Trời ơi, cô Duyên thấy mạ về và có cả chị Cò Ty nên cô ấy sang chơi nói chuyện với mạ và chị Cò.
- Còn anh làm chi ở nhà?
- Tui đi gánh nước rồi đi tắm về rồi gặp em, em lôi luôn ra đây đó nè. Mà vô đây làm chi trời tối um...
Mỹ cười:
- Tối thì răng, chẳng lẽ đứng chưng ra ngoài lộ sáng cho thiên hạ trông thấy à!
Hải cầm tay Mỹ kéo lại:
- Thôi đứng đây cũng được.
Hải lôi Mỹ hơi mạnh nên nàng ngã chúi về phía Hải, Hải vội ôm lấy Mỹ. Bàn tay của Hải đụng vào người Mỹ làm Mỹ cuống lên, ngước nhìn Hải, Hải chỉ thấy cặp mắt Mỹ long lanh. Hải cúi xuống hôn một cách vụng về. Người Hải cứng đờ vì xúc động, vì sự cọ sát của con người. Mỹ kéo Hải ngồi xuống bìa đường:
- Ngồi xuống đây nói chuyện.
- Bẩn lắm!
Hai người chọn một gốc cây để ngồi. Lúc này chẳng còn chuyện chi mà nói nữa. Mỹ chỉ muốn giữ Hải lại để không cho Hải ngồi nói chuyện với Duyên mà thôi. Hai người ngồi gần nhau. Hải có vẻ sợ, còn Mỹ lại xông xáo, nàng kéo tay chàng đặt vào lòng mình rồi Mỹ nghiêng mình nằm gối đầu lên chưn Hải. Da thịt Mỹ mát rượi làm cho Hải cuống lên, Mỹ nhắm mắt chờ đợi thì Hải lại lúng túng xoay sở ra sao...
Bỗng có tiếng sột soạt làm Hải giật mình nhấc đầu Mỹ lên khẽ nói:
- Hình như có người đó cô Mỹ ơi!
Mỹ cũng hoảng vội đứng dậy. Hải nhìn quanh quẩn chẳng thấy ai nhưng lòng vẫn sợ, bèn kéo tay Mỹ lại gần khẽ nói:
- Về thôi, đứng đây ớn quá. Lỡ người mô trông thấy là phiền. Thầy Cai biết thì chết tui...
Mỹ cười:
- Chú tui biết thì tui bị đòn, chớ anh thì ăn nhằm chi vô đó...
Hải cười đáp:
- Không ăn nhằm hỉ! Con gái Thầy Cai mà kêu vô thì Thầy Cai gông lại giải Huyện, Quan Huyện lại là anh chồng của cô Duyên...
Mỹ nghe Hải nhắc đến Duyên thì lòng lại hậm bực:
- Anh chồng chị Duyên thì sao, ăn thịt người ta đó hỉ!
Hải cười đáp:
- Người ta bỏ tù chứ còn chi nữa hè!
- Xì lầm như dễ bỏ tù lắm...
Hải cười kéo tay Mỹ về:
- Về hỉ!
Mỹ vẫn giọng hờn ghen:
- Về lẹ không bà Ấm đang mong đó nghen!
Hải bực tức:
- Trời ơi, em chỉ nói những câu móc họng đó ai mà chịu được...
- Thôi được anh ở lại đây với em...
Mỹ thích thú:
- Ai mần chi anh mà định ăn vạ à?
Hải cau có:
- Trời đã khuya lại tối om mới biểu em về thì em lại biểu về với mợ Ấm, không mợ Ấm mong. Mợ Ấm mặc người ta, mình chỉ biết nhau thôi đây nè!
Mỹ cười cầm tay Hải giắt đi nói:
- Thôi được, chúng mình về nghen, anh bằng lòng chưa?
Hải giận dỗi:
- Bây giờ chuyện chi cũng tùy em hết. Em biểu anh ở lại thì anh ở lại, em biểu anh về thì anh về, anh không có ý kiến chi hết...
