ngoài nói:
- Kìa mợ Bẩy nhìn coi. Mợ Bẩy hai đó. Trông mợ Bẩy hai xinh lắm mà, tha hồ cậu Bẩy sung sướng mê tơi ra nghen.
Lão Bát Hành người lính già hầu trong dinh Cụ Lớn từ lâu cười cười:
- Mụ ni thật hay. Chuyện trong nhà cậu Ấm con qan thì biết bao vợ cho xuể. Mà chẳng ai cả, chính mụ vừa đưa mợ hai xuống cho cậu Bẩy chứ còn ai nữa. Việc chi mụ còn phải mếch với mợ lớn làm chi. Sớm muộn chi rồi chị em trong nhà hai mợ cũng phải gặp nhau chớ!
Lụa thấy nghẹn ngào tưng tức. Tuy không yêu cậu Chó nhưng Lụa cũng thấy ghen tức, Lụa nhìn theo tay chỉ của mụ Tám Canh, Lụa thấy một cô gái thật xinh đẹp, nước da trắng như trứng gà bóc, đôi mắt nhung tuyệt đẹp, miệng đỏ chói thật là duyên dáng. Lụa cũng phải khen:
- Trông xinh quá hỉ! Người đẹp như thế kia mà đưa cho cậu Bẩy thì cũng phí đi. Sao không lấy chồng khác lại vô đây làm chi?
Lụa nói thế mà nàng không nghĩ đến thân nàng. Do đó khi nghe nàng nói mọi người đều nhìn nàng mỉm cười.
Duyên đi nhanh xuống nhà dưới. Mụ Tám Canh liền gọi nàng Duyên lại để giới thiệu với Lụa:
- Mợ Bẩy hai ơi! Đây là mợ Bẩy lớn đó. Mợ Bẩy lớn có mang gần ngày sanh rồi nên Cụ Lớn mới đón mợ về hầu hạ cậu Bẩy, chị em trong nhà với nhau. Mợ hai chào mợ lớn đi...
Duyên ngạc nhiên nhìn Lụa khẽ nhích miệng để chào, Lụa cũng ra điệu kẻ cả chỉ gật đầu cũng không trả lời chi hết. Mụ Tám Canh một mụ già có tánh hay xiểm để cho Lụa và Duyên gây nhau. Mụ biết dù cậu Chó chỉ là một gã đàn ông mang lốt người nhưng giống loài khuyển, cũng biết yêu đương, cũng thích thú chuyện gối chăn lại được tiếng là cậu Ấm con trai của Quan Thượng Thơ Nhứt Phẩm Triều Đình nên làm gì mà đàn bà, người lấy cậu Chó làm chồng lại không ghen. Ớt nào là ớt chẳng cay, gái nào là gái chẳng hay ghen chồng, nhứt là khi nghĩ đến cậu Bẩy hùng hục làm chuyện chiều vợ cậu có sức lực và cậu lại khác người ở chỗ không biết lùi bước trước bất cứ lúc nào mà Lụa hay Duyên đến với cậu.
Giữa lúc tình hình đang có phần gay go thì tiếng cậu Chó tru làm nàng Duyên giật mình. Nàng chưa hề được nghe tiếng cậu Chó tru như thế bao giờ. Nàng mới về đây được hơn một ngày. Nàng đã bị cậu Bẩy nhận làm vợ, đã làm cho nàng so sánh giữa hai anh Quan Huyện và cậu Chó.
Nghe tiếng cậu Chó tru, mấy gã gia nhân và Lụa nhìn nhau để coi ai là người phải xuống cậu Chó. Tiếng cậu Chó lại tru lên nữa. Lần này cậu Chó tru rú lên nghe thật khủng khiếp. Duyên ngạc nhiên nghe tiếng chó tru như là tiếng chó điên mà nàng vẫn thường được nghe mỗi khi có tin đã có chó dại chạy rông ngoài đường. Do đó khi nghe lần đầu tiếng cậu Chó tru, Duyên còn lắng nghe lần thứ hai. Duyên càng ngạc nhiên vì tiếng chó tru gần hơn. Nàng lo ngại liền lên tiếng hỏi:
- Tiếng chó tru ở đâu gần đâu đây đó hỉ. Tiếng chó ni là tiếng chó dại rồi. Trời mùa nắng ni hay có chó dại lắm đó!
