XtGem Forum catalog
Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326683

Bình chọn: 8.5.00/10/668 lượt.

cho vợ hết?”.

“Dạ?”. Không phải muốn hỏi ông một trăm tệ tiền công quỹ đó à? Sao lại quan tâm tới chuyện ông đưa lương cho ai chứ?

“Có đúng không”.

“Vâng... vâng, tổng giám đốc, tiền lương hằng tháng của tôi đều đưa cho vợ”. Không ai quy định người bị vợ quản chặt không thể làm giám đốc

chứ.

“Thế vợ ông làm việc gì?”.

“Cô ấy... việc của cô

ấy? Cô ấy... chỉ chịu trách nhiệm đi dạo, tiêu tiền, hành hạ tôi”. Nói

đơn giản là toàn bộ những việc của bà chủ gia đình.

“Một tháng ông có bao nhiêu tiền riêng?”.

“...”. Có cần phải quan tâm tỉ mỉ tới nhân viên như thế không, “Tổng

giám đốc... mỗi ngày tôi chỉ có năm mươi tệ tiền tiêu vặt... còn lại đều bị vợ thu hết...bình thường muốn mua thêm gì, còn phải báo cáo với vợ,

cô ấy đồng ý tôi mới được cho tiền, làm gì có quỹ đen...”.

“Rất tốt”.

“Rất tốt? Tổng giám đốc... chuyện ấy có gì mà tốt? Nếu ngày nào vợ cậu

cũng chỉ cho cậu năm mươi tệ tiêu vặt, thu hết sạch tiền lương của cậu,

cậu sẽ không thấy rất tốt đâu”. Cũng là đàn ông, không nên tàn nhẫn như

thế chứ!

“Thế thì xem thử đi”.

“Hả?”. Xem thử? Xem thử cái gì? Xem thử mỗi ngày chỉ có năm mươi tệ tiêu vặt có được hay không à?

Diêu Tiền Thụ ăn kem chạy tới ngân hàng, kiểm tra coi số dư tài khoản bé nhỏ của mình thêm được bao nhiêu tiền lương.

Quét thẻ, nhập mật mã, đột nhiên... số dư tài khoản sáu chữ số hiện lên trên màn hình, cô phun cả kem ra.

Chết mất! Hệ thống ngân hàng bị hack rồi!

Cô hoang mang lo lắng, ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô là báo lại với cậu chủ, cô bị hệ thống ngân hàng hack thành phú bà rồi.

“Cậu chủ cậu chủ! Tài khoản của em, tài khoản của em trúng thưởng rồi!”.

“... Đó là tiền lương của tôi”.

“Hả?! Tiền lương của cậu? Sao tiền lương của cậu lại chạy vào tài khoản của em?”.

“... Tôi đưa cho cô, không được à?”.

“Hả?”. Tự dưng đưa tiền cho cô cũng tốt thôi, nhưng, “Nhiều quá mà...

cậu chủ... Cậu chuyển hết tiền lương vào tài khoản của em à?”.

“Ừ”.

“Thế... cậu cần dùng tiền thì sao đây?”.

“Hỏi cô đưa”.

“Hả? Thế không phải phiền lắm sao? Cậu tự cầm tự tiêu là được rồi. Em...”.

“Cô là vợ tôi! Ai cũng đưa qua đưa lại thế này hết, tôi không ngại phiền, cô ngại phiền gì hả?”.

“... Vâng”. Mọi người? Ai cơ? Có cậu chủ nhà nào đòi người hầu lấy tiền tiêu hả? Sao cô không biết?

“Sau này mỗi ngày cô đưa tôi chút tiền tiêu vặt là được rồi”.

“... Ấy...”.

“Nếu tôi muốn mua thêm gì đó, cô phải cảm thấy có thể mua được thì hãy cho tôi thêm tiền”.

“... Nhất... nhất định phải làm thế sao?”. Như thế được thật chứ? Sao cứ cảm thấy quái quái thế nhỉ.

“Đúng!”.

“... Ừm... Thế được rồi. Vậy em cứ giúp cậu chủ quản lý tiền lương

trước nhé, không để nó bị tiêu lung tung hết được”. Cô chép miệng, “Vậy

cậu chủ, mỗi ngày em cho cậu bao nhiêu tiền tiêu vặt thì được đây?”.

“Mỗi ngày cứ cho tôi năm mươi tệ tiền tiêu vặt trước đi”.

“... Cậu chủ...”. Việc gì cậu phải tự mình hành hạ mình thế chứ... =_=|||

Né khỏi sự thám thính và theo dõi của đồng nghiệp, Diêu Tiền Thụ ôm túi Do­rae­mon lén lút chui cửa sau của khách sạn Hoàng Tước, cô lấy tay

bịt miệng, lấm la lấm lét, nhìn chung quanh, xác định không có ai, chạy

thật nhanh, bò vào trong một chiếc xe thể thao kiêu ngạo bên cạnh.

Cửa đóng lại cái “rầm”.

Cô thở phào một hơi rồi quay lại cười toe toét với cậu chủ đang nhăn

mày, “Cậu chủ! Em rất cẩn thận đó, không để người khác phát hiện!”.

“...”. Hai người họ gặp mặt có cần lén lút tới mức đó không? Tình cảm

lén lút à? Hay là cậu khó coi lắm. “Đã đưa tiền cho cô rồi, còn đi làm

làm gì?".

“Hả? Không đi làm kiếm tiền? Thế cậu muốn em làm gì cho cậu đây?”.

Cô chớp mắt.

Cậu chủ dễ tính như thế từ khi nào vậy nhỉ?

Hôm sau, trong phòng thay quần áo trong giờ nghỉ trưa, di động của Diêu Tiền Thụ đột nhiên vang lên.

Trên màn hình di động hiện ra tên người gọi tới, không phải “Cậu chủ”, mà là:

“Ông xã!? Đây là thứ gì hả?”. Cô hầu ngây ra.

“Hả? Ông xã? Tiểu thụ có ông xã rồi à? Ông xã nhà cô gọi điện tới sao?”.

“Là bạn trai hả? Ối trời đất ơi, trong điện thoại của Tiểu Thụ có ông xã này!”.

“Không phải mà! Cậu ấy không phải ông xã của tôi... cậu ấy là...”.

“Cô nói tôi là ai của cô hả?”.

Cậu chủ?!

Thôi rồi! Cô không cẩn thận nhấn vào nút nhận điện thoại rồi!

Cô vội vàng giơ ngón trỏ lên ý bảo đồng nghiệp im lặng, cầm di động chui vào góc tường ấm ức nói với cậu chủ.

“Cậu chủ. Lạ lắm nhé. Có phải di động em hỏng rồi không nhỉ? Sao tự

dưng nó biến tên của cậu thành ông... ông... ông...”. Cô không nói ra từ ông xã được.

“Đi dạo phố, mua sắm, tiêu tiền, mua quần áo. Tùy cô, không phải cô nên làm mấy chuyện của một người vợ bình thường à?”.

“...”. Nên nói người trong lời cậu chủ vừa nói tuyệt đối không giống

một người vợ bình thường, hay nên nói yêu cầu của cậu chủ với người vợ

bình thường quá thấp nhỉ? Rốt cuộc là nhồi nhét thứ tư tưởng kì quặc đó

cho cậu ấy, cô lén liếc nhìn cậu chủ đang nghiêm túc, “Nhưng, cậu chủ

này, nếu em làm mấy việc đó, sẽ không có người phục vụ cậu... chuyện đó

không hợp với quy định”.

“... Lời c