The Soda Pop
Búp Bê Khiêu Vũ Với Ai

Búp Bê Khiêu Vũ Với Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323622

Bình chọn: 8.5.00/10/362 lượt.

do một kẻ lười biếng

đổi tên gửi cho mình thì sẽ thế nào?

- Chép

lại thì vẫn là nội dung ấy mà. Hơn nữa nét chữ của người ta đẹp hơn của mình

mà.

- Không

có thành ý. Cô không còn gì để nói.

- Thế

thì biết làm thế nào, chưa chắc anh ấy đã đọc nó. Tiểu Thái nằm bò ra bàn, viết

tên mình lên bì thư vừa mới mua. Thỉnh thoảng cô ấy cũng trọng sắc khinh bạn.

Lớp học của hội trưởng hội học sinh đang liên hoan đón xuân. Sau buổi liên hoan

sẽ nghỉ tết. Nếu là bình thường thì Tiểu Thái sẽ không có dũng khí ấy. Cô là

quả hồng mềm nhũn chỉ biết ăn to nói lớn.

Xuân

Phi mở cánh cửa của phòng họp. Trên bàn không có giáo án. Bóng tôi lạnh buốt và

đột ngột khiến cô tức giận. Đúng là quá đáng, cứ làm như chỉ có một mình cô

sống trong mùa đông giá rét này. Cô giáo là một người ích kỷ, cứ tưởng rằng chỉ

cần hai câu khen ngợi là có thể khiến cô vui mừng như trúng thưởng. Cô không

phải là học sinh tiểu học, lại còn ngoan với không ngoan. Đúng là một bà già

đáng ghét, tâm lý có vấn đề, mãi không lấy được chồng.

Tuy rất

ức chế nhưng cô vẫn phải ngồi xuống để tìm. Cánh cửa nặng trịch của phòng họp

giống như tiếng rên rỉ của bệnh nhân. Màng nhĩ bị nén xuống, trái tim cũng

nguội lạnh. Nơi đây gần như không có học sinh đến, ánh sáng chiếu vào phòng qua

chiếc cửa nhỏ trên bức tường cao vút. Ánh sáng chiếu vào chân của Xuân Phi

khiến cô lạnh hơn. Người cô đông cứng đến nỗi không còn sức để đứng dậy.

- An

Dương Xuân Phi – cậu đang làm gì ở đây?

- Cậu

là…..Cô lại quên anh ta là ai.

- Bùi

Vũ. Câu hỏi này khiến anh bó tay – Nét mặt của cậu là thế nào vậy. Lẽ nào sợ

quá nên mới thế…. haha, mình hiểu rồi, cậu sợ ma.

Xuân

Phi tìm thấy giáo án ở chỗ ngồi trong cùng, sau đó giơ lên một cách khó khăn

coi như đạp lại. Cô đi lên phía trước, Bùi Vũ mặt dày theo sau.

- Nghỉ

tết đi đâu chơi? Chúng ta hẹn nhau đi dạo phố, thế nào? Cùng lắm là mời cậu đi

ăn mỳ khoai tây ngon nhất thế giới. Anh ta thao thao bất tuyệt. Xuân Phi chỉ “ừ

ừ à à”, không thực sự để tâm, ngây người nhìn xuống mặt đất.

Tâm

trạng của cô không tốt lắm. Buổi sáng nghe thấy Hạ Sâm Triệt nghe điện thoại

của mẹ. Anh liệt kê đầy danh sách mua sắm, ao bơi, kính chống nắng, thiệt bị

lặn, kem chống nắng, thuốc dạ dày….Cả nhà học đến đảo Saipan đón tết. Đúng là ý

tưởng sáng tạo.

Không

thể nghĩ tiếp được nữa, cô thở dài.

- À

đúng rồi, bình thường cậu thích xem phim gì? Bùi Vũ tưởng cô chê anh nói chuyện

nhạt nhẽo nên chuyển chủ đề nói chuyện.

