ộ Nghiên nằm trên giường ôm quyển từ điển tiếng Nhật, còn Trần Mặc Đông bên cạnh lại cầm quyển từ điển tiếng Đức rất nặng.
“Anh còn biết tiếng Đức sao?”
“Tiếng Anh của anh tốt hơn tiếng Đức.”
Trong lòng Lộ Nghiên khinh bỉ, ngày trước anh du học ở Mỹ, tiếng Anh của anh không tốt mới lạ.
“Em không hỏi anh học cái nào giỏi mà.”
“Sao em không suy nghĩ đi? Ý của anh là tiếng Đức của anh không tốt, nên bây giờ anh mới đang học.”
“Đọc cái này không bằng mua một cuốn tiểu thuyết tiếng Đức mà đọc, thú vị hơn nhiều.”
Trần Mặc Đông không để ý, tiếp tục lật quyển từ điển, Lộ Nghiên nghiêng đầu
nhìn qua không hiểu. Cô luôn thấy người Đức tỉ mỉ, câu nệ quá đáng, ngay cả cây cối cũng phân biệt âm dương. Học tiếng Đức rất khó với người
nước ngoài, nhưng Lộ Nghiên lại cảm thấy nó rất hợp với những người luôn sẵn sàng tinh thần khiêu chiến như Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông đẩy đầu Lộ Nghiên ra, mắt vẫn chăm chú nhìn trang sách.
“Có phải anh vì
chuyện đồ trang sức nên không vui à?” Từ lúc Lộ Nghiên thu dọn đồ trang
sức, biểu hiện của anh luôn luôn ở trong trạng thái: “Tôi rất lạnh lùng, đừng ai để ý tôi.”
“…”
“Quà cưới của Thẩm Tiếu, một đời mới có một cái, lẽ nào em không nên giữ gìn cẩn thận sao?”
“…”
“Anh ghen với Thẩm Tiếu sao?”
Trần Mặc Đông quay đầu, liếc nhìn cô, sau đó như nghĩ ra điều gì, lại lật quyển từ điển, hoàn toàn lơ là Lộ Nghiên.
“Anh không để ý đến em thì ngủ thôi.” Lộ Nghiên kéo tay Trần Mặc Đông, khiến anh chỉ còn một tay để lật sách.
“Đừng làm ồn, anh đang tìm xem từ “ghen” nói như thế nào bằng tiếng Đức.”
“Trần Mặc Đông, anh đi chết đi.”
Lộ Nghiên quay người nằm xuống, hối hận vì những việc vừa nãy mình đã làm. Cô nghĩ người như Trần Mặc Đông sao lại có thể ghen vì cô, huống hồ chỉ là một thứ đồ trang sức. Đúng là một tên đàn ông xấu xa vô tâm vô phế,
không biết yêu.
“Lẽ nào không phải là cô Thẩm kia đã thay ai đó tặng sao?” Trần Mặc Đông vòng tay ôm tấm lưng đang quay về phía anh.
Cả người Lộ Nghiên cứng đờ, cô vẫn luôn cho rằng đây là quà cưới của Thẩm
Nham, vì thế càng thêm phần quí trọng nó, nhưng quí trọng chỉ là quí
trọng, không phải là biểu hiện phản bội Trần Mặc Đông.
“Anh đã biết chuyện trước kia của em?” Lộ Nghiên nói rất nhỏ, nhỏ đến mức cô cho rằng chính mình cũng chưa hề nói ra.
“Đúng, ngay từ đầu anh đã biết, nhưng anh chỉ không hiểu em hiện tại thôi.”
“…”
Lộ Nghiên quay người, đối diện với anh, khóe miệng giương lên.
“Trần Mặc Đông, “ghen” trong tiếng Đức nói thế nào?”
“Anh mới tìm thấy từ “đố kỵ” thôi.” Anh đọc to từ đó lên một lần.
Lộ Nghiên cũng gà mờ học theo: “Nghĩa của từ đố kỵ và ghen không giống
nhau, tuy em không chắc chắn anh có đố kỵ không, nhưng em khẳng định,
Trần Mặc Đông, anh đang ghen.”
“Có lẽ anh nên tra kỹ lại từ điển.” Trần Mặc Đông khẽ cắn tai Lộ Nghiên khiến cô khẽ run lên, chui vào lòng anh trốn tránh.
“Anh mau thừa nhận hành vi phạm tội đi, nếu không em sẽ thi hành đại hình
hầu hạ đấy.” Lộ Nghiên thực sự bội phục người đàn ông này, chuyện đã rõ
ràng như vậy mà vẫn không chịu thừa nhận, lẽ nào thừa nhận mình ghen vì
vợ sẽ chết sao?
Trần Mặc Đông dùng nụ hôn để phủ lấp miệng Lộ Nghiên, hai người chìm vào thế giới của yêu thương.
Bất luận với mình hay với Trần Mặc Đông, hoặc với cả hai người, lần “truy
cứu” chuyện xưa này đơn giản là bước tiến thăng hoa trong tình cảm của
hai người. Đáy lòng Lộ Nghiên lúc này đã vô cùng thông suốt. Nhưng nếu
có một ngày chuyện như vậy đột ngột xuất hiện ở phía Trần Mặc Đông, cô
sẽ có một phản ứng khác. Cô sẽ không giống Trần Mặc Đông hiện tại, trước sau luôn đặt mình ở vị trí tao nhã, không chịu vì đối phương mà cúi
đầu, truy vấn một chút. Cuộc sống luôn luôn bận rộn – Câu nói này thật sự thích hợp với kiểu người
như Trần Mặc Đông, bận rộn vì gia đình, bận rộn vì công việc, đương
nhiên đa số là bận rộn với công việc; còn kiểu người như Lộ Nghiên cũng
bận rộn, nhưng lại là sự bận rộn quay vòng, trải qua từng ngày với những việc vụn vặt, mơ hồ. Có lúc cô nằm trên giường nghĩ xem ngày hôm nay đã làm những gì mà không nghĩ ra nổi.
Cuộc sống sau khi kết hôn
nhạt dần những thứ tình cảm mãnh liệt, vài điều nhỏ nhoi còn lại cũng
khiến người ta không quá ngạc nhiên, cuộc sống bằng phẳng đến nhạt nhẽo.
Lộ Nghiên đang quấy cháo yến mạch nhưng cô không có cảm giác thèm ăn, sự
vô vị của đồ ăn trong tay đã đủ thể hiện sự nhạt nhẽo của cuộc sống rồi. Lộ Nghiên ngẩng đầu phát hiện TV đang dừng ở kênh tin tức, cô lôi chiếc điều khiển TV nằm dưới đệm ra, chuyển tới kênh bình thường mình muốn
xem. Đôi khi những lúc thế này, hai người sẽ “đánh nhau” vì kênh TV, Lộ
Nghiên sẽ sử dụng chút mưu mẹo của mình. Hiện tại cô thấy việc được
chiến đấu như vậy thực sự rất ngọt ngào. Nhìn hình ảnh ca sĩ chập chờn
trên TV, cô không hề cảm thấy vui vẻ, cuối cùng cô lại chuyển về kênh
tin tức. Bỗng dưng cô cảm thấy bản thân làm như vậy giống như mình đang
thương nhớ Trần Mặc Đông, vì vậy cô kiên quyết dứt khoát tắt TV.
Tiếng điện thoại vang lên trong căn phòng trống khiến Lộ Nghiên giật mình. Đó là điện thoại