có vẻ giống như một nhạc công, sơ mi trắng đã tiết lộ thân phận sinh viên của anh ta. Tất cả sinh viên
đại học bọn họ đều mê màu trắng. Mỗi lần tham dự câu lạc bộ thơ sinh
viên, cùng nhau tụ tập trên bãi cỏ, áo sơ mi còn trắng hơn cả tuyết…
Ban nhạc đầu tiên là “Những Cậu bé Dưới đất.” Sáng nay tôi vừa mua album
Giác ngộ của họ. Thật là tệ khi họ phải biểu diễn ngay từ lúc đầu, bởi
vì cũng phải mất một lúc lâu khán giả mới thực sự hòa nhập. Thực tế là
khán giả chẳng bao giờ cuồng nhiệt với họ vào đêm đó.
Tôi và Tử Dư xô đẩy để lên hàng đầu, nơi chúng tôi đứng trong khói thuốc mờ mịt.
Khi ban nhạc thứ ba xuất hiện, tôi kinh ngạc nhận thấy chính anh sinh viên
mặc áo trắng nọ lại là ca sĩ chính. Bọn họ hát say mê về tình yêu và lý
tưởng, về những nỗi đau trong tim mà những người tình của họ không bao
giờ hiểu rõ; sau mỗi ca khúc bọn họ nhận được những tràng hoan hô “cảm
ơn và tạm biệt” ầm ầm từ phía khán giả, những người đã nhìn chằm chằm
vào họ vô cảm, đợi họ nhận ra rằng có cái gì đó không ổn và đủ sáng suốt để tự hiểu rằng đã đến lúc phải biến khỏi sàn diễn. Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, có thể là do kiếm được một hợp đồng biểu diễn cũng chẳng dễ
dàng gì, bọn họ cứ ghì chặt lây nhạc cụ và chẳng chịu rời sàn. Trong khi đó, ca sĩ hát chính vẫn tiếp tục hất tung những mớ tóc vốn-chẳng-dài-gì của mình, còn tôi đành cúi xuống, không thể nào chịu đựng được việc
nhìn anh ta lâu hơn nữa.
Ban nhạc “Ruồi xanh” ghi trong quảng cáo không hề thấy xuất hiện. Sau khi
nghe thêm những bài hát của khỉ do nhiều ban nhạc kinh tởm nữa trình
diễn, đầu tôi cảm thấy như bị lèn chặt bằng bông. Nước ngọt làm tôi thấy phát ốm, còn khói thuốc thì khiến tôi bị đau đầu.
Cuối cùng ban nhạc “Động vật Máu lạnh” mới ra sàn diễn. Ban nhạc mà Lý Kỳ
bảo đã làm “mất mặt người Sơn Đông” này đêm nay đã làm họ mở mày mở mặt. Cái áo phông của Tạ Thiên Tiếu, in hình quốc kỳ nước Anh ở sau lưng,
phơi ra hai cánh tay giơ xương của anh ta. Dây guitar của anh ta cũng
trưng cờ nước Anh. Bọn họ chơi những ca khúc tôi đã từng nghe khi đi
phỏng vấn họ, và sau mỗi bài hát đều là những khỏang im lặng kéo dài
trước khi khán giả như sực tỉnh bắt đầu vỗ tay ầm ầm. “Đ. mẹ hay quá!”
một gã nào đó đằng sau tôi gào lên bằng cái giọng the thé. Tôi nghĩ chắc đó là tiếng của Lưu Phong.
Trong lúc nghỉ giải lao, tôi tìm được một chỗ ngồi ở hàng ghế đầu, khá là dễ
chịu, cho tới khi mọi người đứng hết cả lên và tôi chẳng còn nhìn thấy
gì nữa. Vì vậy nên tôi ngồi hẳn lên thành ghế, chân để lên chỗ ngồi. Tử
Dư ngồi hẳn lên bàn, chân thõng xuống sàn. Đột nhiên tôi nghe tiếng một
anh chàng gần đó nhắc đến cái tên Giang Hi, và còn nói rằng đó là một
nhà thơ tuyệt diệu.
