tiếng gào la ó.
Chu Mạch Mạch nhìn hắn đau nhức kêu gào như vậy, đã quên hắn không phải
là một tiểu hài tử mười hai tuổi, la lên: “Đừng đánh! Rất tàn nhẫn, đừng đánh!”
“Mạch Mạch, hắn chính là một hung thần ác độc đã năm mươi tuổi rồi!” Đằng Tế nhắc nhở nàng.
“Nhưng mà ….” Nàng vẫn còn không đành lòng.
Lúc này, Bất Động trốn khỏi Hắc Lượng, nhảy lên chạy hướng về phía bên
trái, tiếp theo cấp tốc kéo mười mũi tên, nhắm ngay Vũ Tuyệt Luân một
tiễn, làm cho Bất Lão thừa cơ tránh ra.
Vũ Tuyệt Luân cuốn trường tiên trở về, phá hủy mũi tên nhọn, cười lạnh nói: “Xem ra, Bất Lão này không hề có chút bản lãnh nào…”
Bất Động giận dữ, không đợi hắn nói xong, lại lần nữa kéo cung bắn thẳng đến Chu Mạch Mạch.
Vũ Tuyệt Luân không tới cản lại, vẫn trực tiếp công kích Bất Lão, bởi vì hắn biết rõ có Đằng Tế, Chu Mạch Mạch không có việc gì.
Thật sự, tiễn mới đi được phân nửa đường đã bị Đằng Tế tay không bắt
được, nhãn lực tinh chuẩn kia cùng sức nắm, làm cho Bất Động cả kinh
đứng ngây dại.
Kỳ Lân Vương… Rốt cuộc là ai?
Mà Hắc Lượng lúc này ở giữa khoảng không, tung một chiểu Hổ Quyền đánh
về phía bụng hắn, hắn đau đến ngã người về phía sau, nhưng vẫn như cũ
nhịn đau đứng vững, nhằm phía Bất Lão, dùng trường cung thay Bất Lão đỡ
trường tiên của Vũ Tuyệt Luân một roi, tiếp đó hét lớn: “Bất Lão, ngươi
đi trước!”
Động tác Bất Lão mặc dù gọn gàng, nhưng không ngờ vẫn bị Vũ Tuyệt Luân
đánh vài roi, Bất Động thay hắn ngăn cản, đột nhiên nhanh trí khẽ động,
đứng dậy chạy hướng về phía Chu Mạch Mạch, trong miệng quát gọi: “Ân
nhân cứu mạng! Tỷ tỷ, cứu ta!”
Chu Mạch Mạch ngẩn ngơ, tâm mềm nhũn, đã quên nhắc nhở của Đằng Tế, đưa tay tựu thì ôm lấy hắn.
“Mạch Mạch, cẩn thận!” Vũ Tuyệt Luân cùng Đằng Tế cùng kêu lên quát bảo ngưng lại, nhưng đã muộn một bước.
“Bất Lão trở tay lấy ra một khẩu súng lục đặc chế, nhắm ngay động mạch
cổ của nàng, âm thanh trẻ con lập tức hóa thành cười gằn: “Đừng nhúc
nhích, di chuyển một bước ta lập tức giết nàng!”
Chu Mạch Mạch lúc này đây mới biết được mình có bao nhiêu ngu xuẩn, nàng ân hận mà nhìn Vũ Tuyệt Luân, toàn thân run rẩy.
Vũ Tuyệt Luân nóng ruột mắng: “Ngươi cái đồ ngu ngốc này! Ngươi…”
“Xin lỗi….” Nàng run giọng nói.
“Hừ! Đi theo ta.” Bất Lão quát lên dẹp đường.
Bất Động đi trước trèo lên thang dây máy bay trực thăng vừa hạ xuống, tiếp theo, Bất Lão cũng áp giải Chu Mạch Mạch trèo lên.
“Mạch Mạch!” Vũ Tuyệt Luân ngẩng đầu nhìn Chu Mạch Mạch, gấp đến độ giậm chân lên.
