Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325941

Bình chọn: 7.5.00/10/594 lượt.

và trở thành một thành viên của nhóm người lang thang trong đó. Khi ấy, cô và anh Lý Bối Lỗi đang sống ở nhà bà nội. Lần đầu tiên gặp anh em họ, người hàng xóm có hỏi: - Lớn lên, các cháu muốn làm gì? - Cháu muốn trở thành một nhạc sĩ dương cầm. - Anh Lý Bối Lỗi ngẩng đầu lên đáp. - Cháu muốn đi lang thang. - Lý Bối Nhĩ cúi đầu nhìn xuống chân mình nói. Người hàng xóm và bà nội của họ đều ngỡ ngàng, sao một bé gái năm tuổi lại có thể nói ra những điều như vậy chứ. Ngày sinh nhật tròn năm tuổi, mẹ cô đã tặng cho cô cuốn Tam Mao lưu lạc ký. Mỗi tối, trước khi đi ngủ, cô đều tựa vào mẹ và nghe mẹ đọc một câu chuyện trong đó. Bối Nhĩ biết Tam Mao, biết cậu bé lang thang khổ sở không nơi nương tựa từ khi đó. Cậu ấy còn nhỏ như vậy mà đã phải chịu đựng một cuộc sống khốn khổ, nhưng cậu ấy vẫn dựa vào ý chí ngoan cường của bản thân, vẫn không từ bỏ dũng khí sống của mình. Ngày bố mẹ đưa cô đến nhà bà nội, cô đã từng cho rằng mình đã biến thành Tam Mao cô đơn không ai yêu thương. Cô không thể đối diện với tình yêu mà bà nội dành cho anh Lý Bối Lỗi, cô càng không thể chấp nhận việc mình bị coi thường. Cô muốn rời khỏi nơi đó, đi lang thang một mình. Cô đã từng thử bỏ nhà đi năm cô năm tuổi nhưng cô chẳng biết đi đâu. Cuối cùng, cô đã trốn vào nhà kho nhỏ phía sau nhà bà nội. Cô mãi không thể nào quên ngày hôm đó. Cô trốn trong nhà kho đưng vô số đồ đạc linh tinh, gió lạnh luồn qua khung cửa sổ chưa đóng thổi vào mặt cô. Cô kiễng chân, cố bám vào tường, rướn người lên để đóng của sổ nhưng mảnh vôi phía trên bờ rơi đầy lên đầu cô. Cô sợ hãi ngồi sụp xuống nền xi măng. Hai đầu gối cô đều bị trầy xước. Cô dùng đôi bàn tay nhỏ bé lấm lem của mình để bịt vết thương đang chảy máu. Nỗi sợ khủng khiếp và cảm giác cô đơn dần dần xâm chiếm cả con người cô. Cuối cùng, anh Lý Bối Lỗi đã tìm thấy và cõng cô ra khỏi nhà kho đáng sợ đó. Cũng từ đấy, cô từ bỏ ý định bỏ nhà ra đi. Anh Lý Bối Lỗi đã hy sinh mọi thứ để cô có niềm tin vào cuộc sống, gạt bỏ ý định đi lang thang để được tự do của cô. Nhưng gần đây, những hiểu lầm của anh Lý Bối Lỗi khiến cô cảm thấy không yên, cảm giác cô độc bị cuộc sống bỏ rơi lại đến với cô. Cô muốn trốn chạy. Cô đặt chiếc va ly du lịch màu đỏ xuống dưới chân, nhẹ nhàng gục đầu lên chiếc va ly đó, lặng lẽ nhìn thành phố ồn ào náo nhiệt mà không biết mình sẽ đi đâu. Một cô gái trẻ, cao ráo ngồi xuống bên cô, mãi sau, cô ấy mới mở miệng hỏi cô: - Xin hỏi, cô có phải là Bối Nhĩ không? Cô ngẩng đầu nhìn côgái xinh đẹp xa lạ bên cạnh và có cảm