Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329654

Bình chọn: 8.5.00/10/965 lượt.

như muốn ngửa mặt lên trời mà cười to.

Tôi dùng toàn bộ sức lực của mình để giữ cho bản thân không được hành động lỗ mãng.

Tôi mở miệng ra, phát hiện yết hầu của mình đang nghẹn lại, đau đến mức nốt nước miếng cũng khó khăn, “La Rochelle tiểu thư” Giọng nói của tôi khô nứt “Phí Như Phong và tôi cùng lắm chỉ là một chút duyên phận trước khi kết hôn với La Rochelle tiểu thư mà thôi, là vấn đề về quá khứ, giống như chủ quyền của Hongkong vậy, mặc dù có ẩn dấu rất nhiều sóng gió nhưng đến đúng thời điểm sẽ đứng lại vững vàng, La Rochelle tiểu thư có thể yên tâm!”

Đau là tôi đau, nhưng tôi chưa đánh mất chút lý trí cuối cùng, đúng vậy, quá khứ của cô và hắn là không thể thay thế được, nhưng chuyện của tôi và hắn cũng không nhất định là sẽ bị cô xóa sạch! Tôi sẽ biến mất trong cuộc sống của Phí Như Phong nhưng điều kiện đầu tiên là phải tới lúc đó, muốn đôi mắt Phí Như Phong chỉ có cô, cũng phải có năng lực đó mới được!

Trong phòng im lặng thật lau, La Rochelle sâu kín nói: “Liễu tiểu thư, tôi chờ hôn lễ với Phong đã 15 năm, mỗi khi tôi nhìn thấy sự dịu dàng ngọt ngào trong mắt Phong mỗi lúc nhớ về cô, tôi rất đau lòng, nhưng tôi biết, loại đau đớn này so với việc rời khỏi A Phong thì chẳng đáng một phần vạn, tôi khẳng định!”

Sự quyết tuyệt, khăng khăng một mực, loại thần thái liều chết và dứt khoát bao phủ toàn thân cô ấy, phóng ra một lực rung động khó hiểu! Lời nói này tuyệt đối có thể đem ra mà giáo dục người dân, tuyệt đối có thể làm cho bất cứ người phụ nữ nào xấu hổ, lùi bước!

Móng tay tôi đâm vào trong thịt, mười đầu ngón tay giấu trong lòng bàn tay đều đau đớn như bị tôi trong lửa, tôi biết La Rochelle đang dùng thủ đoạn cao minh nhất, ép tôi biết khó mà lùi, cô ấy dùng tình yêu lớn đến không thể vượt qua, khăng khăng một mực để ép tôi rời đi mà không mang theo một chút ảo tưởng nào, hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của cô ấy và Phí Như Phong! Tôi biết, nhưng tôi hoàn toàn không thể chống đỡ. Tôi còn có thể tranh giành sao? Tôi còn có thể tranh giành sao? Tôi còn có chỗ để mà tranh giành sao? Tim đau như bị dao cắt!

Quá khứ của Phí Như Phong, La Rochelle đã chiếm trọn, sức nặng của cô ấy đủ để khiến tôi không còn sự lựa chọn nào khác!

Bên ngoài ánh nắng tươi sáng, trong phòng hoàn toàn ảm đạm.

Chiết tiệt, chỉ có người đàn ông kia, mưu toan có được cả hai người phụ nữ, cái ý nghĩ này phải bị tru diệt!

La Rochelle nhìn tôi không đảo mắt: “Cô nhất định cũng không tưởng tượng được là, Giang Nặc là ân nhân cứu mạng của Phong, khi A Phong 13 tuổi, một mình chạy lên núi bị lạc đường, lúc đó đang là mùa đông, là Giang Nặc đã đi tìm hắn suốt ba ngày ba đêm, một người đầy vết thương cõng hắn xuống núi, vì thế mà Giang Nặc phải nằm trên giường hết một kỳ nghỉ!”

Sóng dữ từng đợt, từng đợt đánh tới, giống như bão tuyết cuồn cuộn, bị bao trùm trong đó, lạnh lẽo đến tận xương, tôi bị bao phủ, không thể thở nổi, tiếp theo tôi sẽ chết vì không thể hít thở.

Có thể để ngươi đem trái tim cho hắn, hắn nhất định từng ở cùng người khác, nếu đây là cơ hội duy nhất để mình có được hạnh phúc, vì sao muốn bỏ cuộc?

Thử một lần vì chính mình, Liễu Đình!

Giới hạn cuối cùng là đừng bao giờ dễ dàng giam giữ bản thân cả đời, nếu đến cuối cùng vẫn không được như ý muốn, đừng ngại ngần gì cả, đó cũng là tội không chiến mà bại.

Tôi ngã ngồi trên ghế, tôi đang hướng đến vực sâu không đáy mà rơi xuống!

“Liễu tiểu thư, Liễu tiểu thư.” Cô ấy ở bên tai không ngừng gọi tôi, tôi tự mình sa lưới, cứng rắn kéo mình trở về thực tế.

“Quan hệ của tôi và Phí Như Phong cũng chỉ là quan hệ trao đổi, tôi sẽ rời khỏi hắn, nhất định là vậy!” Tôi nghe thấy giọng nói rời rạc của mình.

“Hợp đồng kia chỉ là thứ rỗng tuếch, đó chẳng qua chỉ là Phong cam tâm tình nguyện chơi cùng cô…”

“Đối với hắn mà nói đúng là vậy, nhưng đối với Phí Thị gia tộc, thậm chí là cô bây giờ cũng không phải như vậy! Hợp đồng đó có liên quan đến mặt mũi các người, liên quan đến danh dự gia tộc! Các người cũng không muốn hợp đồng này bị công bố ra ngoài khiến cả xã hội thượng lưu chê cười chứ?” Hai đại gia tộc tuyệt đối sẽ không cho phép loại chuyện này xảy ra, mà tôi thì thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành!

Trên mặt La Rochelle hiện lên vẻ thương hại thản nhiên: Phong đã sớm đoán được bước đi này của cô, bút và con dấu đóng lên bản hợp đồng đó đều dùng loại mực đặc biệt, tồn tại lâu nhất là 6 tháng, nó bây giờ chỉ là trang giấy trắng mà thôi!”

Quanh tôi là một mảnh trắng xóa! Tôi liều chết cắn môi, giãy dụa đem ngụm máu tươi đang trào ra khỏi lồng ngực mà nuốt xuống.

“Liễu tiểu thư, cô bình tĩnh một chút, tôi đã vô tình làm tổn thương cô rồi!”

Tôi chạm vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ của cô ấy, rùng mình thật mạnh, trong nháy mắt tỉnh lại từ trong đau đớn, “Không! Cô cố ý! Từ lúc bắt đầu biết tôi, cô đã ẩn nhẫn đến hôm nay, là vì giờ phút này! Đây là một cuộc chiến bảo vệ cô đã chuẩn bị từ lâu, cô vốn muốn tôi bị thương triệt để, hoàn toàn knockout tôi!”

Cô ấy im lặng.

Tôi đẩy tay cô ấy ra, cô ấy đương nhiên sẽ không thừa nhận, càng không lưu lại sơ hở tro


XtGem Forum catalog