XtGem Forum catalog
Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323450

Bình chọn: 8.00/10/345 lượt.

ây”.“Cô…”, bị đánh trúng tim đen, Khổng Hy Âm muốn nổi trận lôi đình, nhưng chỉ biết đứng im, toàn thân run rẩy.Vẫn không dừng lại, Tịnh Ngôn tiếp, “Nếu như cô chuyển cái công sức bỏ ra lo về tôi sang lo cho Chu tiên sinh thì có lẽ tình hình đã được cải thiện rồi.” Nói xong, Tịnh Ngôn quay người bỏ đi.Vừa bước được một bước, chợt có bóng người xuất hiện trước cửa, trong phòng lúc này im ắng, không ai nói với ai lời nào, bất chợt Khổng Hy Âm cất giọng đầy vẻ ngạc nhiên, “Bố, bố đã đến rồi?”Khổng Dịch Nhân! Hai người nhìn nhau không nói câu nào, ông gật nhẹ đầu với Tịnh Ngôn, cái buổi tối xảy ra sự việc xuẩn ngốc nhất trong đời lại hiện về, đáng thương cho Tịnh Ngôn, cô đứng chết lặng trước hành lang, không biết xử xự ra sao. Bên tai chỉ nghe thấy tiếng Hy Âm nói với giọng oán trách lẫn ấm ức, “Bố, bố đến đúng lúc quá, cô ta.. cô ta…”“Hy Âm”, giọng nam trầm dễ nghe lại nhẹ nhàng vang lên, “Chu Thừa Khải đang đợi con ở ngoài đại sảnh, mau ra đi”.“Nhưng cô ta... bố, bố phải giúp con.” Khổng Hy Âm ngước mắt nhìn bố với ánh mắt cầu xin, rồi liếc qua Tịnh Ngôn với vẻ hậm hực.Cúi đầu nhìn vẻ mặt Khổng Hy Âm, Khổng Dịch Nhân vòng tay qua vai con gái, giọng ôn tồn, “Mau đi đi con”.Cảnh tượng chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng khiến Tịnh Ngôn, vốn đang muốn lặng lẽ bỏ đi, cũng phải dừng bước, cô cảm thấy sống mũi cay cay. Tịnh Ngôn thầm nhủ, “Sao cơ? Bản thân cô có gì tài giỏi cơ chứ, chẳng qua cô có được người bố là chỗ dựa vững chắc mà thôi, tôi chỉ dựa vào chính mình mà vẫn sống đàng hoàng thoải mái. Có gì đáng ngưỡng mộ đâu, đúng là vô vị!”. Tịnh Ngôn cảm thấy khó hiểu trước phản ứng của mình, “Không, không thể như thế”, cô dứt khoát quay người, bước đi thật nhanh. Tịnh Ngôn để áo khoác ở quầy lễ tân, khi bỏ ra ngoài cô cũng không quay lại để lấy, vừa bước ra cửa, Tịnh Ngôn vừa lấy chiếc di động để trong chiếc túi nhỏ xinh xắn, dừng lại trước thang máy và bấm số gọi. Tiếng chuông kết nối vừa dứt, đầu kia Phương Tòng Vân hớt hải, “Tịnh Ngôn, cô đi đâu vậy? Đại sứ đã đến rồi, tôi đang đi tìm cô đấy”.“Hiệu trưởng à, tôi thực sự xin lỗi, tôi có việc gấp phải đi ngay, ông cầm giúp tôi chiếc áo khoác để ở quầy lễ tân nhé.”“Sao?” Phương Tòng Vân ngạc nhiên, tiếp đó là những âm thanh hỗn tạp ở đầu dây bên kia, bất chợt, một giọng nói mơ hồ nhưng vô cùng quen thuộc vang lên, “Tịnh Ngôn, hôm nay em cũng đến sao?”