giác hình như cô đã gặp cô ấy ở đầu rồi, nhưng cô không thể nhớ ra nổi. - Chúng ta đã từng gặp nhau một lần, ở nhà anh Dã Tốt. Có thể là cô không nhớ tôi. Ánh nắng chiếu lên làm da trắng ngần của cô gái đó càng làm cho khuôn mặt của cô trở nên ửng hồng. Dưới ánh nắng chói chang, Bối Nhĩ mở mắt nhìn cô ấy và chợt nhớ ra, đây chính là cô gái ở nhà Dã Tốt hôm đó. Cô ấy ngồi bên Bối Nhĩ nở một nụ cười thân thiện, cô ấy nói: - Cô sắp đi xa sao? - Tôi không biết mình sẽ đi đâu nữa. - Bối Nhĩ tiếp tục gục đầu vào chiếc va ly, buồn bã nói. - Tôi bị lạc đường rồi... - Ồ! Hóa ra là vậy. - Cô ấy đứng lên kéo tay cô, dịu dàng nói. - Tôi đưa cô về nhà nhé. Bối Nhĩ không nói gì, chỉ thẫn thờ nhìn đoàn tàu chạy qua trước mặt như một đứa trẻ bị người ta bỏ rơi. Cô ấy nhìn cô, trong ánh mắt cô hiện lên vẻ hoảng hốt bất an. Dung nhan xinh đẹp của cô bị một làn sương u ám che khuất khiến người ta đều cảm thấy xót thương. Ðây chính là nguyên nhân Dã Tốt không thể nào quên được cô Cô gái đó thầm nghĩ. Khi trời tối dần, cô gái đó đã đưa cô về nhà mình. Cô ấy không hiểu tại sao mình lại đưa cô về nhà. Cô ấy chỉ muốn làm gì đó cho cô mà thôi. - Cô ngồi nghỉ một lát đi. Tôi đi chuẩn bị nước tắm cho cô. Lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm. - Cô gái đó nói. Bối Nhĩ vẫn không nói lời nào. Tại sao cô lại đi theo cô gái xa lạ mới chỉ gặp nhau có một lần về nhà, đến cả cô cũng không hiểu nữa. Dù sao cô cũng không còn nơi nào để đi. Thành phố này lớn như vậy nhưng chẳng hề có chỗ nào cho cô sống cả. Khi cô thật sự ra ngoài, cô mới phát hiện ra rằng cuộc sống lang thang khiến cho con người ta mệt mỏi. Cô chạy ra ngoài để bản thân tỉnh táo hơn một chút nhưng cô đâu ngờ rằng, mới chỉ xa nhà có vài tiếng đồng hồ mà cô lại càng đau lòng hơn thế này. Năm nay cô đã hai mươi sáu tuổi nhưng cô vẫn giống cô bé không hiểu sự đời năm đó, cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch. - Cô muốn ăn gì? - Cô gái đó từ nhà tắm bước ra, ngồi xuống trước mặt cô hỏi. - Tôi chỉ muốn yên tĩnh một lát thôi. - Cô nói. - Cô như vậy sẽ khiến người khác lo lắng đấy. Cô mệt à? Cô có muốn tắm nước nóng không? - Cô gái đó mỉm cười hỏi cô như thể đang nịnh một đứa trẻ. - Tại sao cô lại đưa tôi về nhà? - Bối Nhĩ bỗng hỏi. - Tôi không muốn cô đi lang thang trên phố. - Tại Sao? - Vì nếu cô đi lang thang trên phố sẽ có người đau lòng. Tôi không muốn thấy người đó đau lòng. - Cô yêu Dã Tốt ư? - Cô mở to mắt hỏi cô ấy. Cô ấy không nói gì mà chỉ đứng dậy nhìn ra ngoài của sổ. Phòng trọ cô ấy thuê là một nơi phồn hoa. Cô ấy sống ở tầng mười lăm. Mỗi


XtGem Forum catalog