- Chà, ngoan quá, nhưng trưa nay ai biểu anh nằm lại nhà mà nằm chán chê tha hồ anh chị ôm nhau rồi theo đường cũ đuổi mợ Ấm ra đường ông Cộ?
Hải lắc đầu:
- Thôi, anh sợ em rồi, đường mô em cũng nói được hết!
Mỹ cười quay lại ôm ngang người Hải. Hải cũng ôm lấy Mỹ. Hai hơi thở như quyện vào nhau, đôi mắt ghé sát nhau, Hải hôn Mỹ lia lịa. Bàn tay của Hải lồng vào trong người Mỹ làm nàng rùng mình nổi gai, Mỹ thở dồn dập vì sung sướng vì háo hức, Hải đưa tay ấn Mỹ thì đã ngã người làm Hải vội đỡ lấy Mỹ. Người nàng cong lên, Hải rung lên vì háo hức vì sự cuồng loạn của tâm hồn. Hải và Mỹ không thể đè nén được sự yêu đương... Hải nhấc bổng Mỹ lên. Nàng nhắm nghiền đôi mắt để tận hưởng sự đê mê của xác thịt, của ái tình.
Một sự ngẫu nhiên trong lúc cuồng loạn, Hải đã tìm một lối thoát yêu thương độc đáo. Người Mỹ như dính chặt lấy Hải, còn Hải như người bồng xốc Mỹ kiểu bà già ôm thùng. Mỹ oằn oại trong tay Hải...
Hải dùng sức quá mạnh nên chỉ một lúc sau chân tay chàng bủn rủn như muốn xỉu. Hải cố gượng đỡ lấy Mỹ nhưng Mỹ đã ôm cứng lấy người yêu. Hải khẽ nói với Mỹ.
- Thôi em về nghe?
Mỹ mĩm cười gật đầu. Hải khẽ tát vào má Mỹ rồi nói:
- Thế là hết ghen nghen...
Mỹ quắc mắt véo vào tay Hải:
- Ai thèm ghen mà biểu tui ghen... Không biết xấu hổ.
Hải cười:
- Không ghen thì thôi! Bây giờ vê nghen, được chưa!
Mỹ không trả lời, nàng thong thả bước đi trước, Hải đi theo Mỹ ra khỏi trại quẹo về xóm đoài, về con đường tắt, Mỹ nói với Hải:
- Thôi anh về lối ni, tôi rẽ lối Hỉm Thọ về cổng sau cũng được.
Hải gật đầu.
Mỹ quẹo phía tay trái còn Hải thì đi thẳng về ngõ nhà mình. Trong nhà còn sáng đèn. Chị Cò Ty chị dâu của Hải còn bẻ nang làm vàng hố, bàn tay của chị Cò Ty thoăn thoắt bẻ từng chiếc nang dài ấn trên miếng gỗ làm vuông vàng, xếp lại thành một đống. Hai đứa nhỏ của chị Cò Ty cũng bẻ nang làm khuôn vàng, đống đặt vào giấy tay dán thoăn thoắt nhanh như cắt, chỉ thoáng gần được một thúng vàng hồ.
Duyên vẫn còn ngồi nói chuyện với mạ Hải.
Trông thấy Duyên, Hải đâm cuống vì chàng sợ Mỹ còn đứng nắp gần đó nhất là khi thấy Duyên thì rất phiền cho Hải. Hải len lén đi vào phía trái nhà thì đã nghe Duyên hỏi mạ chàng:
- Không biết anh Hải đi mô?
Mạ Hải cười nói:
- Bên Thầy Cai gọi nói sang chi đó mợ Ấm...
Duyên sực nhớ, nàng hơi ngượng nói:
- Ừ hỉ, không biết chú tui gọi anh ấy sang việc chi đó.
Duyên đoán thế chứ thật ra nàng không ngờ Hải đi ra trại Thít với Mỹ. Duyên thấy tự nhiên nhớ Hải vô c