“Đi!” Bất Động trèo lên máy bay trực thăng ló đầu phía sau hô to.
Máy bay trực thăng từ từ di chuyển lên cao, Bất Lão cùng Chu Mạch Mạch
như là treo ở giữa không trung, lúc này, Bất Lão cười gian ác, đối với
Vũ Tuyệt Luân thúc thủ vô sách lớn tiếng nói: “A… Hỏa kỳ lân, ngươi rất
yêu nàng sao? Ta khiến cho ngươi nếm thử tư vị đau đớn đánh mất tình
yêu.” Nói xong, hắn nhằm ngay sau gáy Chu Mạch Mạch kéo cò…
Ngay khoảnh khắc nguy hiểm này, trường tiên Vũ Tuyệt Luân vung lên, quấn lấy mắt cá chân Chu Mạch Mạch, lại từ bên hông xuất ra một viên bom hắn tự chế, ra sức ném về phía trong trực thăng, phút chốc, một tiếng nổ
tung, tia lửa bom tràn ra, trong nháy mắt, máy bay trực thăng bị lửa bao lấy, phi công cùng Bất Động bị nhốt tại bên trong ngọn lửa, trong máy
bay đau đớn kêu gào.
Bất Lão sợ đến hoảng hồn, Vũ Tuyệt Luân lợi dụng cơ hội dùng sức kéo một cái, đem Chu Mạch Mạch từ trên thang dây kéo xuống.
“A…” Chu Mạch Mạch sợ hãi kêu lên ngã xuống.
Hắn vội vàng nhảy lên trước, đang muốn đón lấy nàng, Bất Lão xoay mình
buông tay nhảy xuống theo, nhào đầu chộp vào trên người nàng, giơ súng
bắn về phía hắn.
“Tuyệt Luân!” Đằng Tế cấp bách quát.
Hắn khéo léo nhảy về một bên tránh ra, đồng thời, một tiếng nổ ầm ầm
vang dội, toàn bộ máy bay trực thăng nổ tung, ngay tức khắc tia lửa tản
đi khắp nơi, trực tiếp rơi xuống trên mặt biển.
Bất Lão và Chu Mạch Mạch cũng bị đánh rơi xuống trên boong tàu, hai
người ngã thành một đống, Vũ Tuyệt Luân và Đằng Tế kinh hãi, lập tức
chạy hướng về phía bọn họ.
Bất Lão thoi thóp mà ngã bên cạnh Chu Mạch Mạch, lưng hắn bị một mảnh
nhỏ máy bay bắn trúng, huyết nhục mờ nhạt, mà Chu Mạch Mạch thì lại ngất đi.
“Mạch Mạch!”
Vũ Tuyệt Luân lòng nóng như lửa đốt, đưa tay chuẩn bị ôm lấy nàng, Bất
Lão lại đột nhiên đem nàng chặn lấy, đem máu trên tay hắn điên cuồng chả vào trong miệng nàng.
“Ngươi làm cái gì?” Vũ Tuyệt Luân tức giận quát một tiếng, đưa tay định
giật hắn lại, Đằng Tế lại đột nhiên xông tới ngăn cản hắn.
“Coi chừng! Đừng chạm vào máu hắn!” Đằng Tế kinh hãi quát gọi.
“Làm sao?” Hắn khó hiểu nhìn Đằng Tế.
“Hắc…” Bất Lão ngẩng đầu lấy chút khí lực còn lại nhìn Vũ Tuyệt Luân và
Đằng Tế cười to, tiếp đó hơi thở mong manh đứt quãng nói: “Đây là tối
hậu ta tặng cho ngươi…. Nguyền rủa… Ai ăn máu ta… Người nào đó sẽ cùng
ta…. Như nhau…”
Lời còn chưa dứt, hắn trừng trừng hai mắt khí tức không còn.
“Hắn đang nói cái gì? Đây là cái ý tứ gì?” Hắn hoảng sợ nhìn thi thể
thiếu niên Bất Lão quỷ dị kỳ lạ, trong lòng một trận không được tự
nhiên.
Đằng