Old school Easter eggs.
Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326035

Bình chọn: 7.00/10/603 lượt.

chuyện đã được định sẵn rồi, có nói cũng chẳng ích gì đâu ạ. - Việc gì con phải ương bướng như thế? Mẹ mấy nó vẫn còn rất yêu con. Tại sao con không cho nó một cơ hội chứ? - Mẹ cô khuyên. - Mẹ đừng nói nữa. Con muốn được yên tĩnh một mình. - Cô ngồi sụp xuống, hai tay bưng lấy mặt, đôi vai cô co lại, tấm thân gầy gò dựa vào tường như thể bức ảnh cũ bị bụi phủ đầy. Cô không nói với mẹ cô rằng cô đã từng đến nơi anh ở để tìm, nhưng người mở cửa cho cô lại là một người con gái khác. Chính vào phút giây đó, toàn bộ ý chí của cô đều sụp đổ. Tuy đau lòng nhưng có không hề trách anh, thậm chí cô còn hiểu anh. Chẳng ai yêu cầu ai nhất định phải đợi đối phương quay về. Tất cả những nhớ nhung và chờ đợi chẳng qua chỉ là một mình cô tình nguyện thôi. Nhưng ai có thể hiểu cho cô đây? Không có ước mơ, bây giờ đến cả tình yêu cũng rời bỏ cô, chẳng lẽ cô có thể thành kẻ không nơi nương tựa thế sao? Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì? Là người yêu phản hội hay là số phận trêu đùa cô? Cho dù thế nào, đến giờ cô vẫn yêu anh. Nếu chuyện tình cảm bắt buộc phải làm tổn thương người khác thì cô nguyện gánh chịu tất cả. Cô không thể gặp lại anh. Cô sợ nếu gặp anh rồi thì cô sẽ không nỡ bỏ anh. Nếu anh đã có lựa chọn mới của mình thì cô cũng không thể chiếm giữ anh nữa. - Nó vẫn không chịu ra. - Mẹ Khả Lam từ phòng cô bước ra nói với Lý Bối Lỗi. - Xin cô chuyển lời với cô ấy giúp cháu rằng, cháu sẽ đợi cô ấy, cho dù là năm năm hay mười năm, cháu vẫn sẽ đợi cô ấy, đợi đến khi cô ấy chịu ra gặp cháu mới thôi. - Haizzz! Sao hai đứa con lại ương bướng như vậy chứ. Chúng ta thật sự không biết phải làm thế nào mới được đây. - Mẹ Khả Lam chán nản lắc đầu. - Cháu cũng không biết nữa. Nếu có ấy đã về thì tại sao cô ấy lại tránh mặt cháu? Nhưng cháu nghĩ là Khả Lam có lý do để làm như vậy, cháu sẽ không ép cô ấy. Mai cháu đi công tác ở Anh. Cháu chỉ muốn gặp cô ấy một chút thôi. Cô ấy không muốn gặp cháu cũng không sao, cháu sẽ đợi cô ấy. Cháu cảm ơn cô chú. Cháu xin lỗi vì đã làm cô chú lo lắng. - Lý Bối Lỗi nói năng có chút lộn xộn. Cuối cùng, anh khom lưng cúi chào hai ông bà. - Rồi nó sẽ nghĩ thông suốt thôi. Cháu nhớ chăm sóc bản thân đấy nhé - Hai ông bà dặn dò anh. - Vâng ạ. Lý Bối Lỗi từ trong nhà Khả Lam bước ra, anh ngồi thẫn thờ một mình trong xe. Ðã có lúc, những bộn bề của cuộc sống trói buộc tình cảm anh, khiến anh không thể nào thích ứng được. Khi Khả Lam ra đi, anh vô cùng đau lòng nhưng anh không biết mình có cần giữ cô ở lại hay không. Cô là một cô gái có cá tính tự lập và đầy những ước mơ hoài bão, nên anh không muốn dùng tình yêu để níu bước chân cô theo đuổi cuộc sống tốt đẹp của mình. Nhưng anh không thể ngờ rằng, có đã lựa chọn ra đi để mong anh được hạnh phúc. Khi đó, cô đã hoàn toàn không thể chơi đàn vi ô lông được nữa còn anh cũng bị dằn vặt đau khổ. Cô không ngờ, quả cân đè trên người anh lại càng nặng hơn. Một mình cô đến đất nước xa lạ đó, sống những ngày tháng lạnh lẽo không người chăm sóc, sống ở thành phố đầy những ước mơ mà lại không thể chạm tới ước mơ của mình là chuyện khiến người ta đau lòng biết mấy. Đến giờ, anh đã hiểu được nỗi khổ tâm của cô, anh quyết định đến tìm cô, tìm lại những tình cảm đã mất trong năm năm qua, nhưng cô không chịu gặp anh. Anh đau khổ và phiền não, không biết nên làm thế nào để có được hạnh phúc. Anh vùi đầu vào vô lăng, cảm thấy trái tim đang đập loạn nhịp. Bỗng nhiên, có người gõ cửa kính xe, anh ngẩng đầu lên, một cô gái gầy gò đang cười với anh. Anh nhanh chóng mở cửa xe lao ra ôm chặt lấy người con gái trước mặt. - Anh khỏe thật đấy! Anh sắp bóp vỡ vụn xương em ra rồi đây này. - Cô nói. Lúc này anh vẫn không nỡ buông cô ra mà nhìn cô với ánh mắt đầy yêu thương: - Tại sao em không chịu ra gặp anh? - Anh hỏi cô. Cô tránh không trả lời mà dùng tay gạt mấy sợi tóc rối nước trán anh, cô nói: - Anh làm sao thế này? Anh không còn đẹp trai như trước nữa. - Em trả lời câu hỏi của anh đi. - Em cũng đã thay đổi rất nhiều. - Cô vẫn chuyển chủ đề câu chuyện. Anh nhìn cô, sắc mặt trắng bệch, giống một cô gái đáng thương đang bị bệnh nặng. - Em vẫn rất xinh đẹp. – Anh an ủi. - Anh nói dối. - Cô lật lại ngay nhưng cô vẫn cười. Ðây là nụ cười đầu tiên kể từ khi cô về nước, nụ cười như nắng xuân chiếu sáng. Khi bạn yêu một người, bạn sẽ phát hiện ra rằng, trong những ngày tháng đầy u ám, chỉ cần người bạn yêu mỉm cười thì nụ cười đó có thể thắp sáng cả thế giới của bạn. - Anh xin lỗi. - Anh bỗng nói. - Tại sao anh lại xin lỗi? - Anh không nên để em đi một mình. Nếu anh biết... - Anh đừng nói nữa. - Cô bịt miệng anh. - Chẳng phải cuộc sống của anh đang rất tốt sao? - Chẳng tốt chút nào. - Anh nói. - Anh đã thử quên em anh không làm được. - Em đã đi tìm anh nhưng kết quả là em lại nhìn thấy một người con gái ra mở của. Em nghĩ đó là... Anh lại ôm cô vào lòng thật chặt, dịu dàng nói: - Em đừng ngốc như vậy. Em nghĩ là anh sẽ ở bên người khác sao? - Em không chắc nữa. - Cô gục mặt vào vai anh khóc mà nói. - Năm năm rồi, em không dám chắc mọi chuyện. - Em muốn anh làm thế nào? - Em không biết. Em