trụi của nàng, không nhìn vào mắt nàng, tự mình đi vào phòng tắm.
Đóng cửa phòng tắm xong, Hình Tử Nguyên mở vòi hoa sen, ngẩng lên để cho nước lạnh đánh vào mặt, che dấu nước mắt vì tan nát cõi lòng.
Ai nói đàn ông không thể khóc? Hắn chính là muốn khóc.
Hắn không cam lòng cũng không muốn thả nàng đi, tương lai hắn cùng nàng còn có rất nhiều điều tốt đẹp, hắn còn muốn nàng làm mẹ của con cái hắn, nhưng mà người nàng muốn là Triển Thác, bởi vì trái tim nàng không đặt trên người hắn, cho nên hắn đành phải buông tay!
Cảm giác đau lòng từng trận truyền vào lục phủ ngũ tạng của hắn, hắn mặc cho nước lạnh xoa dịu đau đớn trong lòng, mãi đến khi hắn cho rằng mình có thể đối mặt với nàng rồi, lúc này mới mặc áo tắm đi ra ngoài.
Không ngoài ý muốn, ở phòng khách nàng đã chuẩn bị tốt, nói không chừng nàng cũng tìm một gian phòng tắm khác tắm rửa qua rồi, dù sao về bên cạnh Triển Thác, trên người làm sao có thể mang theo mùi vị của hắn?
“Em hôm nay muốn đi sao?” Hắn ngây người nhìn nàng đang đứng bên cửa sổ sát đất, bóng lưng của nàng giống như bị vây hãm trong trầm tư. Hắn thật sự rất muốn ôm chặt lấy nàng từ phía sau, một mực cầu xin nàng ở lại, nhưng hắn khắc chế tình cảm của mình, không để cho nàng mang theo áy náy rời đi.
“Em đã thu thập đồ xong rồi.” Lâu Thừa Vũ xoay người lại, tầm mắt lướt qua hướng cửa trước.
Hắn lúc này mới nhìn đến một túi hành lý xách tay lớn đặt tại cửa trước, trong nội tâm đột nhiên cảm thấy một hồi co rút. Vậy ra ngay cả hành lý nàng cũng đã đóng gói xong xuôi. . . . . . Thì ra rời đi chỉ đơn giản như vậy, chỉ cần đem theo quần áo đã mang đến là được rồi.
Chỉ có trái tim hắn, trái tim hắn cũng là nàng mang đến nơi này, nhưng nàng lại không muốn mang đi. Hạnh phúc của hắn cũng là nàng đem đến, nàng rời đi, hắn cũng sẽ không còn hạnh phúc, hắn biết rõ cả đời này hắn không có khả năng quên nàng, hắn cam tâm đem nàng để ở trong lòng nhớ thương cả đời.
“Vậy. . . . . . anh tiễn em.” Hắn lấy lại tinh thần, ra lệnh cho bản thân cười lên một cái. “Đúng rồi, còn không có hỏi em, Triển Thác hiện tại đang ở đâu? Đã tìm được công việc chưa?”
Nàng không có trả lời vấn đề của hắn, chỉ thản nhiên nói: “Em tự đi, em không muốn để cho anh ấy gặp anh, anh ấy không biết chuyện của chúng ta.” Nàng biết rõ những lời này đều là lưỡi dao sắc bén, sẽ làm hắn thương tích đầy mình, nhưng chỉ có nói như vậy, hắn mới có thể đối với nàng vì yêu mà sinh hận, nàng chính là muốn hắn hận nàng, hận càng nhiều hơn so với yêu nàng, nàng tình nguyện để hắn mang hận ý với nàng.
“Đúng, em nói rất đúng, cậu ấy không gặp anh thì tốt hơn.” Lồng ngực của hắn có cảm giác buồn bực không nói nên lời, xoay người đối mặt với quầy bar, hắn dứt khoát kiên quyết nói: “Vậy em đi đi, đêm đã khuya rồi, đi đường cẩn thận, nếu không ngại … đến nơi thì nhắn một cái tin cho anh, để anh biết em bình an, như vậy là được rồi.”
“Được.” Nàng đau lòng nhìn bóng lưng hơi run rẩy của hắn, biết rõ hắn đang cực lực khống chế cảm xúc sắp bùng nổ, nàng nhịn không được lệ đầy trong mắt.
Nàng phải nhanh rời đi, bằng không nàng cũng sụp đổ mất. . . . . . “Em đi đây! Anh hãy bảo trọng, tay đau phải đi khám bác sĩ.” Nàng sụt sịt mũi, nhanh chóng lau đi nước mắt, nhấc hành lý lên, mở cửa chính, đi ra ngoài.
Hình Tử Nguyên cắn răng, nhịn đau đớn, hết sức khắc chế ý niệm muốn kéo nàng vào lòng, mãi đến khi cửa chính đóng lại mới xoay người. Hắn thất thần nhìn cánh cửa xanh thẫm, tưởng tượng bộ dáng nàng đứng ở nơi đó một phút trước.
Hắn thật sự rất muốn biết, nàng đối với hắn có lưu luyến một chút nào hay không? Hắn thật sự rất muốn hỏi nàng, nếu như Triển Thác không xuất hiện, bọn họ sẽ bạc đầu giai lão đúng hay không?
Hình Tử Nguyên, nếu chính ngươi đã lựa chọn để nàng yên tâm thoải mái ra đi, vậy đừng có có bất kỳ câu oán hận nào, nàng là người ngươi yêu, ngươi nên. . . . . . chúc phúc cho nàng.
Nghĩ tới đây, hắn hít sâu một hơi. Đúng vậy, hắn hẳn là nên chúc phúc cho nàng, bởi vì nàng đã về bên người nàng yêu nhất, nếu như được hắn chính miệng chúc phúc, nàng nhất định sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Hắn tìm điện thoại, nhắn tin cho nàng.
Anh thật lòng chúc phúc hai người, nếu như Triển Thác đối với em không tốt, anh sẽ không tha cho cậu ấy, xem xong thì xóa đi, để tránh tạo thành phiền nhiễu cho em, chúc em hạnh phúc, khoái hoạt, bạn cũ của em — Hình Tử Nguyên.
Gửi xong, hắn ảm đạm cười, mệt mỏi ném di động lên trên sô pha, đây đã là cực hạn của hắn rồi.
Vậy tiếp theo thì sao? Hắn thì sao?
Hắn làm thế nào chịu đựng qua đêm đầu tiên nàng rời đi đây? Làm thế nào khắc chế bản thân đừng tưởng tượng hình ảnh nàng và Triển Thác cùng giường chung gối?
Nhìn băng gạc đang chậm rãi chảy ra tơ máu, hắn lựa chọn không để ý tới nó, đi thẳng đến tủ rượu, lấy ra một chai rượu whisky. Chỉ cần hắn làm bản thân say khướt, thì cái gì cũng đều không cần suy nghĩ. Hắn quyết định chuốc say chính mình.
Ngồi trước quầy bar quán cà phê “Tiền phu hảo lạn”, Lâu Thừa Vũ nuốt xuống cổ một ngụm cà phê đậm đặc, tầm mắt dừng ở tin nhắn trên điện tho