cô nhân viên, cô ta nhìn hắn một cái, rồi hớn hở đáp ứng.
"Cám ơn cô, làm ơn cần phải giao tới chính tay cô ấy, hẹn gặp lại." Hắn khẽ mỉm cười, đi ra khỏi hội trường biểu diễn.
Xuống sân khấu, Đường Hân Hân ngồi vào trước bàn trang điểm, tẩy đi lớp trang điểm rất đậm trên mặt.
Elle – người đại diện của Đường Hân Hân - mang theo vẻ mặt yêu thích và ngưỡng mộ, một tay khoác lên vai Đường Hân Hân, một tay đem tấm danh thiếp đặt lên trên bàn trang điểm, nhìn Đường Hân Hân trong gương đang tẩy lớp trang điểm trên mặt.
"Một người ái mộ nữa xin quỳ gối dưới chân người đẹp!"
Đường Hân Hân mở đôi mắt to quét qua Elle một cái, trên mặt không có bất kỳ biểu hiện gì.
Elle không để ý tới ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, vẫn cứ cười hì hì.
"Những người xinh đẹp thật sự là khác biệt! Công việc như ý, tình trường hoan hỷ, hơn nữa còn có người theo đuổi không ngừng, ngày nào cũng có thể hưởng thụ sự dịu dàng đến khôn cùng, thật hạnh phúc! Cô xem, Âu Dương công tử của cô không tới, lập tức đã có người khác bổ sung. . . . . ."
Đường Hân Hân dùng sức rút giấy lau lớp phấn dày trên mặt.
"Cô thèm muốn có người hâm mộ như vậy thì tặng cho cô đấy. . . . . ." Đường Hân Hân vừa nói, vừa liếc nhìn vào tấm danh thiếp để trên bàn.
Tuy nhiên khi vừa liếc qua, cô liền mở to cặp mắt, nhanh chóng nhặt tấm danh thiếp kia lên.
Sau lưng Elle cũng gí sát khuôn mặt lại gần tấm danh thiếp, hí mắt nhìn chăm chú tên tuổi trên danh thiếp, "Cố vấn tập đoàn Khải Đạt, Lưu Khải Hiên. . . . . ."
"Elle, có điện thoại." Một người nhân viên khác từ ngoài vách ngăn gọi vọng vào.
"Nghe rồi!" Elle bỏ lại Đường Hân Hân, chạy đi nghe điện thoại, mới đi có mấy bước, lại quay đầu lại nhìn Đường Hân Hân nói: "Phía sau hình như có lời nhắn lại."
Đường Hân hân sửng sốt, vội vàng lật qua phía sau ——
Cô Đường, có chuyện muốn hỏi, xin cô tới lầu một của quán cà phê phía sau hội trường để gặp mặt, Cám ơn.
Chữ viết có phần giống chữ của học sinh tiểu học viết ra, vừa nhìn liền biết chữ viết của người không có sở trường viết chữ Trung Quốc.
Nhìn mấy chữ viết cứng rắn đó, cả cơ thể của Đường Hân Hân căng thẳng dựa hết vào thành ghế, một dự cảm chẳng lành bỗng dưng trỗi dậy . . .
---------------------
"Chú Vương, chú có thể chạy nhanh hơn một chút không?" Ngồi ở ghế sau, Âu Dương Tử Duy liên tiếp nhìn đồng hồ đeo tay.
"Cậu Âu Dương, nhanh hơn nữa sẽ xảy ra chuyện." Chú Vương vẫn thong thả ung dung.
"Nhưng, cứ chạy tốc độ như chú, khi tới nơi Hân Hân đã sớm rời đi." Âu Dương Tử Duy có chút không nhẫn nại.
"Trước tiên cậu có thể gọi điện cho cô ấy, nói cô ấy chờ cậu!"
"Không được, tôi muốn tạo cho cô ấy một bất ngờ." Trong lúc vô tình, Âu Dương Tử Duy lộ ra một nụ cười tươi tắn.
Chú Vương xuyên qua kính chiếu hậu nhìn hắn một cái, nheo mắt lại, khẽ cười, rồi tăng tốc độ xe nhanh hơn một chút.
Xe mới đến cửa khách sạn, Âu Dương Tử Duy không kịp chờ đợi liền nhảy xuống xe.
"Chú Vương, không cần chờ cháu, chú về trước đi." Lời vừa mới dứt, hắn liền hai bước đi, ba bước chạy hướng về hội trường.
Buổi trình diễn mới vừa kết thúc, Hân Hân có thể chưa rời đi!
Mới đi ra khỏi thang máy, Âu Dương Tử Duy liền chạm mặt Elle.
"A? Ngài Âu Dương, sao giờ ngài mới đến? Buổi trình diễn đã kết thúc rồi!"
Kể từ khi Tử Duy nhận định Đường Hân Hân là bạn gái hắn, mỗi khi Đường Hân Hân biểu diễn, nhất định có thể thấy Âu Dương Tử Duy, Elle vì vậy cũng từng có duyên gặp hắn vài lần.
"Tôi tới đón Hân Hân. Đúng rồi, cô Elle, Hân Hân có ở bên trong không?"
"Cô ấy mới vừa có chuyện đi trước rồi!"
"Vậy sao . . . . ." Âu Dương Tử Duy có vẻ thất vọng, "Vậy cô có biết cố ấy đi đâu hay không?"
Có chuyện gì xảy ra sao? Rốt cuộc là chuyện gì?
Elle lắc đầu một cái, Đường Hân Hân đi lúc cô đang nghe điện thoại.
"Như thế này đi, ngài chờ một chút, tôi đi hỏi xem sao." Thấy nét mặt Âu Dương Tử Duy có vẻ mất mát, khiến cô không nỡ lòng.
"Cám ơn cô." Hắn lại nổi lên hi vọng.
Chỉ chốc lát sau, Elle mỉm cười quay về, "Có một người bạn tìm cô ấy, cô ấy có thể ở lầu một quán cà phê phía sau."
"Cám ơn!" Gương mặt tuấn tú của Âu Dương Tử Duy hiện lên một nụ cười, sau đó vào thang máy đi xuống lầu.
Vừa đến lối vào quán cà phê, Âu Dương Tử Duy lập tức nhìn thấy Đường Hân Hân, hắn cười tươi rói, vừa mới tính cất bước đi qua, lại đột nhiên giật mình ——
Là Khải Hiên? Hắn tìm đến Hân Hân làm gì?
Gương mặt tuấn tú của Âu Dương Tử Duy tràn đầy tức giận, gần như muốn xông tới chất vấn Khải Hiên một trận. Cho dù là bạn tốt, anh ta cũng không có quyền can thiệp vào thế giới tình cảm của hắn!
Nhưng, trong khoảnh khắc, một ý niệm khác lại thoáng qua đầu hắn.
Chẳng lẽ Khải Hiên. . . . . . Cũng yêu Hân Hân sao? Hân Hân quyến rũ như vậy, Khải Hiên có yêu cô ấy cũng không có gì là lạ! Cho nên, anh ta mới khăng khăng nói rằng Hân Hân không phải bạn gái của hắn, cho nên, ở sau lưng hắn, len lén tìm đến cô . . . . . .
Hắn cố gắng đè nén cảm xúc phức tạp diễn ra trong lòng, vòng qua cửa bên kia, đi vào quán cà phê, ngồi ở vị trí sát vị trí của Đường Hân Hân và Lưu Khải Hiên được ngăn cách bằng m