Búp Bê Khiêu Vũ Với Ai

Búp Bê Khiêu Vũ Với Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323641

Bình chọn: 7.00/10/364 lượt.

xa cách nên mới thấy sự xa cách đáng sợ đến thế. Tất cả những cái tốt của

anh trào dâng trong tim cô, giống như mảnh vỡ, khiến cô muốn khóc.

Xuân

Phi đứng nấp sau chiếc cột, sau khi chắc chắn những người có liên quan đều đi

hết, cô mới ngây người nhìn bầu trời. Máy bay đã đưa anh đi rồi, đi đến một nơi

cách đây mười nghìn cây số. Xét về múi giờ thì nơi đó cách ở đây bảy tiếng. Lúc

cô nghỉ ngơi thì bên ấy mặt trời mới bắt đầu lặn.

Vậy thì

cái gì cũng khác nhau. Cứ nghĩ đến điều này, cô lại không thể kìm được ngồi

xuống rồi òa khóc.

Khóc

xong, cô đứng dậy, ép mình không được giống như người không có việc gì làm suốt

ngày bi thương. Trong sách đã viết như thế, sau khi nhân vật nam chính ra đi,

nhân vật nữ chính rất buồn…..

Những

lời đó đều không hợp với họ.

Nếu

thực sự chia tay Tô Kính Hy ở sân bay thì cảnh tượng sẽ là Thuần Uyên đứng cạnh

tỏ ra không liên quan đến mình, còn hai người sẽ nói chuyện chí chóe với nhau,

nói không gặp nhau là sẽ vui mừng sung sướng như thế nào. Kết thúc tốt nhất là

lúc rời đi, anh có một cái ôm đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Chắc

chắn anh sẽ nhân cơ hội đó véo má cô rồi giẫm vào chân cô.

Hai

người cùng hét lên, sau đó lại bắt đầu đấu khẩu, nhộn nhịp tưng bừng.

Nếu chỉ

để lại nỗi buồn và thương nhớ thì đó là kết thúc xấu nhất. Làm nhân vật nữ

chính thật là vất vả.

Trước khi

vào học phải chuẩn bị rất nhiều thứ, nhưng tâm trạng của Xuân Phi lại vui vẻ lạ

thường. Cô không nhăn nhăn nhó nhó như Tiểu Thái, cứ như là sắp bị đưa lên hành

hình vậy, lúc nào cũng phàn nàn là chán, chán, chán, vào học là phải thi.

Có rất

nhiều người nước đến chân mới nhẩy như Tiểu Thái. Cô ấy kéo Xuân Phi ra khỏi

nhà, vác cái mặt dày đến nhờ cô dạy học. Cụ thể là hẹn ở đâu đây, thật phiền

phức, nếu ở công viên thì sẽ bị lạnh thành kẻ điên mất. Cuối cùng Xuân Phi nghĩ

đến ngõ phố thứ bảy. Đó là quán cà phê của Hạ Sâm Triệt. Trong thành phố này,

ngõ phố thứ bảy là nơi có thể khiến cô cảm nhận được sự tồn tại của anh nhiều

nhất.

Nhân

viên phục vụ mang kem đến. Tiểu Thái cắn một miếng rồi hét lên – sướng quá –

Chuyện học hành tạm gác xác một bên, cứ như là hẹn Xuân Phi đến đây ăn vậy.

- Có

người nào mùa đông ăn kem không? Xuân Phi chống cằm, gạch chân những trọng tâm

cần chú ý trong sách. Quyển sách đã bị cô gạch tung tóe. Mối lần thi cô đều làm

gia sư tạm thời. Trên sách, màu đỏ, màu xanh, màu hồng đủ cả, giống như khuôn

mặt nhiều màu sắc.

- Cậu

thật là, làm gì mà máy móc thế. Ai quy định mùa hè ăn kem, mùa đông ăn lẩu.

Mình cứ thích làm ngược lại. Tiểu Thái vỗ vai Xuân Phi cứ như mình là chị cả

vậy – Đây gọi là cá tính, biết chưa?

- Chả

trách hội trưởng hội học sinh của cậu không cảm cậu. Thì ra không thích cá tính

của cậu. Xuân Phi nói cạnh khóe.

- Hứ,

cậu hơi quá đáng rồi đấy. Người ta vừa mới thất tình. Tiểu Thái chạy lại định

ôm cô.

Xuân

Phi hét lên – Cái con người quái đản này tránh xa ra, tránh xa ra – Tiểu Thái

không hề buông tha cho cô. Xuân Phi sợ cô nên bắt đầu buôn những chuyện mà cô

hứng thú.

Từ

chuyện bạn gái của một anh chàng đẹp trai nào đó rất bình thường đến buổi biểu

diễn của ngôi sao nào đó, hãng mỹ phẩm nào đó vừa ra đời mascara mới, trò game

online nào đó vừa ra mắt, cửa hàng nào đó có những món ăn rất ngon, thậm chí

còn nói đừng đến siêu thị nào nào mua đồ bởi vì phòng vệ sinh ở đó rất đông

người. Nói mãi nói mãi, nói rất nhiều chủ đề kỳ quái nhưng đến cuối cùng lại

dừng lại ở Hạ Sâm Triệt. Tiểu Thái dịu dàng hỏi:

- Hai

người đang hẹn hò à?

Xuân

Phi ngừng một lát.

-

Không.

-

Haizzz…..Tiểu Thái thất vọng nhìn cô – sao lại thế được……

Một cơn

gió lùa vào qua khe cửa, nhân viên phục vụ đứng ở cửa nói – xin chào quý khách

bằng giọng nói hết sức ngọt ngào. Tiếp đó Xuân Phi nghe thấy tiếng trò chuyện

của hai đôi trai gái. Cô gái nói – Anh thật là, chỉ nghe điện thoại thôi mà.

Chàng trai cười đáp lại – dù sao thì em cũng không kịp ăn cơm bò.

Ánh mắt

của Xuân Phi lướt qua tai Tiểu Thái, ngây người nhìn về phía đó.

Hạ Sâm

Triệt kéo vali, đội chiếc mũ len màu trắng sữa, đeo chiếc khăn dài màu đỏ. Anh

lịch sự kéo ghế cho Kỷ Vi. Cô ta ăn mặc, trang điểm rất kỹ càng, trông hai

người rất xứng đôi.

- A,

chị Kỷ Vi và anh Hạ Sâm Triệt. Tiểu Thái cũng phát hiện ra, Xuân Phi chưa kịp

ngăn lại thì cô ấy đã quay đầu lại vẫy tay và hét – Hai anh chị, trùng hợp quá.

Chết

rồi. Xuân Phi thầm than thở. Cô chưa kịp làm ra vẻ tự nhiên, đành phải để mặc

cho mọi chuyện diễn ra.

Kỷ Vi

cũng vẫy tay và nói:

- Em An

Dương, em Chu, trùng hợp quá.

Không

biết có phải Kỷ Vi cố tình không. Cô ta yêu cầu đổi chỗ sang phía Xuân Phi.

Tiểu Thái tỏ ra rất vui mừng, vô tư ngồi cạnh Xuân Phi. Cô và Hạ Sâm Triệt ngồi

đối diện với nhau, không biết nói gì, ngập ngừng mãi mới nói được một câu:

- Anh

vừa xuống máy bay à?

- Ừ,

chưa kịp gọi điện cho em. Hạ Sâm Triệt cũng thấy không đúng. Cảnh tượng này rất

khó giải thích. Xuân Phi bối rối ngồi đối diện với anh, nét mặt có chút không

tự nhiên.

Thời

gian còn lại đều là Kỷ V


Polly po-cket