lần
trước, Tinh Tuệ vẫn chưa gặp lại Vu Nhâm Chi, J ngược lại có gặp Vu Nhâm Chi vài lần để trao đổi ngắn, vì vậy ba người hẹn nhau khi hết buổi
triển lãm sẽ cùng đi ăn khuya.
”Lão Vu, anh biết không, ” J vừa ăn hào nướng vừa nói, “Cao Nguyên, con khỉ kia đã thổ lộ tình yêu với cô ấy…”
”Chu Hiểu Minh!” Tinh Tuệ trừng J.
”Tại sao, ” J nhíu mày, vẫn không dừng lại, “Đã nói không gọi tôi bằng tên tiếng Trung…”
Vu Nhâm Chi lại cười: “Tôi đã biết từ lâu rồi.”
”? !” Tinh Tuệ sững sờ nhìn Vu Nhâm Chi, cảm thấy khó có gì có thể qua được ánh mắt của một người tinh tường như Vu Nhâm Chi.
”Lần đầu chúng ta gặp nhau khi nào, cô còn nhớ không?”
Tinh Tuệ gật đầu: “Trong hôn lễ của Tiểu Viện.”
”Anh ấy không phải là muốn giới thiệu cô cho tôi sao, ” Vu Nhâm Chi
dừng một chút, “Lúc ấy, cô hơi say, không chú ý, tiểu tử kia nói đi ra
ngoài nhưng cặp mắt vẫn không rời chúng ta một phút nào cả.”
”…” Tinh Tuệ kinh ngạc không biết nên nói thế nào.
”Tinh Tuệ, ” J thả vỏ hào trong tay xuống, nhịn không được nói, “Mạng cô thật sự rất tốt.”
Cô nhìn J, lại quay sang nhìn Vu Nhâm Chi, không khỏi thở dài: “Nhưng tôi không thể nào tin…”
”Không thể tin điều gì?” J hỏi.
”Không thể nào tin…” Cô nhíu mày, “Không thể tin được có những người
trong tim họ chỉ có một người duy nhất và họ yêu người đó vĩnh viễn,
không yêu bất kỳ người nào khác…”
”Tôi cũng không tin.” Vu Nhâm Chi hời hợt nói.
Tinh Tuệ kinh ngạc: “Vậy có điều gì đáng để chúng ta tin tưởng?”
”Cuộc sống.” Vu Nhâm Chi nói.
”?”
”Chúng ta cần phải tin tưởng rằng cuộc sống vẫn cứ tiếp tục. Hơn nữa
còn phải tin tưởng rằng mặc kệ sau này có gặp vấn đề gì, chúng ta đều có can đảm để giải quyết. Vậy là đủ rồi…”
Nhìn mặt Vu Nhâm Chi tươi cười rạng rỡ, Tinh Tuệ dường như chỉ hiểu loáng thoáng cuối cùng thì gần như hoàn toàn không hiểu.
”Có phải anh muốn nói rằng, nếu yêu một người là cho đi tất cả, sẽ
không giữ lại bất kỳ điều gì cho mình, nhưng về phương diện khác, phải
chừa cho mình đường sống?” J hỏi.
”Không khác gì mấy những gì tôi nói đâu.” Vu Nhâm Chi gật đầu.
”Cái này giống như là rắm chó không kêu sao ? mâu thuẫn !.” Tinh Tuệ không khỏi bật thốt ra.
”Đúng vậy, ” Vu Nhâm Chi nhún vai, “Nhưng ai bảo cô xem đó là quy luật của tình yêu ?”
”…” Điều này cũng đúng.
”Trên đời này, không có bữa tiệc nào không tàn, đó là chân lý cuộc
sống. Có những người có thể sống với nhau đến đầu bạc răng long không
phải bởi vì tình yêu của họ có gì đặc biệt, cũng không phải họ biết
những đạo lý này mà chính là họ hiểu được và quý trọng lẫn nhau.”
Cô đột nhiên nghĩ tới Kỷ Dần Hạo.
Bọn họ đã từng có những năm tháng hạnh phúc. Cô đã từng cho rằng bọn họ sẽ dắt tay nhau đi cả cuộc đời này, nhưng cuối cùng mọi sự kết thúc.
Phải chăng là do bọn họ không đủ quí trọng nhau?
Đang khi cô sững sờ, điện thoại di động đột nhiên vang lên, là Cao Nguyên gọi.
”Em còn chưa về?” giọng Cao Nguyên nghe có tiếng thở gấp, “Anh vừa mới
đánh cầu xong, đang chuẩn bị về nhà. Em muốn anh đi đón em sao?”
”Không cần, em sẽ tự lái xe.”
”A, vậy về đến nhà gọi điện cho anh.”
”Vâng.”
Cúp điện thoại, J nhìn cô ánh mắt đầy nghi hoặc, cô chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười.
Buổi tối về đến nhà, tắm rửa xong, Tinh Tuệ ngồi trên giường thẩn thờ một hồi mới quyết định gọi điện thoại cho Cao Nguyên:
”Em đã về đến nhà, đang nằm trên giường chuẩn bị ngủ.”
”Triển lãm tranh thế nào?” Giọng anh có vẻ mệt mỏi.
”Anh thật sự muốn biết?” Cô cười.
”Không muốn.”
”Anh đã không muốn biết, ” cô nói thêm, “thì để em nói cho anh biết đi. Rất tuyệt, em rất thích những bức tranh thuộc trường phái tả thực, còn
trường phái ấn tượng thì đúng là không thuộc khẩu vị của em.”
Cao Nguyên tại đầu bên kia điện thoại cười nói: “Em thật thực dụng.”
”Em chợt nhớ tới một bộ phim Mỹ, em đã quên là nam chính nói với nữ
chính hay là nữ chính nói với nam chính nhưng đại khái là : « Trước khi
đi ngủ, anh là người em mong muốn được nói chuyện phiếm nhất, cảm giác
đó mới tuyệt vời làm sao!» . Vậy thì có phải em là người anh mong muốn
được nói chuyện phiếm nhất không?”
Cô chờ Cao Nguyên nói “Đương nhiên”, thế nhưng người này trả lời cô: “Không phải à nha.”
”Người anh mong muốn được nói chuyện phiếm nhất trước khi đi ngủ” anh
nói, “đại khái là chính mình. Bởi vì mỗi ngày trước khi đi ngủ anh đều
đem những chuyện vui buồn trong ngày ra suy ngẫm lại lần nữa. Vậy có
phải là anh cùng mình nói chuyện phiếm không ?”
Nói xong, anh liền cười lên ha hả.
”…” Tinh Tuệ cảm thấy như trên đỉnh đầu mình cũng có ba cây hắc tuyến, “Anh nói một câu ‘Đúng’ sẽ chết a?”
”Được rồi, được rồi. Anh sẽ cố gắng từ bỏ thói quen này.”
Cô cảm thấy hài lòng, nhưng nghĩ lại, lại cảm thấy không đúng: “Vậy có phải em làm anh phiền chết luôn không?”
”Đại khái cũng có, những chuyện vui buồn của anh cũng không thiếu em.”
”… Vậy bây giờ an