Nghe Duyên nói tiếng cậu Bẩy vừa tru là tiếng chó dại, đám gia nhân cười ầm lên làm chính Lụa cũng phải buồn cười nhưng nàng nói móc ngay:
- Cô không biết tiếng chó tru đó là ở đâu à?
Duyên lắc đầu đáp:
- Không!
Ngay khi ấy tiếng cậu Chó lại tru lên thật lớn làm mụ Tám Canh lo ngại bảo Lụa:
- Mợ lớn xuống coi cậu gọi chi cà. Đừng để Cụ Lớn nghe được tiếng tru của cậu Bẩy la rầy chết bây giờ...
Lụa lắc đầu đáp:
- Tui đang nghĩ, xuống làm sao được. Biểu cô hai đây xuống...
Duyên ngơ ngẩn không hiểu là chuyện chi thì mụ Tám Canh đã nói:
- Mợ xuống qua dưới nhà coi cậu Bẩy gọi chi mợ hai. Xuống ngay đừng để Cụ Bà nghe được thì phiền lắm đó.
Duyên đành phải đi xuống chỗ cậu Chó nằm.
Cậu Chó tỉnh dậy, cậu lại thấy nhớ Duyên người con gái đã hầu hạ cậu trưa nay. Cậu tru lên để gọi Duyên xuống. Cậu Chó nằm trên giường cậu lăn bên nọ đạp bên kia. Trong gian nhà lờ mờ tối, cậu Chó nằm chời đợi.
Duyên lật đật đi xuống thì mụ Tám Canh cũng phải xuống theo vì mụ biết dù sao Duyên cũng là người mới, còn nhiều cảnh phải thất kinh vì cử chỉ, vì dáng điệu của cậu Chó, mụ phải đi theo xuống để có điều chi thì an ủi kịp thời nàng Duyên. Mụ Tám Canh biết Cụ Bà đang có vẻ quý mến người con dâu mới này. Duyên ngần ngại đứng bên ngoài, nàng suy nghĩ về tiếng tru liên tiếp của con chó dại nào đó mà nàng nghi ngờ là của cậu Chó, người chồng kỳ lạ của nàng, Duyên buồn tủi. Nàng không ngờ, đời nàng qua tay Quan Huyện anh ruột của cậu Bẩy trong mấy đêm liền nay lại là vợ của cậu Bẩy em ruột Quan Huyện.
Là cô gái quê trước thời phong kiến nghiêm nghị, Duyên chỉ biết tủi thân mà không dám hé răng phàn nàn. Sau đau thương tràn ngập trong lòng nàng, Duyên còn đứng bên ngoài thì mụ Canh đã bảo với Duyên:
- Mợ đứng đây để tui vô, coi cậu Bẩy đã thức chưa?
Mụ rón rén đi vào. Mụ đẩy cửa thì cậu Bẩy ngửng đầu dậy. Mụ biết tánh cậu Chó rồi nên mụ lên tiếng ngay:
- Tui đó nghen cậu Bẩy. Tui đến coi cậu đã dậy chưa để tui biểu mợ hai vô hầu cậu đó. Trời ai lại tung hết cả mền ra thế ni, nhỡ mợ hai vô trông thấy tay chân người ngợm của cậu như thế nầy mợ ấy sợ không ở nữa thì mất vợ nghe không?
Cậu Bẩy nằm im, mụ Tám đập vào vai cậu Bẩy một cái rồi nói với giọng chua cay:
- Đồ quỷ đắp
