Ring ring
Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322513

Bình chọn: 7.00/10/251 lượt.

hì có gì kỳ lạ? Trước kia Âu Dương Tử Duy tàn bạo như thế! Đừng nói chúng em không biết bạn gái của anh là ai, nếu như anh cố tình phong tỏa tin tức, em nghĩ ngay cả khi anh kết hôn, chúng em cũng còn chẳng hay biết gì!"

"Anh thật sự là người như vậy sao?" Tử Duy không thể nào tin nổi tính tình mình trước kia lại quái dị như thế, trái tim không khỏi dâng lên một nỗi bất an.

Tử Đức cười cười, "Đó là trước kia, anh bây giờ so với trước kia dường như là hai người khác nhau! Nhìn không ra bộ dạng anh bây giờ lại chung tình với chị Đường như thế, oa. . . . . . Thật sự là đẹp trai!"

Tử Duy cười bóp nhẹ đầu mũi nhỏ của cô, cảm giác bất an cũng dần dần mất đi, "Vậy còn em? Hôm nay sao ngoan như vậy, không có hẹn sao?"

"Em gái anh kém như vậy sao?" Gương mặt tròn trịa của Tử Đức nở nụ cười ngọt ngào, "Em hẹn bạn đi xem phim, lát nữa anh ấy sẽ tới đón em."

"Thật không? Bạn trai sao? Có thể giới thiệu cho anh trai biết không?"

Tử Đức phụt cười hì hì.

"Sao thế? Anh nói gì sai sao? Chẳng lẽ. . . . . . Anh biết cậu ta?"

"Đúng a! Anh ngẫm lại xem, trong số những người quen biết của anh, có ai thích hợp làm bạn trai em?"

Ánh mắt đang híp lại của Tử Duy đột nhiên trợn to, vẻ giật mình, "Không phải là Văn Thịnh chứ?"

"Bingo!" Tử Đức bày ra một tư thế chiến thắng, cười rất vui vẻ.

"Trời ơi! Hai người có quan hệ như vậy, sao anh lại không biết?" Vẻ mặt Tử Duy lộ vẻ kinh ngạc.

"Anh, là do anh quên." Gương mặt Tử Đức thoáng chốc đỏ hồng, "Thật ra thì, Văn Thịnh là vị hôn phu của em."

"Cái gì?"

Cô trừng mắt liếc hắn một cái, chu cái miệng nhỏ nhắn, "Chẳng lẽ anh không thích Văn Thịnh?"

"Dĩ nhiên không phải! Văn Thịnh ưu tú như vậy, dĩ nhiên là anh thích cậu ấy, chỉ có điều. . . . . . Chỉ có điều em còn trẻ như vậy, hơn nữa còn đang đi học, sao lại đính hôn rồi hả?"

"Chỉ cần chúng em yêu nhau, vậy thì có quan hệ gì? Huống chi việc hôn sự này, từ khi ba còn sống đã cùng bác Hàn quyết định."

"Là ý kiến của ba? Vậy em có yêu Văn Thịnh hay không?"

"Dĩ nhiên yêu! Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ yêu người khác." Tử Đức hạnh phúc nở nụ cười thỏa mãn.

Tử Duy nhìn Tử Đức một lát, lúc này mới yên tâm, nhưng ngay sau đó hình như lại nghĩ tới cái gì, lại lộ ra một nụ cười giả tạo.

"Chẳng trách Văn Thịnh không có việc gì vẫn tới đây, anh còn tưởng rằng cậu ta thật sự quan tâm tới anh như vậy! Thì ra là anh nghĩ sai rồi."

"Anh ——" Tử Đức còn muốn lên tiếng phản kháng, thì chuông cửa đột nhiên vang lên, "Văn Thịnh tới rồi, không nhiều chuyện với anh nữa, bái bai!"

Tử Đức nhảy xuống ghế sa lon, bỏ lại vẻ mặt dí dỏm, chạy ra cửa chính.

Nhìn bóng dáng mềm mại của Tử Đức dần dần biến mất ở cửa ra vào, Tử Duy không khỏi lắc đầu một cái. Hắn thật sự không cách nào tưởng tượng được em gái mình vẫn còn như đứa bé, vui vẻ, thích làm nũng, mà đã có một vị hôn phu.

Nhưng, chuyện này không phải là chuyện tốt sao? Nam nữ trên thế gian này, có bao nhiêu người có tình giống như họ, lại có một tình yêu suôn sẻ như vậy?

Tình yêu suôn sẻ? Hắn và Đường Hân Hân có sao?

Âu Dương Tử Duy nghĩ đến chuyện này, cảm giác bất an lại trào dâng trong lòng.

Hắn buồn phiền nhìn đồng hồ, rồi đột nhiên đứng dậy.

Không được, hắn phải đi xem Đường Hân Hân biểu diễn mới được! Ít nhất khi thấy cô, có thể làm cho hắn an tâm một chút.

"Má Vương, gọi chú Vương chuẩn bị xe, cháu thay xong quần áo sẽ đi ra ngoài." Hắn vừa gọi, vừa đi lên lầu.

------------

Buổi trình diễn trang phục có tên là "Giới thiệu trang phục tạp hình mới nhất của mùa xuân" đang diễn ra trên sân khấu, tiết tấu âm nhạc trữ tình nhẹ nhàng vang lên.

Trên sân khấu, người mẫu có thân hình yểu điệu quyến rũ đang mặc một bộ trang phục xinh đẹp có một không hai, dáng đi ưu nhã bước uyển chuyển theo tiếng nhạc. Đèn flash lóe lên liên tục, người bên này ca ngợi, người bên kia bình luận, không khí hết sức náo nhiệt.

Trong một vị trí khuất nhất của Hội trường, một người đàn ông vóc người cao gầy, toàn thân phủ một bộ quần áo màu đen, vẻ mặt trầm lắng đang ngồi yên lặng quan sát.

Hắn và những người tham dự hội nghị đúng là khác biệt, trong tay hắn không có máy chụp hình để chụp những bóng hình xinh đẹp, cũng không cùng người khác châu đầu ghé tai thì thầm thảo luận sáng tạo trang phục này, khả năng cảm nhận kia, thiết kế cắt may như thế nào. . . . . .

Cả buổi, hắn chỉ lẳng lặng ngồi ở đó, ánh mắt lạnh lẽo phát ra những tia sáng sắc nhọn như một lưỡi dao, xuyên qua đám người, bắn thẳng lên sân khấu mỗi khi có người mẫu biểu diễn, nhất là khi người mẫu đó lại chính Đường Hân Hân . . . . . .

Buổi trình diễn chuẩn bị kết thúc, hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, hắn không có tham dự vào những hồi vỗ tay mang tính chất lịch sự và khen tặng này, chỉ lấy túi áo ra một cây bút ngòi vàng, viết lên trên tấm danh thiếp mấy dòng, rồi tìm đến một nhân viên đang làm việc sau hậu trường.

"Thưa cô, làm phiền cô mang danh thiếp này giao cho cô Đường Hân Hân được không?" Giọng nói của anh ta có vẻ khách khí và thành khẩn nhờ vả.

"Không có gì." Tác phong nhã nhặn, lịch sự của hắn đã chiếm được cảm tình của