Disneyland 1972 Love the old s
Câu Chuyện Phù Sinh

Câu Chuyện Phù Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217100

Bình chọn: 10.00/10/1710 lượt.

èo trắng quay đầu lại, liếc nhìn tôi, trong ánh mắt lạ lẫm có chút hoài nghi.

– Hãy giải quyết bọn chim đầu lâu trước đã! – Tôi vội vàng chỉ vào những kẻ địch đang thoi thóp hơi tàn, bây giờ không phải là lúc nhận người quen.

Con mèo trắng gầm khẽ lên một tiếng, dang rộng đôi cánh lao vọt về phía mấy con chim đầu lâu còn sót lại, một trắng một đen lao thẳng vào nhau, trong màn đêm tối tăm trông vô cùng nổi bật.

Thế nhưng, sự việc nhanh chóng phát triển theo chiều hướng ngược lại, vào lúc tôi ngỡ rằng thắng lợi đã ngả về phía chúng tôi.

Lũ chim đầu lâu vừa bị xé xác chợt rùng rùng động đậy, những mảnh thân thể bắt đầu phình to một cách dị dạng, giống như những quả bóng thổi căng phồng, sau đó vỡ toạc, từ bên trong chui ra một con chim đầu lâu mới toanh, hình hài nguyên vẹn. Chỉ trong vỏn vẹn mấy chục giây ngắn ngủi, lũ chim đầu lâu không chỉ sống lại, mà số lượng còn tăng gấp mấy lần.

Trước sức tấn công gấp bội, mèo trắng và mèo đen dần dần rơi vào thế yếu.

– Còn đánh cái khỉ gì nữa! Chạy thôi! – Tôi ở phía dưới gấp gáp hét lớn.

Hai con mèo nhận thấy không ổn, vội vàng rút khỏi vòng chiến, một con tóm lấy Trương Đại Hà, một con tóm lấy tôi, lao vùn vụt về phía trước.

Kẻ địch ở đằng sau đuổi riết không chịu buông tha. Những tiếng rào rào mỗi lúc một lớn, mỗi lúc một gần.

Chúng tôi trốn lên một tháp đồng hồ cao nhất trong thành phố, ẩn mình vào phía sau chiếc đồng hồ lớn đã trăm năm tuổi, im lặng quan sát.

– Cô là ai? Làm sao biết được tên tôi? – Con mèo trắng đã biến trở lại hình người, là một thiếu niên tuấn tú mặc sơ mi trắng.

Tôi nhớ rằng Huyền từng bị trọng thương, có lẽ vẫn chưa thể biến thành hình người, chỉ có thể giương cặp mắt mèo quan sát tôi. Tượng gỗ Trương Đại Hà đã hoảng sợ tới mức gần như bất tỉnh, luôn tay làm dấu thánh trước ngực.

Nói thật, tôi chỉ muốn lao bổ tới ôm chấm lấy Thương Đồng Khải mà hôn thật kêu. Cái cảm giác “đất khách gặp người quen”, gặp lại bạn bè sau lâu ngày xa cách thật là mãnh liệt, khiến tôi chỉ muốn khóc một trận thỏa thích.

– Tôi… tôi là yêu cây Sa La, cô chủ của tiệm Không Dừng! – Tôi không kìm nén thêm được nữa, buột miệng nói luôn.

– Vớ vẩn! – Thương Đồng Khải thẳng thừng – Làm gì có chuyện cô là cô yêu cây đó? Không những ngoại hình không giống, ngay cả một chút yêu khí cũng không có.

Huyền cũng khẳng định:

– Rốt cuộc thì cô là ai? Tại sao lại nói mình là Sa La? Nói cho cô biết, tôi rất thân với cô yêu cây đó.

– Tôi biết các cậu sẽ không tin tôi. – Tôi lắc đầu bất lực, nói với Thương Đồng Khải – Nhưng tôi không nói dối. Trước đây, khi cậu gửi cho tôi chiếc USB về Đồ Đồ, còn có một tờ chi phiếu mệnh giá kếch xù, bây giờ vẫn để trong két bảo hiểm của tiệm Không Dừng.

Thương Đồng Khải và Huyền đưa mắt nhìn nhau, về chiếc USB và tờ chi phiếu, chỉ có bọn họ và cô yêu cây biết được.

Chúng tôi còn chưa kịp hỏi han và giải thích với nhau, thì từ bầu trời phía xa đã ập đến một đàn quân địch đen nghìn nghịt, đó là một màu đen tối tăm hơn bất cứ thứ bóng đêm nào. Nếu bây giờ là ban ngày, e rằng ngay cả ánh mặt trời cũng không thể xuyên qua đám chim đầu lâu dày đặc đó. Màn sương lam lại trở nên mù mịt, trộn lẫn với tầng mây ùn ùn, cuồn cuộn tiến lên phía trước, nâng đỡ bọn chúng, lao tới bao vây lấy tháp đồng hồ với một khí thế hung hăng ngút trời.

Bọn chúng có khả năng lần theo yêu khí để tìm đến.

Trong tháp đồng hồ cũ kỹ, những linh kiện máy móc chậm rãi chuyển động, phát ra tiếng lách cách, chẳng khác nào nhịp tim gấp gáp của bọn tôi.

– Nắm được mấy phần thắng? – Tôi nhòm ra ngoài qua khe hở của tháp đồng hồ.

– Gần như bằng 0! – Thương Đồng Khải và Huyền trả lời thẳng thắn.

Trương Đại Hà lại khóc òa lên.

Chúng tôi còn chưa kịp dứt lời, tốc độ bay của lũ chim đầu lâu bất chợt thay đổi, dường như chỉ trong tích tắc đã xuất hiện bên ngoài tháp đồng hồ.

Những chiếc mỏ và móng vuốt sắc nhọn điên cuồng cào xé bên ngoài tháp đồng hồ, giống như những cỗ máy cắt, nhanh chóng biến bức tường của tòa tháp thành mảnh vụn. Những linh kiện của chiếc đồng hồ khổng lồ đang cản đường chúng đã bị cắn xé thành những “linh kiện” thật sự, rơi rụng tơi bời trong không trung.

Chúng tôi nhanh chóng bị phơi bày ra trước mắt chúng.

– Trên người anh không có yêu khí, có lẽ bọn chúng sẽ không tìm được anh. – Thương Đồng Khải nói với Huyền – Đưa họ đi, chỗ này để tôi cầm chân chúng.

Huyền lắc đầu:

– Không có đường lui nữa! Tháp đồng hồ sắp sập đến nơi rồi.

Từ trong miệng mỗi con chim đầu lâu đều phát ra những tiếng kêu hưng phấn, dường như chỉ một giây nữa thôi, chúng tôi sẽ trở thành món ăn ngon lành của chúng.

Thương Đồng Khải chau mày, hiện nguyên hình, dang rộng đôi cánh che chắn cho chúng tôi ở sau lưng, hét lớn:

– Liều mạng thôi! Nếu có cơ hội, mọi người hãy chạy trốn!

Tôi đoán, cho dù Thương Đồng Khải có liều mạng kiểu gì, cậu ta cũng không phải đối thủ của bầy chim đầu lâu. Lẽ nào, tối nay tất cả chúng tôi đều phải bỏ thây một cách vô duyên vô cớ trong cái tháp đồng hồ này ư?

Lũ chim đầu lâu tranh nhau lao về chỗ chúng tôi, thậm chí tôi còn ngửi thấy mùi tanh t