.Chu Thừa Khải! Chiếc điện thoại dường như nóng ran, không kịp suy nghĩ gì, Tịnh Ngô vội vàng nhấn nút từ chối cuộc gọi.Bấm nút thang máy đi xuống, Tịnh Ngôn ngắm mình trong gương nhưng bỗng cảm giác bóng mình quá mờ nhạt. Một tiếng chuông vang lên, cửa thang máy lại mở ra, từ phía sau, một giọng nói quen thuộc, “Tịnh Ngôn, đợi chút đã”. Quay đầu lại thì thấy Phương Tòng Vân đang hớt hải chạy tới, khuôn mặt béo tròn của ông ta đẫm mồ hôi.Tịnh Ngôn cảm thấy trong lòng có lỗi, giọng cô ấp úng, “Hiệu trưởng…”.Phương Tòng Vân chạy đến trước mặt Tịnh Ngôn, thở không ra hơi, khó khăn lắm mới lấy lại bình tĩnh, ông đứng thẳng người, ngắt lời cô, “Thôi không cần nói nhiều, tôi hiểu, cô đợi chút tôi sẽ lấy áo giúp cô rồi đưa cô về…”.“Cảm ơn…” Tịnh Ngôn nhìn theo Hiệu trưởng với ánh mắt cảm kích. Cô bước ra khỏi thang máy và tự nhủ, “Như vậy là từ nay mình sẽ không phải gặp anh ta nữa”, Tịnh Ngôn thở phào nhẹ nhõm, nhưng bỗng nhiên lại có cảm giác như muốn quỵ xuống, cô tựa lưng vào bức tường cạnh cửa thang máy và cảm thấy ớn lạnh phía sau lưng, trong lòng trào dâng nỗi buồn vô tận.Để quên đi người mình yêu thì chỉ có hai cách. Một là để mọi chuyện diễn ra theo quy luật tự nhiên, hàng ngày hàng giờ vẫn nhớ đến hình bóng người ấy, nhưng cố gắng không gặp lại nhau, bạn sẽ quên đi người ấy theo thời gian, một tháng không được thì một năm, một năm không được thì hai năm, rồi sẽ có một ngày hình bóng người đó biến mất khỏi tâm trí mà bạn không hề hay biết, thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương lòng. Hai là yêu một người khác, như vậy những kỷ niệm cũ sẽ tàn phai theo năm tháng, đây là liều thuốc diệu kỳ nhất.Đáng tiếc lúc này Tịnh Ngôn không còn đủ tự tin để yêu một người khác. Do đó, cô quyết định chọn làm theo cách thứ nhất, dù biết cách đó đòi hỏi cô phải mất rất nhiều thời gian dằn vặt và đau khổ, nhưng Tịnh Ngôn tin rằng một ngày nào đó cô sẽ quên được người tình phụ bạc kia.“Tịnh Ngôn”, lại có tiếng gọi giật lại, nhưng không phải là Phương Tòng Vân. Tịnh Ngôn quay lại nhìn, tim cô trong phút chốc như ngừng đập. Cô quá bất ngờ vì chàng trai đang bước tới trước mặt cô chính là kẻ bội bạc mà cô đang cố gắng tìm mọi cách quên đi.“Tịnh Ngôn, anh biết Phương Tòng Vân đến, thế nào em cũng đến.”“Xin lỗi Chu tiên sinh, tôi đang chuẩn bị đi có việc, anh hãy quay trở lại đại sảnh với Khổng Hy Âm đi, cô ấy đã đợi anh lâu rồi.’“Hy Âm, có phải cô ta vừa đến tìm em?” Chỉ mới hai ngày không gặp, nhưng Chu Thừa Khải có cảm giác dài như hai năm. Hôm nay, Tịnh Ngôn mặc chiếc váy dạ hội màu nâu ôm sát người, càng lộ rõ thân hình mảnh mai, đôi vai gầy nhỏ, nhưng cô vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, càng khiến lòng anh đầy thương cảm. Tịnh Ngôn, đó chính l