Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323593

Bình chọn: 7.00/10/359 lượt.

àn huyên, Vũ Phong len lén hỏi Lam Cảnh Chuyên: “Xem ra ông rất khỏe.”

“Haiz!” Lam Cảnh Chuyên thở dài, “Ông miễn cưỡng vui vẻ như vậy để chúng ta không phải lo lắng.”

Vũ Phong “Uhm” 1 tiếng, không biết nên nói thế nào mới được.

“Đừng như vậy, cười 1 cái đi, hôm nay là ngày vui của chúng ta,

chúng ta cũng phải làm mọi người thấy vui nữa chứ.” Lam Cảnh Chuyên động viên cô.

“Em sẽ cố gắng.” Vũ Phong nỗ lực cười với bản thân.

Chết thật… cô ấy hình như càng ngày càng dễ mến, Lam Cảnh Chuyên

phát hiện bản thân thật khó để không yêu cô, nhưng việc yêu vợ mình, lại càng không nằm trong kế hoạch của anh.

Cả 2 người ai cũng mang tâm sự của riêng mình, nhưn biểu hiện trên

mặt lại cực kỳ hạnh phúc, nói chung chỉ cần qua được đêm nay là mọi việc OK rồi!

Thế nhưng sau từng ly từng ly rượu mừng, Vũ Phong không nhịn được

lại hỏi chồng mình: “Ông của anh… xem ra rất khỏe mạnh, anh xem tinh

thần của ông rất tốt! Cứ 1 mạch kính rượu người khác kìa!”

“Em chưa từng nghe qua hồi tưởng về quá khứ oai hùng ư?” Anh lắc lắc đầu, làm khuôn mặt không tưởng tượng nổi.

“A…” Vũ Phong không dám nói thêm điều gì nữa, sợ lại đụng chạm đến nỗi đau của anh.

“Đến đây! Chúng ta phải tiễn khách rồi, để đêm nay lưu lại 1 hồi ức

tốt đẹp.” Anh không muốn cô có thêm thời gian để suy nghĩ, kéo tay cô

đến cửa lớn.

Đúng vậy, bữa tiệc cũng đến lúc kết thúc rồi, cũng có thêm nhiều

niềm vui, âm nhạc, rượu ngon, khách khứa lần lượt về từng người một.

Lam Cảnh Chuyên và Vũ Phong đứng ở cửa, gật đầu chào, cười, thăm hỏi từng vị khách một, vở diễn này cuối cùng cũng diễn đến màn cuối, mà còn phải liền mạch với màn đầu, như thế mới được coi là vở diễn xuất sắc.

“Sớm sanh quý tử! Tăng sản báo quốc!”

“ 1 đêm xuân đáng giá ngàn vàng đó! Cố lên!”

Lời chúc của khách không ngừng vang lên, càng nghe lại làm cho Vũ Phong cảm thấy không rõ ràng.

Gió đêm thổi lành lạnh, tim Vũ phong đang lơ lửng không biết nên

dừng tại đâu, đây là lễ cưới của cô sao? Cô thật sự đã trở thành bà Lam

ư? Sau này trở đi cô không còn 1 mình ư?

Những câu hỏi không có lời đáp này vẫn đang bay trong gió…

Xe cưới màu đen chở Lam Cảnh Chuyên và Vũ Phong đến nhà mới của bọn

họ, đây là ngôi nhà ở 2 lầu đơn độc, xem ra rất có không khí ấm áp của

gia đình.

“Đến nhà rồi.” Lam Cảnh Chuyên như thường lệ giúp cô mở cửa xe, đã vậy còn cúi người ẵm cô lên.

“Ê…” Vũ Phong bị dọa sợ liền ôm chặt cổ anh.

“Người ta nói phải ẵm cô dâu vào nhà mới may mắn.” Anh miệng thật mà lòng không thật giải thích, thật ra việc này anh đã muốn làm từ lâu

rồi.

“Thật không?” Vũ Phong chỉ biết ôm chặt anh, chẳng biết phải suy nghĩ những gì.

Cứ như vậy Lam Cảnh Chuyên ôm cô tiến vào nhà, cho cô xem phòng

khách, phòng ăn, nhà bếp, phòng tập của lầu 1, lại leo lầu 2, xem qua

phòng ngủ chính của 2 người, phòng ngủ dành cho khách, nhưng nơi lôi

cuốn nhất lại là phòng đọc sách cực kỳ to, có 2 cái máy tính, 2 giá sách 2 tầng, giống như là phòng làm việc chuyên dụng vậy.

“Đây là nơi anh đặc biệt thiết kế, chúng ta thường phải làm thêm

giờ, sau này có thể ở phòng sách này mà làm việc, thế nào, thích không?”

Còn hơn cả thích, mắt Vũ Phong sáng lên, ngay cả ở nhà mình mà cô còn chưa có được không gian tự do như vậy nha!

“Cám ơn!” Cô thực vui vẻ, kéo mặt anh lại hôn say sưa.

Hơi thở Lam Cảnh Chuyên có chút không đều, cố trấn tĩnh nói: “Anh hy vọng cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ cực kỳ hòa hợp, cực kỳ vui vẻ, giống như lúc trước chúng ta vẫn ở bên nhau vậy.”

“Tất nhiên rồi!” Vũ Phong cuối cùng cũng có 1 chút tự tin với cuộc hôn nhân này.

“Bây giờ chúng ta… ơ… nên lên giường nghỉ ngơi đi.” Yết hầu anh loạn lên loạn xuống.

“Uhm, em cũng mệt quá!” Cô rất tán thành đề nghị này.

Lam Cảnh Chuyên đem đặt lên chiếc giường rộng lớn, cô vẫn còn mặc bộ váy trắng rối rắm đó, hình dáng ngồi trên giường như 1 thiên sứ, có sự

ngây thơ và mê người không thể tưởng tượng nổi.

“Bộ lễ phục này là do người khác mặc giúp em, em không biết phải cởi như thế nào!” Khuôn mặt cô đau khổ.

Căn phòng này ngoài anh ra còn ai có thể làm thay chứ? Trong lòng

Lam Cảnh Chuyên phát ra tiếng than vừa không biết làm sao vừa thỏa mãn.

Bước tới bên giường quỳ xuống, từng bước từng bước giúp cô bỏ đi những

thứ vướng víu trên người.

Tháo đôi giày cao gót màu trắng ra chính là đôi chân nhỏ bé dễ

thương của cô; kéo dây kéo phía sau xuống, dần dần lộ ra da thịt trắng

nõn của cô, từ từ cởi bỏ bộ lễ phục trắng, cuối cùng nhìn thấy nội y

quyến rũ bên trong,

Vũ Phong hiếu kỳ nhìn bộ nội y được thiết kế phức tạp trên người,

“Đây là do chị dâu lớn của em tặng, 2 chị nói đêm tân hôn phải mặc đặc

biệt 1 chút!”

“Thật… thật đặc biệt…” Anh khó có thế dời mắt khỏi.

Dưới bộ lễ phục màu trắng là 1 bộ nội y màu đen, từ dây vai, áo,

quần đến vớ da đều là thiết kế viền hoa lụa che đi những bộ phận quan

trọng, chất liệu mỏng làm lộ ra cảnh xuân thấp thoáng, làm người khác

chịu không nổi muốn ngắm nghía kỹ hơn.

“Vũ Phong, anh có chuyện muốn nói với em…: Anh khó khăn nói. ************

Này thì nóng, này thì hot ….

“Đợi tí đi! Em muốn đi tắ


pacman, rainbows, and roller s