- Phim

thần tượng.

- Phim

thần tượng? Cậu thật không giống với cô gái xem phim thần tượng. Còn gì khác

không? Ví dụ ngôi sao thần tượng mà cậu thích…..

- Không

có, chỉ có điều dường như mẹ tôi rất thích Lâm Tín. Thần tượng của những phụ nữ

tuổi trung niên. Xuân Phi cảm thấy chán ngán – Cậu hỏi những cái đó làm gì?

- Tạp

chí điện tử của mình cần cái này.

-

Cậu….Cô chỉ muốn đánh cho anh ta một trận – thôi, cậu làm việc của cậu đi, tôi

đi đưa giáo án cho bà già khó tính.

- An

Dương Xuân Phi, chúc mừng năm mới. Đột nhiên anh ta nói.

- Cảm

ơn, cậu cũng thế.

Xuân

Phi, chúc mừng năm mới. Anh quên không nói. Cô cũng quên không nhắc anh. Khi Hạ

Sâm Triệt gần tiễn cô đến cửa, Xuân Phi đi theo sau bỗng dừng chân lại. Anh dặn

dò cô phải chú ý an toàn, mặc áo ấm…Những lời ấy cô cũng muốn nói nhưng lại tắc

nghẹn ở cổ họng, chỉ kéo áo anh.

-

Triệt. Giọng nói của Xuân Phi rất khẽ.



không nói “này”, không nói “anh”, không nói “anh Hạ”, mà gọi tên của anh. Cách

gọi vô cùng thân mật. Anh thấy rung động, tay kia véo má cô, đáp lời cô bằng

giọng nói hết sức ấm áp:

- Ừ,

anh biết rồi, anh sẽ về sớm.

Cái tết

nào của Xuân Phi cũng giống nhau.

Đi chúc

tết từng nhà, dù là những hàng xóm từ đầu năm đến cuối năm không nói với nhau

một lời nào. Các em bé hét to, chúc tết ông, bà, cô, chú. Tiền mừng tuổi dưới

một trăm tệ không muốn nhận. Xuân Phi còn nhớ hồi nhỏ cũng như vậy. Đó cũng là

lần duy nhất trong năm mà mẹ can tâm tình nguyện đưa cô ra khỏi cửa.

Ngày

mùng hai đến nhà ông bà ngoại. Mẹ thường mang theo rất nhiều thứ, có thể chất

đầy chỗ để của xe taxi. Nhưng đến ngày mùng ba xuống nhà ông bà nội ở dưới quê,

mẹ thường mang theo những thứ nhìn thì rất to nhưng chẳng đáng tiền. Nói theo

lời của mẹ là với những người ở dưới quê thì như thế này là tốt lắm rồi.

Sau khi

làm hết những việc theo thông lệ hàng năm này, Xuân Phi liền nằm lì trong

phòng, đọc tiểu thuyết tình yêu, truyện tranh, xem phim thần tượng. Cô không ra

khỏi cửa. Thuần Uyên cũng không ra khỏi cửa. Thức ăn đều là đông lạnh, chế biến

cũng đơn giản.

Xuân

Phi cũng thấy mình không giống con gái. Thuần Uyên đeo tạp dề bận rộn trong nhà

bếp. Trong mắt cô, hình bóng của anh dường như xếp chồng lên một người khác.

- Sắp

xong rồi. Thuần Uyên tưởng Xuân Phi đói không chịu được nên đẩy cô ra khỏi bếp

và nói – Ở đây nhiều khói dầu, em ra ngoài chờ đi.

Mỳ

trứng cà chua. Xuân Phi ăn một miếng, giơ ngón tay cái và nói – rất ngon. Chỉ

có lúc này Thuần Uyên mới mỉm cười nói cô ngốc nghếch. Cô ngốc nghếch thật,

trước mặt Thuần