“Có phải anh nói tới Giang Hi chuyên viết trên báo Âm nhạc và Đời sống?”
Tôi hỏi anh ta. Anh ta nhìn tôi, mắt kính lóe sáng. “Đúng người đó đó!
Bạn quen anh ấy? Anh ấy là một thi sĩ lớn! Hay khủng khiếp, hơn những
người như Y Sa nhiều.”
“Tôi thích Y Sa,” tôi độp lại.
“Bạn biết anh ta?”
“Anh ấy là biên tập viên tờ Bạn văn ở Tây An, đúng không nào?”
“Bây giờ anh ta đang có mặt ở Bắc Kinh.”
“Anh nói sao?”
“Ngày mai anh ấy sẽ đọc thơ ở bar Hòang Đình.”
Mấy phút sau, anh chàng bốn mắt đó bưng cốc bia ngồi bên tôi nói, “Bạn học ở đâu vậy?”
“Bắc Đại.”
Anh ta nhìn tôi nghi ngờ. “Năm thứ mấy?”
“Năm đầu.”
“Chuyên ngành nào?”
“Báo chí.”
Anh ta nhìn tôi nghi ngờ ra mặt. “Bạn ở phòng số mấy?”
“Tôi ở ngọai trú,” tôi giải thích, nhưng rồi không nhịn được nữa tôi phá lên cười. “Tôi học trung học năm đầu.”
“Chẳng phải bạn vừa nói đã học đại học?”
“Đùa chút thôi,” tôi nói. “Còn anh?”
“Anh học ở Bắc Đại…”
“Cứt đái thật!” tôi rủa thầm trong bụng. Anh ta chẳng giống thế một tẹo nào, chẳng có cái vẻ đó. Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, Bốn Mắt bèn nói, “Thôi
được, mình ở Trường Nghệ Thuật Quân đội.” Rồi anh ta cho tôi xem quần,
chiếc quần quân nhân, và tôi phải thừa nhận, đó là bộ quân phục rất đẹp. Rồi anh chàng còn chìa thẻ sinh viên ra. Tôi vẫn chưa thực sự tin anh
ta lắm nên tôi nhìn kỹ bức ảnh. Đúng anh ta thật.
“Em đi một mình à?”
Tôi do dự một lát rồi chỉ vào Tử Dư. “Em đi với bạn.”
“Ồ!” Anh ta rụt tay lại và đã định nói cái gì đó nhưng lại thôi. Điệu bộ rất ranh mãnh.
Tôi vẫn còn nhức đầu, nên tôi ra ngòai cho thóang. Bên ngòai trời rất lạnh, tôi đóan chừng đã quá nửa đêm rồi. Tôi chỉ ở ngòai vài phút rồi lại trở lên lầu. Khi tôi đến bên bàn, Bốn Mắt lại bước tới.
“Anh là Thạch Quân,” anh ta nói. “Còn em?”
Tôi nghĩ một lát. “Đây, để tôi ghi cho anh.”
Anh ta chuyển đến một cuốn sổ địa chỉ với những trang giấy đã ghi đầy những tên người. Tôi tìm một chỗ và ghi tên tôi. Tôi dừng một lát rồi thêm cả số điện thọai.
“Lâm Gia Phù,” anh ta đọc.
“Ở đây nói chuyện không tiện,” anh ta nói. “Chúng ta ra ngòai một lúc nhé?”
Trong lúc đi xuống lầu, tôi nói, “Thật không thể chịu nổi cái ban nhạc vừa
rồi! Lúc nào cũing tình yêu thế này, tình yêu thế kia làm tôi muốn phát
điên!”
“Một cô bé mười lăm tuổi thì biết gì về yêu đương?” anh ta hỏi từ