̀ng lại đau nhức không chịu nổi —— mỗi khi đêm dài tĩnh lặng, đau đớn này lại lặp đi lặp lại ùa về, làm cho người ta bất ngờ không kịp phòng bị——-
Mặc Lan tay cầm một cặp lồng màu đỏ, cười dài chào hỏi thủ vệ Chiêu Dương điện: “Hôm nay cái đến phiên huynh trực sao?” Thủ vệ này đã canh gác ở đây hơn 1 năm, cũng quen thuộc bọn Mặc Lan, cười trả lời: “Thì ra là Mặc Lan cô nương nha, cô nương đang muốn đi đâu thế?” Mặc Lan cười nói: “Phụng lệnh của nương nương, ta mang cho tiểu thái tử chút điểm tâm.” Nói xong, hướng Mặc Trúc phía sau nói: “Mang một chút điểm tâm đến mời các vị đại ca đây dùng thử đi.” Mặc Trúc lên tiếng. Mấy thủ vệ kia cười lớn nói tạ ơn: “Mặc Lan cô nương có tâm. Đa tạ.”
Trong lúc mọi người ráo riết nói cảm ơn, Mặc Lan lôi một thị nữ hướng Trường Tín điện đi đến. Bởi vì lúc này là chính ngọ, chủ tử các cung sau khi dùng bữa đều đã nghỉ ngơi, cho nên ngự hoa viên rất ít người qua lại. Mà suốt quãng đường từ Chiêu Dương đến Trường Tín điện một người cũng không có.
Lúc này Thái tử sớm đã rời thư phòng dùng bữa xong, giờ đang viết bảng chữ mẫu. Chỉ có một người hầu tùy thân thị hầu. Thấy Mặc Lan tiến vào, mỉm cười, khom người rời ra ngoài điện. Chỉ thấy thái tử đã nhảy khỏi chỗ ngồi, hướng thị nữ phía sau Mặc Lan chạy tới: “Nương ——-”
Nguyễn Vô Song ngồi xổm xuống, ôm lấy thân mình nhỏ bé của con, nhẹ giọng nói: “Nhỏ giọng thôi.” Tử Tín ôm chặt lấy cổ nàng, lúc này cũng nhỏ giọng xuống: “Vâng, không thể để cho bọn họ nghe được.” Đem thân mình nhỏ bé mềm mại của con bế dậy, hỏi: “Hôm nay sư phụ dạy con cái gì?” Tử Tín trả lời: “Dạy Tam Tự kinh.”
Nguyễn Vô Song hỏi qua việc học, bởi vì đến giờ ngủ trưa cho nên liền ôm bé ra tẩm phòng phía sau. Dỗ một hồi lâu thấy con vẫn mở mắt tròn tròn nhìn mình. Làm bộ như tức giận nói: “Sao lại còn không ngủ, nếu không ngủ nương sẽ đi luôn đó?” Thái tử vừa nghe vậy, vội kéo lấy ống tay áo của nàng: “Nương, con ngoan, con sẽ ngủ ngay.” Lúc này mới nhắm mắt lại. Nhưng chốc lát lại mở mắt ra, đôi mắt tròn xoe xoay tròn nhìn nàng: “Nương, người ngủ cùng con được không? Rất lâu rồi nương không có ôm con ngủ nga ——-” ánh mắt mang theo chờ mong —- nàng do dự nhìn liếc qua cửa, có chút lo lắng sẽ bị phát hiện ——
Nàng đau lòng nhìn con, gật gật đầu: “Được. Nương cùng con ngủ, vậy con mau nhắm mắt lại đi.” Mặc Lan canh giữ ở ngoài cửa, có động tĩnh gì lập tức sẽ tiến vào, chắc là không có chuyện gì đâu.
Nằm bên cạnh con, tựa hồ đứa bé rất có cảm giác an toàn, rất nhanh hơi thở đã trở lên đều đều, trong chốc lát liền ngủ say. Nàng cứ như vậy nhìn đứa bé an tường ngủ ngon, mí mắt của nàng cũng chậm rãi nặng xuống —— tựa hồ rất buồn ngủ, nhưng lại nghe được tiếng Mặc Lan vội vàng nhưng cực thấp truyền tới: “Tiểu thư —- tiểu thư — hoàng thượng tới —”
Nàng lập tức thanh tỉnh lại, vội đứng dậy. Hiện tại lẽ ra là giờ ngủ trưa của hắn. Cho nên nàng mới chọn tới đây giờ này. Nhưng hôm nay —– nhìn quanh một chút căn phòng, gian tẩm phòng này là phòng sau cùng của Trường Tín điện, cũng không chỗ nào có thể ẩn nấp cả. Hiện tại hy vọng duy nhất đó là hoàng thượng chỉ mới trên đường tới Trường Tín điện —– nhưng lời nói của Mặc Lan đã đánh vỡ ảo tưởng của nàng: “Tiểu thư —– Hoàng Thượng đã vào tiền điện ——-” như vậy có thể nói nàng không còn đường trốn tránh nữa rồi —-
Còn đang ngây ngẩn suy nghĩ đã nghe được tiếng bước chân từ ngoài cửa phòng truyền đến. Có người đã đem cửa đẩy ra, xem ra muốn tránh cũng không thể tránh được nữa——– nàng vội liếc mắt nhìn Mặc Lan, ấn theo cung quy quỳ xuống. Bước chân người nọ bộ tựa hồ tạm dừng một chút, một hồi lâu sau mới chậm rãi tiêu sái lại đây.
Cũng không biết vì sao, hắn mới chỉ bước vài bước ngắn ngủi, nàng lại có cảm giác như đã trải qua cả đời. Nàng cúi đầu, trong phạm vi nhìn thấy chỉ là một khoảng nhỏ, chỉ thấy vạt áo long bào màu vàng của hắn khẽ phất qua người nàng, kim long thêu trên mũi giày tinh xảo quý phái chậm rãi tiêu sái, dần dần như muốn bay múa —- cảnh tượng này quen thuộc như thế, quen thuộc đến mức có thể dễ dàng chạm đến nỗi đau đang chất chứa trong lồng ngực —- hết thảy giống như hiện lên trước mắt —– ngày đó là ngày đại hôn của hắn và nàng, nàng cũng như thế này, cúi đầu, thứ duy nhất có thể nhìn thấy chính là giày của hắn mà thôi —
Hắn đứng ở trước mặt nàng — nàng cúi đầu, học tư thế của bọn thị nữ, một cử động nhỏ cũng không dám. Hết thảy giống như đều dừng lại, yên lặng tĩnh mịch. Tựa hồ thật lâu thật lâu sau, lâu đến mức nàng nghĩ bản thân mình đã hóa thành tượng đá . Hắn mới di động bước chân, thanh âm từ đỉnh đầu truyền tới, quen thuộc lại giống như là xa lạ: “Thái tử ngủ lâu chưa?” Mặc Lan quỳ trên mặt đất trả lời:
