là bạch mã hoàng tử.
Cho dù cô có hạ quyết tâm không động tâm, chỉ coi hắn là bạn thân nhưng là hắn có khuôn mặt thật hoàn mỹ gần ngay trước mắt, chói lọi làm cho cô muốn ngất đi, lại bị ánh mắt hắn nhìn làm cho người ta không thể tự kiềm chế, phảng phất ngay cả linh hồn đều bị hút đi bởi ánh mắt xinh đẹp đó, cô thật sự không làm chủ được tâm của chính mình không cần nhìn gương cũng biết mặt mình đỏ hồng như thế nào.
” Ách, cái kia —” Cô cười gượng đẩy hắn đang chế trụ cằm của chính mình ra, tầm mắt bắt đầu xa dần. “Ta nghĩ, ngươi sẽ không muốn đổi lĩnh vực viễn tưởng chuyển qua thị sát thực tế chứ, ngươi lấy ta làm vật thí nghiệm đi? Nói trước, ta tuyệt không nghĩ muốn phối hợp cùng ngươi làm thế nhân sáng tác, ngươi tốt nhất nên tìm —”
Lời nói còn chưa dứt, Chu Lập Nghiệp đột nhiên ôm cô vào trong lòng khiến cô sợ tới mức lời chưa kịp nói ra khỏi miệng, cả người liền cứng đờ.
“Muốn ta nói mấy lần ngươi mới hiểu, ta không đùa, từ đầu tới đuôi đều là nói thật.” Hắn nhẹ thở ở bên tai nàng, “Tiểu Âu, ta thật sự yêu thương ngươi, trừ phi ngươi cho rằng ta ở trong lòng ngươi kém xa với Kha Dục Nhân , hắn so với ta còn quan trọng hơn bằng không liền lập tức chia tay với hắn đi, hãy tới bên người ta.”
So với ai? Căn bản không cần so đo.
Cô cảm thấy Kha Dục Nhân không phải không tốt nhưng tuyệt đối không đến mức cô yêu đến chết đi sống lại thế nhưng mất đi Chu Lập Nghiệp cô là thật sự sẽ khóc đến chết đi sống lại.
Sợ hãi sẽ mất hắn mà cùng hắn kết giao?
Cùng hắn kết giao sau đó sẽ mất hắn?
Ác! Trời ạ! thần linh bắt cô giải cái câu đố oái ăm gì đây? !
“Ta đều không cần!”
La Mật Âu phiền não, dùng sức đẩy hắn ra, tức giận đến thở cũng gấp gáp.
” Dù sao ta không muốn làm bạn gái ngươi, cứ như vậy đi!”
Hừ, đơn phương tuyên bố không phải chỉ có hắn mới có thể làm, hắn nói không làm bạn nữa thì sẽ không làm sao? Cô cũng không phải là hài tử hắn sinh ra, vì sao phải ngoan ngoãn phục tùng hắn?
“Ngươi nghe rõ cho ta. Ngày mai chúng ta bắt đầu khôi phục tình bạn, không cho phép hôn ta, ôm ta, dùng cái loại ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống này nhìn ta! Cứ như vậy, bye!”
La Mật Âu dũng cảm nói, vẫn sống giống như trước chỉ sợ động tác quá chậm sẽ bị sói ăn ngay tức khắc, xoay người bỏ chạy, một giây cũng không dám chậm trễ.
” Ta cũng không đáp ứng.”
Chu Lập Nghiệp nói rất nhẹ, không phải sợ cô mà là lo lắng cô nghe xong sẽ lăn xuống cầu thang, trở về lại có một đêm không ngủ.
Vừa vặn hắn hiểu rất rõ ràng từ trước đến nay cô đều ăn ngon ngủ ngon, trên mặt khó có được đôi mắt gấu trúc, rõ ràng là bởi vì lời của hắn làm mất ngủ cả một đêm?
Nhưng mà không biết cô ấy có phát hiện không? Lúc cô bắt đầu để ý thông cáo của hắn lúc mới vào phòng hắn cũng không dám nhảy lên giường lăn lộn, từ đầu tới cuối luôn lảng tránh ánh mắt của hắn, miệng không nói ồn ào như trước. Kỳ thật toàn bộ đều không đều không giống như trước.
Xem ra, bản thân đã bắt đầu lo lắng từ ngày hôm qua sau khi tỏ tình với tiểu Âu, hồi tưởng quá khứ, nghĩ đến tương lai không ngừng lo lắng, thật sự lo lắng, thật khó xử, cô cũng đang trải qua giống hắn.
Chẳng qua, hắn rất nhanh quyết định chủ ý, xác nhận tâm ý, tiểu Âu lại đang giả ngốc như thế nào cũng không muốn đối diện sự thật.
“Thoạt nhìn tiểu Âu không như trong tưởng tượng hảo truy đến cùng……”
Hắn ngồi trở lại bên giường nói thầm, trên mặt hiện lên không phải nét mặt gặp khó mà nhụt chí mà là nóng lòng muốn thử, tình thế bắt buộc hắn nảy sinh dã tâm.
Không cho phép hôn ta, ôm ta, dùng cái loại ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống này nhìn ta!
Hắn nhớ tới lời tiểu Âu nói trước khi đi không khỏi muốn bật cười thật to.
Phải không? Ánh mắt của hắn nhìn nàng, thật sự giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô ư?
Được rồi, hắn thừa nhận khi hắn ôm tiểu Âu nói lời tình cảm đàn ông như hắn cũng có nảy sinh phản ứng không ít, phút chốc kia hắn thật sự rất muốn “Ăn luôn” con cừu bé nhỏ đang ở trong lòng.
Trước ngày hôm qua, hắn không hề nghĩ ngợi qua sẽ có một ngày chính mình đối với tiểu Âu sẽ phát sinh ra cảm giác không an phận.
Tối qua ở đại sảnh Cao Thiết bày tỏ lời yêu, có thể nói một là do bức ép chính mình phải quyết định theo đuổi tiểu Âu, “Anh hùng cứu mỹ nhân”, hai là bị lời so sánh “Lão công cùng tình nhân” của cô kích thích hắn cho dù là giả thiết hắn cũng không muốn tưởng tượng cô có thể gả cho tên Kha Dục Nhân.
Nhưng vì sao lại hôn cô?
Diễn cũng không cần làm như vậy, hắn lại không sao kìm lòng nổi.
Bởi vì tiểu Âu sau khi nghe thấy lời hắn nói khuôn mặt ngây ra rồi hồng lên rất đáng yêu, bởi vì cô cầu xin hắn trước mặt mọi người ngàn vạn lần đừng quỳ xuống cầu hôn, lúc đó ánh mắt của cô mơ mơ màng màng rất mê người, ngữ khí rất mị hoặc, bởi vì….
Không có viện cớ, hắn chính là nghĩ muốn hôn cô.
Kia, hắn kỳ thật hiểu được.
Cho tới bây giờ hắn không phải không muốn đem tiểu Âu trở thành bạn gái của hắn, mà là quan hệ bạn thân cả đời không gì phá nổi, làm cho hắn hoàn toàn xem nhẹ tình cảm của chính mình đối với cô đã sớm vượt qua quan hệ bạn bè, qua cả là người