XtGem Forum catalog
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324322

Bình chọn: 8.00/10/432 lượt.

hống sưởi được mở trong phòng, cô còn bị anh sít sao ôm chặt

vì vậy người đầy mồ hôi.

”Chân của em…” Tinh Tuệ giật giật đùi phải, dường như đã chết lặng không còn cảm giác.

Cao Nguyên giật giật người, thay đổi tư thế, tiếp tục ngủ.

”Cao Nguyên!” Cô hét lớn một tiếng làm anh giật mình tỉnh dậy.

”Sao vậy…” Cao Nguyên đưa một tay lên dụi mắt.

”Em sắp bị anh đè chết rồi!” Lần này cô không còn sức để hét nữa.

Cao Nguyên yên lặng nhìn cô mấy giây, nói: “À.”

Sau đó, lại ôm cô tiếp tục ngủ.

Cứu mạng a…

Phải mất sức bằng “chín trâu hai hổ”, Tinh Tuệ mới thoát khỏi Cao

Nguyên, nhưng vì quá dùng sức nên ngay lúc vất vả rút được cánh tay ra,

cô đồng thời bị một sức mạnh giật ngược ngã nhào xuống giường.

”Đông” một tiếng, đầu của cô đụng vào chiếc tủ ở đầu giường, đau đến

nỗi cô phải nhe răng trợn mắt. Đợi đến khi cô đứng lên, Cao Nguyên mắt

vẫn nhắm chỉ đưa tay sờ sờ lên đầu cô, mơ hồ không rõ nói: “Vì sao lại

không cẩn thận như vậy…”

Tinh Tuệ

nheo mắt lại nhìn gương mặt tuấn tú của người đàn ông trước mắt, hít một hơi thật dài, sau đó nhảy dựng lên, bổ nhào vào trên người anh, bóp cổ

của anh nói: “Em cho anh tiếp tục ngủ nè…”

Cao Nguyên choàng tay ôm cô ném trên giường, sau đó “vị lão huynh” này

vừa vuốt cổ ho khan vừa vô tội quát: “Em điên rồi? Sáng sớm không chịu

ngủ, muốn làm sao ?…”

Trời ạ! Tinh Tuệ đưa tay ôm đầu, cô thật sự sắp điên rồi! ! !

Kèm tiếng bước chân thình thịch nện trên sàn nhà là một cơn gió mát dịu dàng từ cửa thổi vào, vẻ mặt và giọng nói Cao Nguyên dịu dàng chưa từng có : “Còn đau không?”

Anh mang một

cặp kính đen to dùng trong nhà, nhìn rất cổ quái và khôi hài, rón rén

đem túi chườm đá đặt lên trán cô, khóe miệng mỉm cười nịnh nọt.

”Hmm, ” anh cúi mặt vào bên tai cô nói, “Thật sự là anh đá em xuống giường sao?”

”Ừ.” Tinh Tuệ nhất định là có thiên phú nói dối. Nói xong, cô còn cố ý chu miệng lên, vẻ mặt nũng nịu, buồn bực.

Cao Nguyên đảo mắt một vòng như thể không muốn tin nhưng sự thật đã

rành rành trước mắt. Anh đưa tay ôm cô từ phía sau, nói: “Vậy em muốn

anh làm gì để chuộc lỗi với em?”

Tinh Tuệ dùng sức hít mũi một cái, nói: “Em muốn ăn tai heo ngâm dấm đường.”

”Được.” Anh nhìn cô, cười thật vui, ẩn sau cặp kiếng là ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều vô lối.

”Em ngủ đi, ” anh ấn đầu cô vào gối, hôn một cái, đắp kín mền, “Anh đi mua thức ăn.”

Nói xong, anh xoay người rời đi, Tinh Tuệ lại kéo tay anh lại, không nói lời nào, chỉ là nhìn vào mắt anh.

”?”

”Cao Nguyên vì sao anh tốt với em như vậy?” Những lời này, không biết

ẩn dấu trong lòng cô bao lâu rồi, cô rất muốn nghe anh trả lời nhưng lại sợ anh không đáp.

Cao Nguyên khẽ mỉm cười, đưa tay cầm lấy ngón tay của cô.

”Anh làm như vây, em làm sao… làm sao có thể ” Cô nhìn anh, bỗng nhiên

nghẹn ngào, “Từ hơn nửa năm nay, em đã cố gắng bắt mình không được yêu

anh, không được ỷ lại anh nhưng anh cứ như vậy… em làm sao có thể…”

Anh duỗi ra tay kia, nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô.

”Em rất sợ, ” cô nghẹn ngào nói, “Em sợ em yêu anh, gắn bó những thói

quen với anh, không rời bỏ được anh nhưng có khi nào, đến một ngày nào

đó, anh không thương em nữa, vứt bỏ em thì…”

Cuối cùng, cô không đè nén được nữa khóc to. Cô cọ mặt vào lòng bàn tay ấm áp của anh, phảng phất cảm giác chỉ có như vậy mới có thể xác định

anh sẽ không rời bỏ cô.

Thế nhưng,

anh chỉ mĩm cười, dùng ngón tay vuốt những giọt nướt mắt trên má cô.

Không một câu an ủi hay bất kỳ lời hứa nào ngoài nụ cười bình tĩnh và ấm áp vẫn nở trên môi.

Tinh Tuệ khóc bổ nhào vào trong ngực anh, ôm anh, nói: “Anh, không phải lúc này anh sẽ nói « anh yêu em nhất trên đời» sao?”

Cao Nguyên cười ra tiếng, cũng sít sao ôm cô, nói: “Nếu như anh nói, em có tin không?”

”…” Không biết.

Cho dù cô nguyện ý tin tưởng, cũng không dám tin tưởng.

”Em nha, tính tình em từ nhỏ đã bướng bỉnh, ” anh ôm cô, giọng vẫn từ

tốn, thản nhiên, “Sĩ diện, lại thích cậy mạnh, nhìn qua rất tùy tiện,

mỗi lần đụng phải chuyện gì, trong lòng dù rất khó chịu nhưng miệng vẫn

tỏ ra cứng rắn.”

”…”

”Chuyện em ly hôn, có thể xem là tổn thất nặng nề nhất từ lúc em được

sinh ra đến nay. Lúc em tìm anh uống rượu, anh biết rõ là em rốt cuộc đã không còn sức chống đỡ nữa rồi. Thế mà lúc đó, em vẫn im lặng chịu

đựng, nuốt nước mắt vào trong.”

Đôi mắt Tinh Tuệ trở nên mơ hồ, ngón tay không tự chủ níu lấy áo chemise của anh.

”Anh lúc ấy nghĩ, em tổn thương như vậy không biết đến bao giờ mới đứng lên được. Mà khi đứng lên được không biết sẽ như thế nào. Nhưng thật

hoàn hảo, ” Cao Nguyên cười cười, “Tốt hơn so với tưởng tượng của anh.

Dù là so với trước kia, em tùy hứng và đanh đá hơn nhưng em vẫn là người kiên cường, dũng cảm và điều quan trọng nhất là cá tính em vẫn không

thay đổi. Em lần trước không phải hỏi vì sao anh yêu em sao ? kỳ thật

chính anh cũng không thể giải thích rõ ràng nhưng anh có thể nói, điều

em hấp dẫn anh nhất là khi gặp bất kỳ khó khăn nào em đều can đảm đón

nhận cho dù điều đó làm em đau đớn nhưng em cũng biết phải tự đứng lên

vào một ngày nào đó… vì vậy anh cảm thấy nếu