hàng tư nhân Phú Khang cũng không thuận lợi.”
“Nói với bang Hoàng Hưng, tháng trước bọn họ có một lượng lớn súng ống bị mắc kẹt trên biển, nếu như không vận chuyển đến Thượng Hải, tôi không ngại bán cho người khác.”
“Thiếu gia, chúng ta không cần phải trở mặt cùng bang phái.”
“Chuyện này một chút cũng không được để lộ ra ngoài.”
“….. Đã biết.”
Đầu tháng tư, Đại Lê nhận được một phong thư đến từ Bắc Bình, là một người bạn nữ học chung với cô lúc trước gửi đến, nói là tháng sau kết hôn với con trai của một vị bộ trưởng trong bắc quân, mời cô đến tham gia hôn lễ. Lúc này, Trần Tiểu Dẫn ở bên ngoài quản lý Hắc Ưng đường, đã ngầm khống chế Thanh Long đường, Phương Đại Bằng của Bạch Hổ đường cũng dần dần thu lại dáng vẻ kiêu ngạo, nền tảng bên trong của bang Hải Thiên đã được ổn định, cộng thêm Đại Lê cũng muốn Trần Tiểu Dẫn có thời gian ở lại trong bang để lập uy tín, vì thế quyết định cho mình một kỳ nghỉ dài hạn, một chuyến đi đến Bắc Bình. Đại Lê đến Bắc Bình đã được hai ngày nhưng vẫn chưa gặp Tiêu Hữu Thành. Đại Lê muốn cho anh một niềm vui bất ngờ, trước khi xuất phát cô có nói qua điện thoại sẽ đi một chuyến đến vùng nông thôn, không tiện liên lạc trong vài ngày tới. Khi đến Bắc Bình mới biết được, cho dù là phủ đại soái hay công sở, nơi nào cũng là giới nghiêm, người bình thường căn bản không thể đến gần, chuyển lời dùm cũng chẳng được.
Chạng vạng, rặng mây đỏ đầy trời, Đại Lê đứng ở cuối ngã tư đường, nhìn bức tường cao che kín bởi hàng rào điện, trên tường in lên ánh sáng hoàng hôn màu đỏ vàng làm tăng thêm sự yên tĩnh.
Đại Lê quyết định không chờ đợi nữa, quay về khách sạn điện thoại cho anh, mới vừa đi ra hai bước, phía sau truyền đến tiếng kèn ô tô, kỳ thật cô không đi ở giữa đường xá nhưng vẫn xê dịch sang bên cạnh.
Một chiếc ô tô màu nâu đỏ chạy qua người Đại Lê, nhưng đột nhiên ngừng lại ở phía trước cách đó không xa, một cô gái bước xuống xe, cô ta mặc một chiếc áo khoác dài màu vàng nhạt, ước chừng là ngại gió lớn, quấn khăn quàng cổ hoa văn dây leo màu xanh nhạt, mang một cặp kính râm màu trà che khuất đi nửa khuôn mặt, không hề để cho người ta nhìn thấy tầm mắt của cô ta dừng lại ở đâu.
Ngay khi Đại Lê đi qua xe cô ta, cô gái đó lên tiếng, “Đại tiểu thư?”
Đại Lê quay đầu, giờ phút này cô ta tháo kính râm xuống, đồng thời nói: “Tôi là Tiết Phi Dao, chúng ta đã gặp nhau ở Thượng Hải.”
Đại Lê lập tức nhận ra cô ta, mỉm cười thăm hỏi, gọi một tiếng Tiết tiểu thư. Tiết Phi Dao dường như rất vui vẻ, hỏi: “Đình Hiên cũng đến Bắc Bình à? Đang ở chỗ nào?”
Đại Lê biết cô đã bị hiểu lầm, trên mặt vẫn mỉm cười, “Thật ngại, hành trì của Dung tiên sinh tôi không rõ lắm.”
Tiết Phi Dao sửng sờ trong phút chốc, sau đó gượng gạo cười, “Người nên ngại phải là tôi, đêm nay Đại tiểu thư có rảnh không? Tôi biết một nhà hàng Tây ở gần đây nấu ăn rất ngon, cùng đi nhé?”
Lời mời của Tiết Phi Dao rất chân thành, Đại Lê ở Bắc Bình quả thật không có chuyện gì gấp, tối nay điện thoại lại cho anh cũng không sao, vì vậy đồng ý nhận lời mời.
Hai người đến nhà hàng lúc này vẫn còn sớm, khách không nhiều lắm, họ ngồi trong đại sảnh lầu một, chiếc bàn cạnh bên cửa sổ. Ăn cơm, nói chuyện phiếm với nhau, đây là lần thứ hai họ gặp mặt, cũng không xem là bạn bè quen thuộc, nên nội dung trò chuyện cũng hạn chế, với lại Đại Lê cũng là người ít nói, cho nên phần lớn thời gian đều im lặng. Sau đó Tiết Phi Dao làm bộ như lơ đãng mà quan sát cô, hôm gặp nhau ở đêm chi hội, ánh sáng đầy màu sắc xung quanh khiến cô ta không để ý, hôm nay mới phát hiện, hoá ra khuôn mặt của cô rất tinh xảo, làn da trắng mịn, đúng là không có một chút trang điểm trên gương mặt.
Trong đại sảnh của nhà hàng, trên mỗi đầu bàn đều treo một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng chiếu vào những ngón tay dài thanh mảnh của Đại Lê, quá trắng mịn có vẻ trong suốt, giống như ngọc tinh thể óng ánh, tỏa ra vầng sáng ấm áp. Tiết Phi Dao nhịn không được mà cảm thán lên tiếng, “Cô rất đẹp!”
Lời khen ngợi thẳng thắng khiến Đại Lê có phần ngượng ngùng, nụ cười hơi lúng túng, nói tiếng cám ơn.
Tiết Phi Dao nhịn hồi lâu, không thể không hỏi: “Đại tiểu thư, tôi muốn đường đột hỏi một câu, vì sao cô không cùng Đình Hiên… Nếu cô cảm thấy không tiện nói ra cũng không sao.”
“Tôi đã có người yêu.” Đại Lê không ngại ngùng, vẻ mặt vẫn thản nhiên.
Tiết Phi Dao đột nhiên thở dài, một bên vì cảm thấy tiếc cho Dung Đình Hiên, một bên nhớ tới những lời giống như vậy mà người kia đã nói với mình.
Bản tính trời sinh của phụ nữ rốt cuộc thấy tò mò, cũng không ngoại lệ người tao nhã như Tiết Phi Dao, lại hỏi: “Đại tiểu thư lần này đến Bắc Bình là vì người yêu sao?”
Đại Lê cười cười không trả lời, im lặng là ngầm thừa nhận, Tiết Phi Dao cười nói: “Thật khéo, lần này tôi đến Bắc Bình, cũng là vì người yêu, chỉ có điều là chồng tương lai.”
Đại Lê cũng không truy hỏi, lúc này vừa ăn xong bữa chính, sau đó ăn tráng miệng, hai người đều ăn bánh pút đing, khác ở chỗ, của Tiết Phi Dao là vị chanh, còn Đại Lê là dâu tây xanh.
Bánh mới ăn được một nửa, có vài người tiến vào đại sảnh nhà hàng